MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Em Đêm Nay NhéChương 4: Dưới mái nhà chung

Bên Em Đêm Nay Nhé

Chương 4: Dưới mái nhà chung

1,120 từ · ~6 phút đọc

Căn biệt thự họ Trịnh vào những ngày sau đêm vũ hội trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, một sự tĩnh lặng bao trùm lên những cơn sóng ngầm chực chờ bùng nổ. Đối với Diệp Hạ, mỗi bước chân trên hành lang trải thảm đỏ thắm giờ đây đều mang lại cảm giác tội lỗi như đang bước đi trên những mảnh thủy tinh. Cô cố gắng thu mình lại trong xưởng vẽ nhỏ ở góc vườn, nơi mùi sơn dầu và hương gỗ hoàng đàn giúp cô tạm quên đi sự hiện diện của hai người đàn ông mang họ Trịnh.

Nhưng ngôi nhà này quá nhỏ để trốn chạy.

Đình Phong vẫn vậy, sau đêm ăn chơi trác táng, anh ta lại trở về với bộ dạng của một "đứa trẻ lớn xác". Sáng nay, Phong tạt qua xưởng vẽ của vợ, trên tay cầm một bó hoa hồng rực rỡ nhưng ánh mắt lại dán chặt vào màn hình điện thoại, mải mê trả lời tin nhắn của một ai đó.

"Hạ này, tối nay anh có hẹn với đám bạn bên hội nhiếp ảnh, chắc không ăn cơm nhà đâu. Em bảo bếp làm món gì thanh đạm cho anh Quân nhé, dạo này trông anh ấy có vẻ khó ở," Phong nói một cách hờ hững, rồi đặt bó hoa lên bàn vẽ của cô, làm vấy bẩn một góc bức tranh cô đang phục chế.

Hạ nhìn bó hoa hồng – thứ lễ vật chuộc lỗi rẻ tiền mà Phong vẫn thường mua – rồi lại nhìn bóng lưng anh ta khuất sau cánh cửa. Cô khẽ thở dài, bàn tay vô thức chạm lên cổ mình, nơi vết hằn từ những nụ hôn của Quân đã mờ đi nhưng cảm giác tê dại thì vẫn còn vẹn nguyên.

Buổi tối hôm đó, cơn mưa rào bất chợt của mùa thu đổ xuống, làm cho không gian vốn đã ngột ngạt càng thêm ẩm ướt. Hạ đứng trong bếp, tự tay pha một bình trà mộc quế. Cô định mang lên thư phòng cho Quân, coi như một sự quan tâm của "em dâu" đối với "anh chồng" như lẽ thường tình, nhưng thực chất, trái tim cô đang gào thét vì nỗi nhớ nhung một hơi ấm cấm kỵ.

Khi cô đứng trước cửa thư phòng, cánh cửa không đóng chặt. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra một vệt dài trên sàn hành lang. Hạ khẽ đẩy cửa bước vào, thấy Quân đang ngồi bên bàn vẽ kiến trúc, nhưng thay vì làm việc, anh lại đang cầm một mảnh vải lụa nhỏ – là mảnh ruy băng buộc tóc của cô bỏ quên đêm hôm ấy.

Quân giật mình khi thấy bóng dáng Hạ. Anh nhanh chóng giấu mảnh vải vào ngăn kéo, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày.

"Em vào đây làm gì?"

"Em... em thấy anh làm việc muộn, nên mang chút trà lên," Hạ đặt khay trà xuống bàn, giọng cô nhỏ nhẹ, cố tránh nhìn vào mắt anh.

Quân không uống trà ngay. Anh đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ để nhìn cơn mưa đang quất mạnh vào mặt kính. Sự hiện diện của Hạ trong căn phòng này khiến không khí như bị rút cạn oxy. Mùi hương hoa nhài từ người cô lan tỏa, kích thích mọi giác quan vốn đã quá nhạy cảm của anh sau đêm hôm đó.

"Phong không có nhà sao?" Quân hỏi, giọng anh trầm xuống, có chút gì đó như là sự mỉa mai lẫn xót xa.

"Anh ấy đi tiệc rồi. Có lẽ sáng mai mới về."

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người. Tiếng mưa rơi rộn rã bên ngoài chỉ càng làm bật lên sự tĩnh mịch đầy áp lực bên trong. Hạ tiến lại gần anh, bàn tay cô run rẩy đưa lên, định chạm vào bờ vai rộng lớn đang căng cứng của anh nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng.

"Anh Quân... anh đang tránh mặt em phải không?"

Quân xoay người lại, ánh mắt anh giờ đây không còn sự lạnh lùng che đậy nữa. Anh nhìn cô, từ đôi môi căng mọng đến đôi mắt đượm buồn, rồi đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô về phía mình. Hạ không kịp phản ứng, cả cơ thể cô va vào lồng ngực vững chãi của anh. Khay trà trên bàn bị xô lệch, nước trà ấm tràn ra, thấm vào những bản vẽ kiến trúc nhưng không ai quan tâm.

"Tránh mặt em?" Quân gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả lên trán cô. "Em có biết mỗi khi thấy em đứng bên cạnh Phong, tôi phải dùng bao nhiêu ý chí để không kéo em đi không? Em có biết mỗi đêm tôi đều ngửi thấy mùi hương của em trên chiếc áo khoác này không?"

Anh siết chặt vòng tay, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Sự va chạm giữa họ dưới ánh đèn vàng mờ ảo trở nên mãnh liệt và đầy khao khát. Hạ ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự buông xuôi. Cô không còn muốn đấu tranh với lý trí nữa. Ở dưới mái nhà này, giữa những quy tắc hà khắc của họ Trịnh, chỉ có vòng tay của người đàn ông này mới khiến cô cảm thấy mình thực sự tồn tại.

Quân cúi xuống, nụ hôn của anh lần này mang vị đắng của trà và vị nồng nàn của sự chiếm hữu. Bàn tay anh luồn vào mái tóc dài mềm mại của cô, ép cô phải tiếp nhận tất cả sự cuồng nhiệt đang bùng nổ. Hạ rên rỉ trong kẽ răng, bàn tay cô bấu chặt vào cánh tay anh, cảm nhận những thớ cơ săn chắc đang rung lên vì kìm nén.

Trong không gian chật hẹp của thư phòng, sự cấm kỵ không còn là nỗi sợ hãi mà trở thành một thứ chất gây nghiện ngọt ngào. Họ đứng đó, giữa những bản vẽ dang dở và cơn mưa tầm tã ngoài kia, để mặc cho ngọn lửa tình ái thiêu rụi mọi rào cản đạo đức. Dưới mái nhà chung này, một bí mật kinh khủng đang lớn dần lên, giống như một đóa hoa độc rực rỡ nở rộ trong bóng tối.

"Đừng đi..." Hạ thì thầm giữa những nụ hôn đứt quãng. "Đừng để em lại một mình trong ngôi nhà này."

Quân không trả lời bằng lời nói, anh chỉ siết chặt cô hơn, như một lời cam kết thầm lặng rằng từ nay về sau, anh sẽ là người bảo vệ cô, dù cái giá phải trả là sự phản bội chính dòng máu của mình.