Sáng thứ Hai tiếp theo, Linh Chi bước ra khỏi căn hộ, tay vẫn cầm ly cà phê quen thuộc. Bầu trời trong xanh, ánh nắng dịu dàng chiếu qua hàng cây trên phố, nhưng lòng cô không còn cảm giác bình yên như trước. Minh Hạo bận rộn, cuộc sống của họ bắt đầu thay đổi – và Linh Chi cảm nhận rõ rệt một khoảng cách vô hình đang dần xuất hiện.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ Minh Hạo:
“Sáng nay tớ phải đi họp với khách hàng, chắc tối mới gặp cậu được.”
Linh Chi gõ vội một tin nhắn đáp lại, cố tỏ ra bình thường:
“Ừ, cậu lo công việc đi. Chúng ta gặp tối nhé.”
Nhưng trong lòng, cô không khỏi lo lắng. Buổi tối hôm qua, Minh Hạo bận rộn đến nỗi không còn thời gian trò chuyện, chỉ lướt điện thoại và chuẩn bị cho dự án mới. Linh Chi ngồi một mình trong căn hộ, nhìn qua cửa sổ, nhớ nụ cười rạng rỡ của anh trong buổi sáng trước.
Ngày làm việc trôi qua chậm chạp. Linh Chi cố gắng tập trung vào công việc biên tập tại tạp chí, nhưng đầu óc cô liên tục nghĩ về Minh Hạo. Cô tự nhủ mình đang quá nhạy cảm, nhưng trong lòng vẫn nổi lên cảm giác ghen nhẹ khi nghĩ tới cô trợ lý xinh đẹp đang làm việc bên Minh Hạo.
Chiều hôm đó, Linh Chi nhận được một cuộc gọi từ bạn chung:
“Ê, cậu có thấy hôm nay Minh Hạo đăng ảnh mới không? Anh ta chụp cùng cô trợ lý đó, trông thân mật lắm!”
Linh Chi cảm thấy tim mình hơi nhói. “Chỉ là công việc thôi mà,” cô nói, nhưng giọng nói lại không thuyết phục nổi chính bản thân mình.
Cô quyết định đi thẳng đến studio của Minh Hạo, vừa để kiểm chứng vừa để nói chuyện trực tiếp. Khi đến nơi, Linh Chi thấy anh đang chỉnh ánh sáng cho buổi chụp, cô trợ lý đứng bên cạnh, cười nói vui vẻ. Minh Hạo nhìn thấy Linh Chi, vội vã chào:
“Ồ, Linh Chi! Cậu đến đây à? Tớ đang… à, cậu nhìn thấy ảnh hôm nay rồi hả?”
Linh Chi gật đầu, cố nén cảm giác ghen tuông: “Ừ, chỉ là… hơi bất ngờ thôi. Không ngờ cậu lại thân thiết như vậy với cô ấy.”
Minh Hạo nhanh chóng giải thích: “Chỉ là công việc thôi, cậu yên tâm. Cậu vẫn là người quan trọng nhất với tớ mà.”
Nhưng Linh Chi không thể tránh khỏi cảm giác hụt hẫng. Cô đứng im lặng, nhìn qua những bức ảnh được treo trên tường – những bức ảnh nghệ thuật nhưng cũng là minh chứng cho sự nổi tiếng ngày càng tăng của Minh Hạo.
Buổi tối, Linh Chi về nhà, tâm trạng lẫn lộn. Cô tự nhủ: “Không, tớ không được để cảm xúc chi phối. Minh Hạo vẫn là bạn thân, tớ phải giữ bình tĩnh.” Nhưng khi điện thoại rung lên với tin nhắn từ Minh Hạo:
“Cậu đi dạo một chút không? Muốn tớ dẫn đi chỗ quen thuộc?”
Linh Chi hồi hộp. Một phần trong cô muốn gật đầu ngay, phần khác lại sợ cảm xúc của mình sẽ bộc lộ. Cô trả lời:
“Được, tớ ra ngay.”
Họ gặp nhau tại quán cà phê nhỏ quen thuộc. Không gian vẫn ấm áp, ánh đèn vàng dịu chiếu lên những bức tường màu kem. Minh Hạo cầm tay Linh Chi, nắm thật chặt:
“Cậu yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra, tớ vẫn là tớ, và cậu vẫn là người quan trọng nhất với tớ.”
Linh Chi nhìn vào mắt anh, thấy sự chân thành, nhưng lòng cô vẫn nhói lên một chút. Khoảng cách không chỉ là thời gian hay công việc, mà là cảm giác sợ mất anh, sợ mối quan hệ lâu năm bị ảnh hưởng.
Họ ngồi bên nhau, uống cà phê, trò chuyện về những chuyện cũ – những lần đi học, những trò nghịch ngợm trong lớp, những câu chuyện dở khóc dở cười. Nhưng Linh Chi nhận ra, không khí không còn hoàn toàn như trước. Minh Hạo vẫn vui vẻ, nhưng cô nhận thấy ánh mắt anh đôi khi lướt qua điện thoại, nụ cười gượng gạo khi nhắc đến công việc, và cô trợ lý đó… dường như vẫn hiện hữu trong suy nghĩ anh.
Ngày hôm sau, Linh Chi đi làm nhưng đầu óc cứ quay cuồng. Cô quyết định thử giữ khoảng cách, không nhắn tin trước cho Minh Hạo, để xem anh có quan tâm không. Nhưng trong lòng cô lại nhói lên khi nghĩ tới việc “thử thách” này.
Buổi tối, Minh Hạo nhắn tin:
“Sao hôm nay cậu không nhắn gì cho tớ?”
Linh Chi cảm thấy tim đập nhanh, vừa vui vừa lo. Cô nhắn lại, giọng hơi trách móc nhưng vẫn nhẹ nhàng:
“Chỉ thử xem cậu có để ý không thôi.”
Minh Hạo trả lời ngay, giọng hóm hỉnh:
“Tớ luôn để ý cậu mà. Chỉ là bận rộn thôi, đừng lo.”
Nhưng Linh Chi vẫn không hoàn toàn yên tâm. Cô nhận ra rằng, khi Minh Hạo nổi tiếng, không chỉ thời gian thay đổi, mà cảm xúc giữa họ cũng bắt đầu rạn nứt.
Một tuần trôi qua, khoảng cách ngày càng rõ rệt. Linh Chi thấy Minh Hạo gặp gỡ nhiều người hơn, có những sự kiện, buổi phỏng vấn, và thậm chí là những bữa tiệc với các nhiếp ảnh gia và đối tác thương hiệu. Cô nhận ra rằng, những khoảnh khắc ngọt ngào trước đây – cà phê sáng, trêu đùa, tâm sự nửa đêm – giờ đây trở nên hiếm hoi hơn bao giờ hết.
Một buổi tối, Linh Chi gọi điện thoại cho Minh Hạo, nhưng anh từ chối vì bận chuẩn bị cho buổi chụp quan trọng. Linh Chi lặng lẽ ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa nhẹ rơi, cảm giác cô đơn len lỏi. Cô tự nhủ: “Đây mới chỉ là khởi đầu. Nếu không giữ được sự bình tĩnh, tớ sẽ để cảm xúc chi phối và mất đi Minh Hạo.”
Ngày cuối tuần, Minh Hạo mời Linh Chi tham gia một buổi chụp hình ngoài trời. Linh Chi đồng ý, nhưng trái tim vẫn nhói mỗi khi nhìn thấy cô trợ lý đứng gần Minh Hạo. Suốt buổi chụp, Minh Hạo luôn chú ý đến Linh Chi, hỏi han từng chi tiết, nhưng Linh Chi vẫn cảm nhận khoảng cách vô hình.
Khi buổi chụp kết thúc, Minh Hạo nắm tay Linh Chi:
“Cậu có buồn không? Tớ biết tuần này bận rộn quá.”
Linh Chi lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn dâng lên cảm giác ghen tuông và bất an. Cô nhận ra rằng, Minh Hạo nổi tiếng không chỉ thay đổi lịch trình của họ, mà còn thử thách cảm xúc sâu kín nhất – thứ mà cô chưa từng thừa nhận ngay cả với chính mình: cô không chỉ xem Minh Hạo là bạn thân, mà còn… yêu anh theo cách riêng.
Những ngày sau đó, Linh Chi bắt đầu để ý nhiều hơn đến từng chi tiết: ánh mắt Minh Hạo khi nhìn cô, nụ cười khi họ trò chuyện, sự quan tâm nhỏ nhặt mỗi khi cô mệt mỏi hay buồn bã. Cô nhận ra, khoảng cách này không chỉ là thử thách, mà còn là cơ hội để cô nhận ra cảm xúc thật của mình.
Và Linh Chi biết, chỉ cần một khoảnh khắc, một lời nói, một hành động nhỏ, tất cả cảm xúc mà cô đã cố giấu bấy lâu sẽ bùng lên. Khoảng cách giữa họ đang hiện hữu, nhưng nó cũng chính là thứ khiến trái tim cô nhận ra: Minh Hạo quan trọng hơn bất cứ điều gì khác trong đời cô.
Cô thầm nhủ: “Dù khoảng cách có lớn đến đâu, tớ sẽ không để mất anh. Và… tớ sẽ phải học cách thừa nhận cảm xúc của mình, trước khi quá muộn.”