Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của thư phòng khép lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng nhạc Jazz lả lướt và những tiếng cười nói giả tạo bên ngoài sảnh tiệc. Trong không gian chỉ còn lại mùi giấy cũ, mùi mực in và hương gỗ đàn hương đặc quánh, Diệp Hạ thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói nơi lồng ngực.
Đình Quân vẫn chưa bật đèn. Ánh sáng duy nhất trong phòng là vệt trăng xanh xao lọt qua khung cửa sổ sát đất, chiếu lên những bản vẽ kiến trúc đang dở dang trên bàn. Anh đứng dựa lưng vào cánh cửa, hơi thở nặng nề và dồn dập, đôi mắt thâm trầm quan sát cô gái đang đứng run rẩy giữa phòng. Chiếc áo vest của anh vẫn còn khoác trên vai cô, to rộng và mang theo hơi ấm áp đảo.
"Hạ, em vẫn còn kịp để mở cánh cửa này và bước ra ngoài." Giọng Quân khàn đặc, giống như tiếng đá cuội ma sát vào nhau.
Hạ không cử động. Cô biết nếu bước ra khỏi đây, cô sẽ lại trở về với thực tại của một người vợ bị bỏ rơi, về với căn phòng ngủ thênh thang nhưng lạnh lẽo đến rợn người. Cô nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ giờ đây ánh lên một sự kiên định đến tội lỗi. Cô chậm rãi cởi chiếc áo khoác của anh ra, để nó rơi xuống thảm không một tiếng động. Dưới ánh trăng, bờ vai trần mảnh dẻ và làn da trắng ngần của cô rực sáng lên như một khối ngọc quý.
"Anh cũng biết là em sẽ không đi mà..." cô thầm thì.
Khoảng cách giữa họ ngắn lại khi Quân tiến bước. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào nhịp tim cô. Khi anh đứng đối diện, Hạ cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể cao lớn ấy. Anh không vội vã, bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự giằng xé trong mắt anh.
"Đây là sai lầm, Hạ ạ. Một sai lầm không có đường lui."
"Vậy thì hãy để em sai một lần duy nhất này thôi."
Câu trả lời của cô là mồi lửa cuối cùng thiêu rụi sợi dây lý trí mỏng manh còn sót lại. Quân cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng như vẻ ngoài trầm mặc của anh. Nó mãnh liệt, chứa đựng tất cả những khao khát và sự kìm nén suốt ba năm qua – kể từ ngày anh đứng nhìn cô bước vào lễ đường cùng em trai mình. Hạ run rẩy đón nhận, đôi tay cô luồn vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh, kéo anh lại gần hơn như muốn tan vào lồng ngực vững chãi đó.
Sự va chạm giữa họ mang theo cảm giác tê dại. Bàn tay Quân trượt dần từ cổ xuống sống lưng trần của cô, nơi những chiếc cúc nhỏ xíu của bộ váy lụa đang là rào cản cuối cùng. Từng ngón tay anh ma sát trên da thịt cô, tạo nên những đợt sóng điện chạy dọc cơ thể. Hạ khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ bé bị nuốt chửng bởi nụ hôn sâu, đôi chân cô bỗng chốc mềm nhũn, buộc cô phải bám chặt lấy vai anh để không ngã xuống.
Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng, làm xáo trộn những bản vẽ kiến trúc mà anh đã tâm huyết vẽ suốt nhiều đêm. Những tờ giấy nhám sột soạt dưới thân thể cô, hơi lạnh của mặt bàn đối lập với sự nóng bỏng từ bàn tay anh đang mơn trớn đôi chân thon dài. Quân dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt cô như một lời xác nhận cuối cùng.
"Ngày mai... chúng ta sẽ không thể nhìn nhau như cũ được nữa."
Hạ vươn tay, chạm nhẹ vào những vết chai sần trên lòng bàn tay anh – minh chứng của một người đàn ông luôn sống vì trách nhiệm và công việc. "Ngày mai là của ngày mai. Đêm nay, em chỉ muốn là Diệp Hạ của riêng anh, không phải là em dâu của anh, cũng không phải là vợ của Đình Phong."
Lời khẳng định ấy như xóa tan mọi sự do dự cuối cùng. Quân vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết hòa quyện với mùi da thịt nồng nàn. Những nụ hôn nóng bỏng rải rác trên làn da nhạy cảm khiến Hạ không tự chủ được mà cong người lên, những ngón chân bấm chặt vào thảm. Trong bóng tối của thư phòng, chỉ còn lại tiếng vải lụa ma sát, tiếng thở dốc và nhịp tim cộng hưởng đầy đau đớn.
Họ quấn lấy nhau giữa những bản vẽ dang dở về những ngôi nhà hoàn mỹ, trong khi chính cuộc đời họ đang vỡ tan ra từng mảnh. Quân chiếm hữu cô với một sự cuồng nhiệt đầy tội lỗi, như thể đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh được chạm vào giấc mơ của mình. Còn Hạ, cô buông bỏ tất cả, để bản thân chìm đắm trong cảm giác được che chở, được khao khát thực sự, dù cái giá phải trả có thể là cả một đời mang danh ô nhục.
Đêm đó, ánh trăng ngoài cửa sổ dường như cũng thẹn thùng giấu mình sau đám mây, để lại căn phòng tối tăm cho đôi tình nhân cấm kỵ. Họ không biết rằng, ở ngoài kia, cuộc vui vẫn đang tiếp diễn, và những cơn bão lớn nhất của cuộc đời chỉ vừa mới bắt đầu hình thành từ những hơi thở nồng nàn này.