Đình Phong là một kẻ phù phiếm, nhưng anh ta là một nhiếp ảnh gia. Những người cầm máy luôn có một bản năng nhạy cảm với ánh sáng, màu sắc và cả những sự thay đổi nhỏ nhất trong khung hình. Dù thường xuyên say khướt và mải mê với những bóng hồng bên ngoài, nhưng khi trở về nhà vào một chiều thứ Năm muộn, Phong đột ngột nhận thấy một sự khác lạ toát ra từ người vợ vốn dĩ luôn im lìm như một pho tượng cổ.
Hạ đang ngồi ở bàn trà, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại lơ lửng nhìn ra phía rặng liễu bên hồ. Trên cổ cô quấn một chiếc khăn lụa mỏng – một thói quen cô chưa từng có trước đây, nhất là khi thời tiết vẫn còn vương chút nồng nàn của cuối thu.
"Hạ, hôm nay trông em lạ quá," Phong vứt chiếc túi máy ảnh lên sofa, tiến lại gần cô. Anh ta cúi xuống, định đặt một nụ hôn xã giao lên má vợ, nhưng khựng lại.
Mùi gỗ đàn hương. Trầm mặc, nam tính và đầy uy quyền.
Đó không phải mùi nước hoa thanh nhẹ của Hạ. Đó là mùi của anh trai anh – Trịnh Đình Quân. Phong nhíu mày, một tia nghi hoặc lóe lên trong đôi mắt vốn dĩ chỉ chứa đựng sự phóng đãng.
"Em dùng nước hoa mới à? Mùi này... có vẻ không giống gu của em thường ngày."
Hạ siết chặt cuốn sách, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi. Cô cố giữ giọng bình thản nhất có thể: "Em vừa dọn dẹp lại một số tranh cũ trong thư phòng của anh Quân giúp anh ấy. Chắc là ám mùi từ đống bản vẽ và nội thất gỗ ở đó thôi."
Phong cười nhạt, ánh mắt lướt qua chiếc khăn lụa trên cổ cô. Sự im lặng kéo dài vài giây khiến Hạ cảm thấy như hơi thở mình sắp đứt đoạn. Đúng lúc đó, Quân bước xuống cầu thang. Anh vẫn bộ dạng nghiêm nghị, áo sơ mi cài kín cổng cao tường, đôi mắt không gợn sóng nhìn về phía hai người.
"Phong, chú về rồi à?" Quân lên tiếng, giọng nói uy nghiêm như một vị phán quan. "Dọn dẹp lại đống thiết bị của chú đi, để bừa bãi ở sảnh trông không ra thể thống gì cả."
Sự xuất hiện của Quân như một tấm lá chắn vững chãi che chở cho Hạ. Phong tặc lưỡi, sự nghi ngờ vốn dĩ chưa kịp thành hình đã bị sự áp đảo thường ngày của anh trai đánh tan. Anh ta lầu bầu vài câu rồi xách túi đi lên lầu. Nhưng ngay khi bóng dáng Phong khuất sau lối rẽ, Quân lập tức nhìn về phía Hạ.
Ánh mắt anh không còn lạnh lùng mà chứa đầy sự cảnh cáo xen lẫn xót xa. Anh tiến lại gần, chỉ đủ để cô nghe thấy: "Cẩn thận hơn. Đừng để mùi của tôi ở lại trên da thịt em."
Hạ ngước lên, đôi mắt cô đỏ hoe vì áp lực. Cô muốn nói rằng cô không thể xóa nhòa sự hiện diện của anh, rằng mỗi tế bào trên cơ thể cô đều đã khắc ghi sự đụng chạm của đêm qua. Quân không nói thêm gì, anh đi lướt qua cô, nhưng đầu ngón tay anh khẽ chạm lướt qua mu bàn tay cô trên mặt bàn – một sự trấn an kín đáo, nhanh đến mức nếu có ai đứng đó cũng không thể nhận ra.
Tối hôm đó, trong bữa cơm gia đình, không gian im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng va chạm nhẹ của bát đũa. Phong, có lẽ vì sự nghi ngờ ban chiều vẫn còn âm ỉ, bỗng nhiên lên tiếng:
"Anh Quân này, em thấy căn hộ cũ ở phố cổ của anh dạo này hay sáng đèn. Anh định sửa sang lại để cho thuê hay sao?"
Hạ khựng lại, miếng thức ăn trong cổ họng trở nên đắng ngắt. Cô không dám ngẩng đầu lên, chỉ cảm nhận được luồng không khí xung quanh mình như bị rút cạn.
Quân thản nhiên nhấp một ngụm trà, phong thái vẫn không chút sơ hở: "Anh đang nghiên cứu một dự án phục dựng nhà cổ nên hay qua đó tìm tài liệu. Tài liệu ở biệt thự này không đủ."
"À, hèn gì..." Phong gật gù, rồi quay sang Hạ với một nụ cười đầy ẩn ý. "Hay là hôm nào Hạ cũng qua đó giúp anh cả đi? Em giỏi phục chế mà, chắc chắn sẽ giúp ích được cho dự án của anh ấy đấy."
Câu nói đùa vô tâm của Phong như một nhát dao đâm vào giữa trái tim hai kẻ tội lỗi. Quân đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt bàn vang lên khô khốc: "Hạ có việc của cô ấy. Chú đừng có bày trò."
Bữa cơm kết thúc trong sự gượng gạo. Hạ vội vã trở về phòng, cô đóng chặt cửa, dựa lưng vào gỗ lạnh và thở dốc. Sự liều lĩnh của họ đang dần lộ ra những khe hở chết người. Mùi hương lạ, chiếc khăn lụa, hay ánh đèn phố cổ... tất cả đều là những dấu vết của một cơn gió tội lỗi mà họ không thể nào che giấu mãi được.
Cô đứng trước gương, từ từ tháo chiếc khăn lụa ra. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, những vết đỏ tím nơi cổ hiện ra rõ rệt – dấu ấn của sự chiếm hữu điên cuồng từ Quân. Hạ chạm tay vào đó, vừa đau đớn vừa cảm thấy một sự thỏa mãn méo mó.
Trong khi đó, ở căn phòng bên kia hành lang, Quân đứng bên cửa sổ nhìn ra bóng đêm. Anh biết mình đang chơi một trò chơi với tử thần, nơi cái giá phải trả không chỉ là danh dự cá nhân mà là sự đổ vỡ của cả một gia tộc. Nhưng khi hình ảnh Hạ run rẩy trong vòng tay anh tại phố cổ hiện về, mọi lý trí đều trở nên vô nghĩa.
Dấu vết của gió đã bắt đầu lưu lại, và cơn bão thực sự, có lẽ chỉ còn cách họ một hơi thở.