MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBên Em Đêm Nay NhéChương 7: Ranh giới của sự kiên nhẫn

Bên Em Đêm Nay Nhé

Chương 7: Ranh giới của sự kiên nhẫn

1,055 từ · ~6 phút đọc

Sự nghi ngờ của Đình Phong không giống như một ngọn lửa bùng phát, mà nó giống như một loại nấm mốc âm thầm sinh sôi trong những góc tối của tâm trí. Là một nhiếp ảnh gia, anh ta có thói quen quan sát những chi tiết lệch ra khỏi bố cục. Và sự thay đổi của Diệp Hạ cùng thái độ khác lạ của anh trai chính là một khung hình bị lỗi mà Phong không thể nào lờ đi được nữa.

Suốt một tuần sau đó, Phong bỗng nhiên trở nên "ngoan" đột xuất. Anh ta ít đi tiệc tùng hơn, thường xuyên có mặt ở nhà vào giờ ăn tối và chăm chú quan sát mọi tương tác giữa vợ mình và anh trai. Sự hiện diện của Phong giống như một chiếc lồng vô hình khóa chặt lấy Hạ, khiến cô cảm thấy nghẹt thở mỗi khi phải ngồi đối diện với Quân dưới sự giám sát của chồng.

"Hạ, sao em không ăn món cá hấp? Anh nhớ đây là món em thích nhất mà?" Phong vừa nói vừa gắp một miếng cá đặt vào bát của vợ, ánh mắt anh ta sắc lẹm, xoáy sâu vào gương mặt đang tái nhợt của cô.

"Em... dạo này hơi mệt, không có cảm giác thèm ăn," Hạ nhỏ nhẹ đáp, đầu ngón tay cô siết chặt đôi đũa đến mức run rẩy.

Quân ngồi đối diện, gương mặt vẫn như một mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng. Anh thản nhiên dùng bữa, phong thái đĩnh đạc thường ngày không hề thay đổi, nhưng dưới gầm bàn, mũi giày da của anh vô tình chạm nhẹ vào chân Hạ. Một sự tiếp xúc ngắn ngủi, mang tính trấn an, nhưng lại khiến cô suýt chút nữa đánh rơi bát cơm.

"Mệt thì nên đi khám, hoặc nghỉ ngơi ở nhà cho khỏe. Dự án phục chế tranh của em cũng không cần vội," Quân lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng mang theo một sức nặng khó cưỡng. "Phong, chú cũng nên quan tâm vợ mình hơn thay vì cứ mải mê với mấy hội nhóm bên ngoài."

"Anh cả nói phải," Phong cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. "Em đang quan tâm đây thôi. Mà dạo này anh cũng bận quá nhỉ? Căn hộ ở phố cổ chắc tiêu tốn của anh nhiều thời gian lắm?"

Quân đặt bát xuống, ánh mắt anh trực diện đối đầu với em trai. Sự căng thẳng trong không khí đặc quánh đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ là cả căn phòng sẽ nổ tung. "Kiến trúc là cuộc sống của anh. Chú biết mà."

Bữa tối kết thúc trong sự gượng gạo cực độ. Hạ vội vàng xin phép về phòng trước. Cô đứng dưới vòi hoa sen, để làn nước ấm rửa trôi đi sự sợ hãi đang bám riết lấy da thịt. Cô biết Phong đang bày ra một trò chơi mèo vờn chuột, và cô chính là con chuột đang bị dồn vào đường cùng.

Đến nửa đêm, khi cả căn biệt thự đã chìm vào giấc ngủ, tiếng gõ cửa phòng vẽ của Hạ vang lên cực khẽ. Là ba tiếng gõ nhịp nhàng – mật mã của Quân. Hạ mở cửa, ngay lập tức bị một bàn tay mạnh mẽ kéo vào lồng ngực ấm nóng. Quân đóng cửa lại, ép cô vào cánh cửa gỗ, hơi thở của anh dồn dập và nóng hổi.

"Anh điên rồi sao? Phong đang ở nhà mà!" Hạ thầm thì, giọng cô chứa đựng cả sự hoảng loạn lẫn khát khao.

"Nó đã uống thuốc ngủ tôi bỏ vào rượu vang. Nó sẽ không tỉnh dậy trước sáng mai đâu," Quân khàn giọng nói, sự kiềm nén bấy lâu nay tan chảy khi anh vùi đầu vào hõm cổ cô.

Sự liều lĩnh của Quân khiến Hạ kinh hoàng, nhưng sự chiếm hữu của anh lại khiến cô rùng mình vì thỏa mãn. Trong bóng tối của phòng vẽ, nơi những bức tranh dang dở làm chứng nhân, Quân chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt, như thể anh đang trút hết mọi sự kìm nén của những ngày qua vào đó. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy ngủ, mơn trớn làn da mịn màng của cô với một sự tham lam không giấu diếm.

Sự va chạm giữa họ lúc này không chỉ là dục vọng, mà còn là một sự phản kháng chống lại thực tại ngột ngạt. Hạ bấu chặt vào vai anh, cảm nhận sức nặng và sự vững chãi của người đàn ông này. Quân bế thốc cô lên bàn vẽ, gạt phăng những khay màu và cọ vẽ sang một bên. Những lọ màu đổ ra, loang lổ trên mặt bàn như chính cuộc đời họ đang dần trở nên hỗn loạn.

"Hạ... tôi không thể chịu đựng thêm việc thấy nó chạm vào em," Quân thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng. "Dù là một cái chạm tay nhẹ nhất, tôi cũng muốn phát điên."

"Em cũng vậy... em chỉ thuộc về anh thôi," cô đáp lại, hơi thở đứt quãng.

Dưới ánh trăng mờ hắt qua cửa sổ áp mái, họ quấn lấy nhau trong một điệu nhảy tội lỗi. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng mưa phùn bên ngoài tạo nên một bản nhạc u ám nhưng đầy kích thích. Quân chiếm trọn lấy cô, từng chuyển động của anh đều mang theo sự khẳng định chủ quyền mãnh liệt. Hạ đón nhận tất cả, để mặc cho sự cấm kỵ thiêu rụi mọi rào cản cuối cùng.

Nhưng ngay khi họ đang chìm trong đỉnh cao của sự hoan lạc, một bóng đen bỗng nhiên lướt qua dưới khe cửa phòng vẽ. Hạ khựng lại, tim cô như ngừng đập. Cô nhìn về phía cửa, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Có ai đó vừa đứng ngoài cửa. Và đó không phải là người giúp việc.

Quân cũng cảm nhận được sự thay đổi của cô. Anh siết chặt eo cô, ánh mắt trở nên sắc lạnh nhìn về phía cánh cửa. Sự tĩnh lặng lúc này trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Ranh giới giữa sự bí mật và sự sụp đổ giờ đây chỉ còn mỏng manh như một sợi tóc.