Bên Anh Là Năm Tháng Tĩnh Lặng

Chương 14: KHOẢNG CÁCH

658 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng của Úc gia vốn luôn tràn ngập mùi hương tinh dầu dễ chịu, nay bỗng trở nên ngột ngạt như một lồng giam không song sắt. Noãn Tâm đã bị cấm túc ba ngày. Cha cô không mắng nhiếc thêm, nhưng sự im lặng lạnh lùng của ông và những tiếng thở dài của mẹ còn khiến cô đau đớn hơn bất cứ lời lẽ nào. Cô vẫn giữ phong thái của một tiểu thư khuê các: ăn cơm đúng giờ, thưa gửi lễ phép, nhưng đôi mắt trong veo ấy đã không còn ánh lên tia hy vọng.

Bà Úc bưng một đĩa trái cây vào phòng, nhìn con gái đang ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ, lòng bà chợt thắt lại. "Noãn Tâm, con đừng trách cha. Ông ấy cũng chỉ muốn tốt cho con thôi. Gia đình chúng ta mấy đời làm giáo dục, nếu con lấy một người... không vẹn toàn như thế, cha con làm sao ngẩng mặt nhìn đồng nghiệp?"

Noãn Tâm quay lại, cô nắm lấy tay mẹ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như nước chảy nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá: "Mẹ, cha dạy học trò phải nhìn vào phẩm chất, không được kỳ thị khiếm khuyết. Tại sao đến lượt con, cha lại dùng chính những định kiến đó để ngăn cản? Anh ấy không chọn bị thương, nhưng anh ấy đã chọn đứng lên từ nỗi đau đó. Chẳng lẽ điều đó không đáng quý hơn một cơ thể lành lặn sao?"

Bà Úc im lặng, bà không thể cãi lại lý lẽ của con gái. Sự giáo dưỡng của Noãn Tâm không phải để cô nhu nhược, mà để cô biết dùng sự dịu dàng để bảo vệ lẽ phải.

Trong khi đó, tại Hàn gia, sự vắng mặt của Noãn Tâm như rút cạn sức sống của căn biệt thự. Bé Tuệ không còn muốn vẽ, cô bé thường ngồi ở bậc thềm hỏi quản gia xem khi nào cô giáo mới quay lại. Hàn Trạc Thần ngồi trong thư phòng, nhìn chiếc khăn len xám cô đan dở đặt trên bàn. Anh đưa tay lướt qua những mũi len mềm mại, cảm nhận hơi ấm còn vương lại của cô.

Anh biết mình không thể ngồi chờ thêm nữa. Dù đôi chân này có phản chủ, dù sự xuất hiện của anh có thể là cái tát vào mặt gia đình cô, anh vẫn phải biết cô có ổn không. Trạc Thần gọi trợ lý chuẩn bị xe. Anh không dùng xe lăn, anh chọn dùng đôi nạng gỗ. Anh muốn đứng vững trước mặt cha cô, dù chỉ là bằng sức lực của đôi tay, để chứng minh rằng anh đủ tư cách để yêu cô.

Buổi chiều hôm ấy, chiếc xe của Hàn gia đỗ trước cửa Úc gia. Khi nhìn thấy người đàn ông khó khăn bước xuống từ xe với đôi nạng gỗ, hàng xóm xung quanh bắt đầu xì xào. Cha Noãn Tâm đứng ở cửa, gương mặt ông lạnh như tiền.

"Hàn tổng, nơi này không đón tiếp anh."

Trạc Thần đứng vững trên đôi nạng, anh cúi đầu chào theo đúng lễ nghi của một hậu bối đối với tiền bối: "Thưa bác, cháu đến đây không phải để gây hấn. Cháu chỉ muốn biết Noãn Tâm có khỏe không."

"Con gái tôi khỏe hay không không liên quan đến anh. Mời anh về cho, đừng để chúng tôi khó xử."

Noãn Tâm từ trên lầu nghe thấy giọng anh, cô lao xuống cầu thang bất chấp sự ngăn cản của mẹ. Qua khe cửa, cô nhìn thấy người đàn ông mình yêu đang đứng dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi thấm đẫm vầng trán tái nhợt vì cơn đau ở chân tái phát. Tim cô vỡ vụn. Cô muốn lao ra, nhưng cánh cửa đã khóa chặt. Cô chỉ có thể áp tay lên kính, thầm gọi tên anh trong nước mắt.