Một buổi sáng thứ Ba, Linh Chi thức dậy với cảm giác nặng nề khó tả. Minh Hạo đang bận rộn, tuần này anh còn nhiều dự án và buổi chụp quan trọng. Cô biết rằng, khoảng cách giữa họ sẽ càng ngày càng rõ rệt. Cô tự nhủ: “Không sao, chỉ là một tuần bận rộn thôi mà. Mình sẽ giữ bình tĩnh.” Nhưng trong lòng, cảm giác trống vắng cứ dâng lên mỗi khi điện thoại im lặng, không có tin nhắn hay cuộc gọi từ anh như thường lệ.
Hôm nay, Linh Chi phải đi gặp một đối tác mới của tạp chí để trao đổi hợp đồng. Khi đến tòa nhà cao tầng nơi đối tác đang làm việc, cô bất ngờ thấy một gương mặt quen thuộc: chính là cô trợ lý của Minh Hạo – Ngọc Anh. Ngọc Anh đang cười rạng rỡ, tay cầm tablet, dường như đang trình bày ý tưởng với một nhóm người. Linh Chi lặng lẽ quan sát từ xa. Một phần trong cô muốn bước tới làm quen, một phần lại thấy lòng mình nhói lên – cảm giác ghen tuông khó giấu.
Ngọc Anh quay ra, ánh mắt gặp Linh Chi. Cô cười thân thiện: “Chào chị, chị là bạn của Minh Hạo à? Tôi nghe anh ấy nhắc về chị nhiều lắm.” Linh Chi hơi ngạc nhiên, nhưng nụ cười vẫn giữ được vẻ tự nhiên: “Ừ, tôi là Linh Chi, bạn thân của Minh Hạo. Rất vui được gặp chị.” Ngọc Anh mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: “Chúng ta sẽ còn làm việc cùng nhau nhiều lần. Mong chị giúp đỡ tôi nhé.” Linh Chi gật đầu, nhưng trong lòng cảm giác khó chịu vẫn len lỏi. Cô tự hỏi, liệu Ngọc Anh có ý đồ gì không, hay chỉ đơn giản là một người đồng nghiệp thân thiện?
Cuối buổi họp, khi mọi người chuẩn bị rời phòng, Linh Chi thấy Ngọc Anh cúi xuống chỉnh lại dây đeo máy ảnh cho Minh Hạo, trong lúc anh đang cười nói. Cảnh tượng đó khiến Linh Chi không kìm được cảm xúc: một sự thân mật quá mức, dù chỉ là hành động bình thường trong công việc. Cô bước ra ngoài, cố nhịn cảm giác khó chịu. Trong lòng, cô tự nhủ: “Chỉ là công việc thôi, nhưng sao nhìn thế này lại… khó chịu đến vậy?”
Chiều hôm đó, Linh Chi hẹn Minh Hạo tại quán cà phê quen thuộc. Khi nhìn thấy anh bước vào, cô cảm thấy vừa vui vừa bối rối. Minh Hạo ôm nhẹ cô: “Hôm nay có chuyện gì sao, cậu trông hơi căng thẳng?” Linh Chi lắc đầu, cố gắng giấu cảm xúc: “Không… chỉ là mệt một chút.” Nhưng Minh Hạo tinh ý nhận ra sự khác thường. Anh kéo cô ngồi xuống: “Nói cho tớ nghe đi, cậu đang lo về chuyện gì?” Linh Chi ngập ngừng, rồi thở dài: “Hôm nay… tôi gặp Ngọc Anh… cô trợ lý của cậu. Cậu có vẻ thân thiết với cô ấy quá.”
Minh Hạo hơi bối rối, nhưng nhanh chóng nở nụ cười: “Ồ, đó chỉ là công việc thôi. Cậu ấy cần giúp một số thứ trong dự án, tớ chỉ hỗ trợ thôi. Không có gì đâu, Linh Chi.” Linh Chi gật đầu, nhưng cảm giác khó chịu vẫn không tan. Cô tự nhủ, chính sự lo lắng này mới là vấn đề: cô chưa từng nhận ra rằng mình thực sự ghen với Minh Hạo.
Đêm hôm đó, Linh Chi ngồi một mình trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Cô nghĩ về Minh Hạo, về Ngọc Anh, về những cảm xúc mới xuất hiện. “Chẳng lẽ… tớ đang ghen với bạn thân sao? Thật kỳ quặc.” Cô thầm nhủ. Nhưng cảm giác ấy rất thật. Khi nghĩ đến việc Minh Hạo cười nói với Ngọc Anh, trái tim cô nhói lên. Linh Chi nhận ra, không chỉ khoảng cách về thời gian và công việc đang xuất hiện, mà khoảng cách về cảm xúc cũng bắt đầu hình thành.
Ngày hôm sau, Minh Hạo mời Linh Chi đến studio để xem một số bức ảnh mới. Khi Linh Chi bước vào, anh lập tức nhận ra ánh mắt cô hơi tránh nhìn mình, đôi tay hơi căng thẳng. “Cậu có sao không?” anh hỏi, giọng đầy lo lắng. Linh Chi cúi đầu, rồi thở dài: “Không sao… chỉ là… cảm giác mọi thứ đang thay đổi.”
Minh Hạo cũng im lặng, nhận ra rằng tình bạn lâu năm này không còn đơn giản như trước. Anh hiểu rằng, khoảng cách và những thử thách này không chỉ là về công việc hay người thứ ba, mà là về tình cảm chưa từng được thừa nhận giữa họ. Cuối cùng, Minh Hạo nhẹ nhàng nói: “Linh Chi… tớ hứa sẽ cân bằng mọi thứ. Tớ không muốn mất cậu, và tớ… tớ sẽ làm cho cậu thấy an toàn hơn.”
Buổi tối, Minh Hạo dẫn Linh Chi đi dạo quanh công viên gần nhà. Không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng chiếu xuống con đường nhỏ, gió nhẹ thổi qua từng tán cây. Anh nắm tay cô, chắc chắn nhưng nhẹ nhàng: “Khoảng cách này… sẽ không phá hỏng chúng ta đâu. Tớ sẽ làm mọi cách để cậu cảm thấy an toàn.”
Linh Chi nhìn vào mắt anh, tim đập nhanh, cảm giác vừa ngọt ngào vừa bối rối: “Tớ… tớ biết. Chỉ là… tớ chưa từng nghĩ tớ lại ghen với cậu.” Minh Hạo mỉm cười, kéo cô vào vòng tay: “Đó là điều bình thường mà. Ai mà không có cảm xúc chứ? Chỉ cần cậu tin tớ, mọi thứ sẽ ổn.”
Linh Chi khẽ cười, tự nhủ rằng mình sẽ học cách thừa nhận cảm xúc, và khoảng cách này, dù đau đớn, cũng chính là bước đầu để tình cảm giữa họ chuyển mình – từ bạn thân thành… có thể là tình yêu.