MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Em Đêm Nay NhéChương 5: Mật mã của những kẻ đồng lõa

Bên Em Đêm Nay Nhé

Chương 5: Mật mã của những kẻ đồng lõa

983 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Diệp Hạ rời khỏi thư phòng của Quân trước khi những người giúp việc trong nhà bắt đầu ca làm việc sớm. Cô bước đi trên hành lang với đôi chân run rẩy, cảm giác như mình là một bóng ma đang lẩn khuất trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi lần chạm mặt Đình Phong ở bàn ăn sáng, Hạ lại thấy một sự ghê tởm trào dâng, không phải dành cho sự vô tâm của chồng, mà dành cho sự dối trá đang lớn dần trong lồng ngực cô.

Quân đã nói đúng, họ không thể tiếp tục dưới mái nhà này mãi được. Sự căng thẳng giữa hai người đàn ông trong mỗi bữa cơm, những cái nhìn lướt qua đầy ẩn ý, và sự im lặng bất thường của Quân khi có mặt Phong đều là những quả bom nổ chậm. Họ cần một không gian khác, một nơi mà danh xưng "anh chồng – em dâu" bị bỏ lại sau cánh cửa.

Vào một buổi chiều thứ Tư, khi Phong đang bận rộn với buổi triển lãm ảnh ở thành phố lân cận, Hạ nhận được một tin nhắn từ một số lạ, nhưng cô biết ngay là ai: "6 giờ tối. Căn hộ ở phố cổ. Chìa khóa dưới chậu cây mộc."

Đó là căn hộ cũ của Quân, nơi anh dùng để lưu trữ những bản thảo kiến trúc từ thời còn đi du học. Nó nằm trong một khu chung cư kiểu Pháp cũ kỹ, rêu phong và tách biệt hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của biệt thự họ Trịnh. Hạ đến đó với một chiếc áo khoác măng tô dài che kín bộ váy ngủ mỏng manh bên trong, trái tim cô đập rộn ràng như một nữ sinh lần đầu đi hẹn hò, nhưng mang theo dư vị đắng chát của tội lỗi.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra với tiếng kêu kít kít khô khốc. Bên trong, không khí đậm mùi giấy cũ và mùi gỗ thông. Quân đã ở đó từ trước. Anh đứng bên cửa sổ, không mặc vest, chỉ có chiếc áo sơ mi đen phanh hai cúc ngực, trông anh lúc này không còn là một kiến trúc sư đạo mạo mà là một người đàn ông đang khao khát được yêu.

"Em đã đến," Quân xoay người lại, ánh mắt anh sâu thẳm như vực tối, nhìn chằm chằm vào cô.

Hạ không nói lời nào, cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy tháo từng chiếc cúc áo khoác. Chiếc áo rơi xuống, để lộ bờ vai trần dưới ánh đèn vàng mờ của căn hộ cổ. Quân hít một hơi thật sâu, anh tiến lại, bàn tay thô ráp bao trọn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Ở đây... không có họ Trịnh, không có sự ràng buộc, không có sự phản bội. Chỉ có tôi và em," anh thì thầm, giọng nói mang theo một sự cam chịu đầy đau đớn.

Anh đẩy cô tựa vào bức tường gạch trần, nụ hôn lần này không còn sự vội vã của nỗi sợ hãi như ở thư phòng, mà nó chậm rãi, nhấm nháp và đầy chiếm hữu. Bàn tay Quân luồn qua lớp lụa mỏng, mơn trớn dọc theo đường cong của cơ thể Hạ, khiến cô khẽ rên lên vì sự kích thích quá đỗi mãnh liệt. Sự ma sát giữa làn da nóng rực của anh và sự mềm mại của cô tạo nên một thứ nhịp điệu riêng biệt trong căn phòng vắng.

Hạ quấn chặt lấy anh, đôi chân cô vô thức quàng qua hông anh, kéo anh sát vào mình hơn nữa. Ở nơi này, họ là những kẻ đồng lõa. Mỗi nụ hôn, mỗi cái chạm tay đều là một mật mã bí mật mà chỉ hai người hiểu được. Quân nhấc bổng cô lên, đặt cô lên chiếc giường đơn nhỏ nằm giữa những chồng sách kiến trúc cao ngất.

Dưới ánh đèn đường lọt qua khe cửa sổ, Hạ thấy những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán Quân. Sự chuyển động của anh mạnh mẽ nhưng đầy trân trọng, như thể cô là tác phẩm phục chế quý giá nhất mà anh từng được chạm vào. Anh hôn lên từng kẽ ngón tay cô, lên xương quai xanh đang phập phồng, và dừng lại thật lâu nơi trái tim đang đập loạn xạ của cô.

"Hạ... em là của tôi, dù cho thế gian này có ngăn cản," anh khàn giọng nói, những lời nói mang sức nặng của một lời thề nguyền đầy tội lỗi.

Trong khoảnh khắc cao trào, Hạ thấy mình như tan chảy trong vòng tay anh. Mọi sự cay đắng từ cuộc hôn nhân với Phong, mọi sự cô đơn của những đêm thức trắng đều biến mất, chỉ còn lại sự ấm áp nồng nàn của người đàn ông này. Họ chìm đắm vào nhau, mặc kệ ngoài kia phố thị vẫn ồn ào, mặc kệ danh dự và nhân phẩm đang dần bị thiêu rụi.

Sau cuộc hoan lạc, Quân ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Trong căn hộ cũ kĩ ấy, thời gian như ngừng trôi. Nhưng họ đều hiểu rằng, khi bước ra khỏi nơi này, họ lại phải đeo lên mình những chiếc mặt nạ hoàn hảo. Sự ngọt ngào này chỉ là liều thuốc giảm đau tạm thời cho một căn bệnh trầm kha mang tên "mối quan hệ cấm kỵ".

"Lần sau... em vẫn sẽ đến chứ?" Quân hỏi, giọng anh thoáng chút bất an.

Hạ xoay người lại, áp mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn của người đàn ông cô lỡ yêu một cách sai trái. "Em sẽ đến. Dù có phải đi vào chỗ chết, em cũng sẽ đến bên anh."