MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Em Đêm Nay NhéChương 3: Sau cơn mộng mị

Bên Em Đêm Nay Nhé

Chương 3: Sau cơn mộng mị

1,041 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm, rạch một đường sắc lẹm lên sàn gỗ thư phòng, nơi những tờ bản vẽ kiến trúc nằm vương vãi, nhàu nát. Diệp Hạ tỉnh dậy với cảm giác rệu rã lan tỏa khắp cơ thể. Hơi lạnh của buổi sớm tràn vào khiến cô khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, cô cảm nhận được sức nóng từ hơi người bên cạnh.

Quân vẫn còn đó. Anh ngồi tựa lưng vào chân bàn, chiếc áo sơ mi trắng đã mặc lại nhưng không cài cúc, để lộ lồng ngực vững chãi và những vết xước đỏ mảnh trên làn da nâu nhạt – minh chứng của trận cuồng nhiệt đêm qua. Anh đang hút thuốc. Khói thuốc màu xám nhạt lởn vởn quanh gương mặt góc cạnh vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây lại hằn lên sự mệt mỏi và khắc khổ đến lạ thường.

Nghe thấy tiếng động, Quân không quay đầu lại, anh chỉ khàn giọng nói: "Em tỉnh rồi à? Quần áo của em... tôi đã nhặt lại trên ghế."

Sự lạnh lùng trong tông giọng của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm trí Hạ, dập tắt chút dư vị ấm áp còn sót lại từ những cái ôm siết. Cô lẳng lặng nhặt chiếc váy lụa đã nhăn nhúm, cố gắng che đi sự bối rối của chính mình. Căn phòng hôm qua vốn là thiên đường của sự giải tỏa, giờ đây lại hiện hình là một hiện trường tội lỗi đầy những mảnh vỡ của lý trí.

"Anh Quân..." Hạ lên tiếng, giọng cô run rẩy.

"Đừng gọi tôi như vậy." Quân dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng pha lê, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Anh đứng dậy, cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi với một sự chuẩn xác đến tàn nhẫn. "Khi bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta phải quên hết những gì đã xảy ra. Em vẫn là vợ của Đình Phong, và tôi vẫn là anh trai của nó. Không có ngoại lệ."

Hạ siết chặt chiếc váy trong tay, cảm giác bị tổn thương dâng lên tận cổ họng. Cô biết anh đang cố gắng thiết lập lại rào cản đạo đức để bảo vệ cả hai, nhưng cách anh rũ bỏ mọi thứ nhanh chóng như thể chỉ là một cuộc trao đổi khiến trái tim cô thắt lại.

"Anh có thể quên dễ dàng thế sao?" Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi sương của đêm qua. "Sự va chạm đó, hơi thở đó... anh nói quên là quên được sao?"

Quân khựng lại, đôi bàn tay đang thắt cà vạt hơi run lên. Anh xoay người lại, tiến sát về phía cô. Trong khoảng không chật hẹp, anh nhìn thẳng vào mắt cô bằng ánh mắt chứa đựng một cơn bão ngầm.

"Tôi không quên được, Hạ ạ. Nhưng tôi phải quên." Anh ghé sát tai cô, hơi thở vẫn nồng mùi thuốc lá nhưng nụ hôn anh đặt lên trán cô lại nhẹ tựa lông hồng, đối lập hoàn toàn với sự gai góc ban nãy. "Nếu tôi không quên, tôi sẽ giết chết em trai mình mất. Em có hiểu không?"

Sự chiếm hữu tột cùng ẩn sau lời nói ấy khiến Hạ sững sờ. Hóa ra sự lạnh lùng của anh không phải là vô tình, mà là cách anh đang tự giam cầm con quái thú trong lòng mình.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, theo sau đó là giọng nói khàn khàn vì say rượu của Đình Phong từ phía bên kia hành lang: "Anh cả? Anh có ở trong đó không? Có ai thấy vợ tôi đâu không?"

Cả hai người bên trong thư phòng như bị đóng băng. Hạ nín thở, đôi bàn tay bấu chặt vào cánh tay Quân. Sự sợ hãi bị phát hiện hòa quyện với cảm giác tội lỗi tạo nên một thứ áp lực khủng khiếp. Quân ra hiệu cho cô đứng vào sau kệ sách lớn, rồi anh tiến về phía gương, vuốt lại mái tóc cho chỉn chu trước khi mở cửa.

Cánh cửa mở ra, Đình Phong đứng đó, quần áo xộc xệch, mùi rượu nồng nặc và gương mặt vẫn còn vương những vết son môi từ bữa tiệc đêm qua. Anh ta cười hì hì, vỗ vai Quân: "À, anh ở đây. Em cứ tưởng anh đi ngủ sớm rồi chứ. Anh có thấy con bé Hạ đâu không? Sáng ra không thấy nó trong phòng, chắc lại dỗi em rồi đi đâu đó."

Quân đứng chắn trước cửa, gương mặt không chút biểu cảm, ánh mắt anh nhìn em trai mình lạnh lẽo như băng giá: "Vợ chú thì chú phải tự giữ lấy. Đừng để cô ấy phải đi tìm hơi ấm ở những nơi không thuộc về mình."

Đình Phong ngơ ngác trước câu nói đầy ẩn ý của anh trai, nhưng vì còn say, anh ta chỉ tặc lưỡi bỏ đi. Quân đứng nhìn theo bóng lưng em trai cho đến khi tiếng bước chân xa dần, rồi anh mới quay lại nhìn vào sâu trong thư phòng.

Hạ bước ra từ bóng tối, gương mặt cô tái nhợt. Họ nhìn nhau, giữa một thực tại đầy rẫy sự lừa dối và một tương lai mù mịt. Cuộc hôn nhân giả dối và tình yêu cấm kỵ giờ đây đã quấn chặt lấy nhau như hai sợi dây thừng, càng kéo càng siết chặt lấy cổ họ.

"Về phòng đi," Quân nói, giọng anh dịu đi một chút nhưng vẫn đầy xa cách. "Trước khi có ai đó nhìn thấy em trong trạng thái này."

Hạ lẳng lặng bước đi, nhưng khi đi ngang qua anh, cô khẽ dừng lại, bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào mu bàn tay anh – một sự níu kéo thầm lặng. Quân không nắm lấy tay cô, nhưng anh cũng không rụt lại. Đó là một sự thỏa hiệp ngầm, rằng họ đã cùng nhau bước qua ranh giới, và từ nay về sau, bóng tối sẽ là nơi trú ngụ duy nhất cho những nhịp tim không được phép thừa nhận.