Sự tĩnh lặng bao trùm phòng vẽ lúc này đặc quánh và lạnh lẽo, trái ngược hoàn toàn với hơi nóng hừng hực từ hai cơ thể vừa quấn quýt lấy nhau. Diệp Hạ nín thở, đôi mắt mở trừng trừng nhìn về phía khe cửa. Bóng đen kia chỉ xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất, không để lại một tiếng động nhỏ nào, nhưng cái cảm giác bị rình rập thì vẫn còn lưu lại, khiến sống lưng cô lạnh toát.
Quân siết chặt lấy bả vai cô, ra hiệu cho Hạ giữ im lặng. Anh nhanh chóng nhặt chiếc áo sơ mi đen trên sàn, khoác vội lên người nhưng không cài cúc, rồi tiến về phía cửa với những bước chân êm ru của một kẻ săn mồi. Anh áp tai vào cánh cửa gỗ, lắng nghe mọi dao động nhỏ nhất từ hành lang phía ngoài. Không có tiếng bước chân, không có tiếng thở, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn từ phòng khách vọng lại.
Hạ run rẩy mặc lại chiếc váy ngủ, bàn tay cô không sao cài nổi sợi dây áo mỏng manh. Sự sợ hãi lúc này đã lấn át hoàn toàn dư vị của cuộc hoan lạc. Cô tiến lại gần Quân, thầm thì bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: "Có phải... là Phong không?"
Quân không trả lời ngay. Ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một sự tính toán lạnh lùng. Anh khẽ vặn nắm cửa, hé mở một khe nhỏ. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn ngủ màu vàng nhạt ở cuối dãy hắt lại những cái bóng dài ngoằng, méo mó. Không có ai ở đó cả.
"Em ở yên đây, khóa chặt cửa lại," Quân ra lệnh, giọng anh trầm thấp nhưng uy lực.
Anh bước ra ngoài, bóng dáng cao lớn nhanh chóng hòa tan vào bóng tối của hành lang. Hạ đứng chôn chân trong phòng vẽ, đôi tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi. Cô nhìn quanh phòng, những lọ màu đổ loang lổ trên bàn, mùi hương của Quân vẫn còn phảng phất trong không khí như một minh chứng cho sự phản bội không thể chối bỏ. Nếu là Phong, tại sao anh ta không xông vào? Tại sao lại im lặng bỏ đi? Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả một cuộc đánh ghen ầm ĩ.
Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ. Khi cánh cửa phòng vẽ lại mở ra, Hạ suýt chút nữa đã hét lên. Quân bước vào, gương mặt anh hiện lên vẻ khó hiểu.
"Không có ai cả," Quân nói, nhưng chân mày anh vẫn nhíu chặt. "Cửa phòng của Phong vẫn đóng chặt từ bên trong. Tôi đã kiểm tra, nó vẫn đang ngủ say dưới tác dụng của thuốc."
"Vậy cái bóng đó là ai?" Hạ tiến lại gần, nắm lấy tay anh, lòng bàn tay cô lạnh ngắt. "Trong nhà này chỉ có chúng ta, Phong và hai người giúp việc. Nhưng họ đều ngủ ở gian nhà phía sau cơ mà."
Quân trầm ngâm một lát rồi cúi xuống nhìn xuống sàn hành lang ngay trước cửa phòng vẽ. Anh phát hiện ra một chi tiết nhỏ: một mẩu tàn thuốc lá vẫn còn hơi ấm, nằm lạc lõng trên tấm thảm nhung đỏ. Quân nhặt nó lên, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm.
"Tàn thuốc này... không phải của Phong. Nó cũng không phải loại tôi hay dùng," Quân nói, giọng anh lạnh đi vài phần. "Có kẻ đã vào được đây, hoặc trong ngôi nhà này đang nuôi một con mắt mà chúng ta không hay biết."
Hạ cảm thấy một luồng điện xẹt qua não bộ. Một sự đe dọa vô hình đang lơ lửng trên đầu họ. Kẻ giấu mặt đó là ai? Hắn muốn gì? Liệu hắn có đang nắm giữ bằng chứng về mối quan hệ cấm kỵ này để tống tiền, hay chỉ đơn giản là đang chờ đợi thời cơ để lật đổ danh tiếng của gia tộc họ Trịnh?
Quân vòng tay ôm lấy Hạ, lần này sự chiếm hữu của anh mang theo cả sự bảo vệ. Anh hôn lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn khô khốc nhưng kiên định. "Đừng sợ. Dù là ai, tôi cũng sẽ không để hắn chạm vào em. Sáng mai, em cứ cư xử như bình thường. Đừng để lộ bất kỳ sơ hở nào trước mặt Phong hay bất kỳ ai."
Hạ tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của Quân. Cô biết rằng, kể từ khoảnh khắc cái bóng kia xuất hiện, trò chơi này đã không còn là bí mật của riêng hai người nữa. Họ đã bước ra khỏi bóng tối của sự lén lút để bước vào một cuộc chiến sinh tồn thực sự.
Đêm đó, Hạ không thể chợp mắt. Cô nằm bên cạnh người chồng đang ngủ say sưa, trong khi tâm trí lại đặt ở căn phòng bên kia hành lang, nơi người đàn ông cô yêu đang thức trắng để canh giữ một bí mật đầy tội lỗi. Trong bóng tối, cô dường như vẫn thấy cái bóng đen kia đang đứng ở góc phòng, quan sát cô bằng ánh mắt lạnh lẽo, chờ đợi sự sụp đổ của một đế chế mang tên "đạo đức".