MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Em Đêm Nay NhéChương 1: Những mảnh vỡ pha lê

Bên Em Đêm Nay Nhé

Chương 1: Những mảnh vỡ pha lê

1,113 từ · ~6 phút đọc

Tiếng nhạc Jazz chảy tràn trong sảnh tiệc của biệt thự họ Trịnh không làm cho không khí bớt đi phần ngột ngạt. Diệp Hạ đứng nép mình bên góc hành lang, tay siết chặt ly rượu vang đỏ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, mọi thứ đều lấp lánh và hoàn hảo, ngoại trừ cuộc hôn nhân của cô.

Cách đó không xa, Trịnh Đình Phong – chồng cô – đang cười đùa ngả ngớn với một cô người mẫu mới nổi. Bàn tay anh ta đặt hờ trên eo người phụ nữ kia, điệu bộ phóng túng như thể giữa chốn đông người này, sự hiện diện của người vợ hợp pháp là cô chỉ là một món đồ trang trí cũ kỹ. Diệp Hạ khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự chua chát thấm vào tận tim gan. Cô là một họa sĩ phục chế tranh cổ, cô yêu những giá trị bền vững, nhưng trớ trêu thay, chính cuộc đời cô lại là một bức tranh bị rách nát mà cô không cách nào chắp vá nổi.

Cơn khó thở từ lồng ngực kéo đến, Hạ đặt ly rượu xuống một chiếc bàn trống rồi vội vã lách qua đám đông để ra phía ban công. Gió đêm cuối thu mang theo cái lạnh se sắt tràn vào phổi, giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút. Cô tựa lưng vào lan can đá, nhìn xuống khu vườn phía dưới bị bóng tối nuốt chửng. Tại sao cô lại ở đây? Tại sao cô lại đồng ý bước vào cuộc hôn nhân mang danh nghĩa cứu vãn sản nghiệp gia đình để rồi mỗi đêm đều phải chịu đựng sự cô độc này?

"Phong lại khiến em buồn sao?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung của sự trưởng thành vang lên sau lưng. Diệp Hạ giật mình, cô không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc, pha chút vị khói thuốc lá nhạt – đó là mùi vị của Trịnh Đình Quân, anh trai của chồng cô.

Quân bước đến gần, bóng dáng cao lớn của anh bao phủ lấy cô. Anh không nhìn cô mà nhìn ra phía xa xăm của thành phố. Khác với vẻ ngoài bóng bẩy, có phần cợt nhả của em trai mình, Đình Quân là một kiến trúc sư với những nguyên tắc sống nghiêm khắc đến mức cực đoan. Anh luôn là người đứng ra thu dọn những rắc rối mà Phong gây ra, từ những vụ bê bối tình ái đến những khoản nợ cá độ xuyên đêm.

"Anh Quân... anh không vào trong sao?" Hạ khẽ hỏi, giọng cô run rẩy vì cái lạnh của gió đêm hay vì sự hiện diện quá đỗi áp đảo của người đàn ông này, chính cô cũng không rõ.

Quân không trả lời ngay. Anh cởi chiếc áo khoác vest dạ trên người, tiến lại gần và choàng nó lên đôi vai gầy của cô. Hành động ấy vừa dứt khoát vừa dịu dàng, nhưng lại khiến Hạ cảm thấy một sự ma sát lạ lùng. Làn da nhạy cảm nơi cổ cô vô tình chạm vào những ngón tay thô ráp, chai sần vì công việc bản vẽ của anh. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.

"Đừng để mình bị bệnh. Người chịu khổ cuối cùng cũng chỉ là em thôi," Quân nói, giọng anh khàn đặc.

Diệp Hạ quay lại, đôi mắt nhòe lệ dưới ánh trăng mờ ảo. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy sự điềm tĩnh thường ngày của Quân nứt vỡ. Ánh mắt anh nhìn cô không phải là ánh mắt của một người anh chồng nhìn em dâu, mà nó chứa đựng một sự chiếm hữu kín đáo và một nỗi đau đớn bị kìm nén.

"Em không muốn về căn phòng đó nữa," Hạ thầm thì, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống gò má. "Căn phòng đó lạnh lẽo quá, anh Quân à..."

Cô tiến lại gần anh thêm một bước, bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm lấy vạt áo vest của anh. Đây là một hành động điên rồ, cô biết. Nhưng trong cơn tuyệt vọng, cô cần một điểm tựa, và người đàn ông trước mặt chính là thứ duy nhất vững chãi mà cô có thể chạm vào.

"Ở bên em đêm nay nhé?"

Lời nói vừa thốt ra, cả không gian như rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng nhạc Jazz phía trong sảnh tiệc bỗng trở nên xa xăm như ở một thế giới khác. Quân đứng sững lại, hơi thở anh trở nên dồn dập hơn. Bàn tay anh vốn đang định buông khỏi vai cô lại vô thức siết chặt lấy cánh tay mềm mại của Hạ.

Dưới ánh đèn lờ mờ hắt ra từ khe cửa, Hạ thấy yết hầu của Quân khẽ chuyển động. Sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo của một kiến trúc sư tài danh và ngọn lửa đang bùng cháy trong đôi mắt anh khiến cô vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút. Anh nhìn cô, ánh mắt như muốn thiêu cháy mọi rào cản đạo đức đang giăng kín xung quanh họ.

Làn da trắng sứ của Hạ lấp lánh dưới ánh trăng, bộ váy lụa hai dây mỏng manh để lộ xương quai xanh thanh tú đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Quân hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng từ mái tóc cô xộc vào mũi, đánh gục chút lý trí cuối cùng của anh.

"Em có biết mình đang nói gì không, Hạ?" Anh gằn giọng, bàn tay thô ráp mơn trớn nhẹ lên vùng da cổ nhạy cảm của cô, khiến cô không tự chủ được mà ngả đầu ra sau, đón nhận sự đụng chạm tội lỗi đó.

Hạ không trả lời, cô chỉ khép mắt lại, cảm nhận sự ma sát tê dại từ đầu ngón tay anh. Trong bóng tối của ban công, ranh giới giữa đúng và sai, giữa anh chồng và em dâu, dường như đã bị xóa nhòa bởi một khao khát nguyên thủy nhất. Cô biết mình đang bước chân vào vực thẳm, nhưng nếu vực thẳm đó mang tên Trịnh Đình Quân, cô sẵn sàng để mình rơi xuống.

Quân cúi thấp đầu, đôi môi anh chỉ còn cách trán cô một khoảng cách rất mỏng. Sự im lặng giữa họ lúc này còn ồn ào hơn cả ngàn lời nói. Một giao ước bí mật đã chính thức được thành hình giữa những mảnh vỡ pha lê của đêm hội hoa lệ.