MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 1: Bóng Tối Phủ Lên Vĩnh An

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 1: Bóng Tối Phủ Lên Vĩnh An

1,673 từ · ~9 phút đọc

Thành phố này chưa bao giờ thực sự ngủ yên, ngay cả khi những cơn mưa nhiệt đới trút xuống như muốn dìm chết mọi sinh linh. Vĩnh An là một người đàn bà đẹp nhưng lẳng lơ, nằm ngửa mình bên dòng Hậu Giang đục ngầu phù sa, phô bày tất cả sự giàu có lẫn nhơ nhuốc của mình dưới ánh đèn gas nhập nhòe.

Đó là thời kỳ mà mùi thuốc phiện ngọt lợ quyện chặt vào mùi nước hoa Pháp đắt tiền trong các tiệm nhảy, tiếng lách cách của bàn tính gãy trong các hiệu buôn Hoa kiều át đi tiếng rên rỉ của những phu xe kéo gầy trơ xương. Tiền bạc chảy về Vĩnh An như thác lũ, và người đứng trên đỉnh ngọn thác ấy, kẻ đang hứng trọn dòng chảy vàng thau lẫn lộn đó, không ai khác chính là Hứa Vĩnh Lộc.

Nhưng đêm nay, một đêm tháng Bảy âm lịch mưa gió bão bùng, dinh thự họ Hứa không có tiệc tùng, không có tiếng ly cốc chạm nhau hay tiếng cười nói của giới thượng lưu. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề, bao trùm lên tòa kiến trúc đồ sộ vừa mới hoàn thiện phần thô nằm ngay ngã ba sông. Người dân Vĩnh An gọi lén nó là "Cái Chết Trắng", bởi toàn bộ mặt tiền được ốp bằng loại đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo chở từ Ý về, nổi bần bật giữa màn đêm như một lăng tẩm khổng lồ hơn là một ngôi nhà.

Trong thư phòng rộng lớn trên tầng hai, Hứa Vĩnh Lộc đứng chắp tay sau lưng, nhìn đăm đăm ra màn mưa trắng xóa qua ô cửa kính vòm cao quá đầu người. Ông ta mới ngoài bốn mươi, nhưng cái bóng hắt lên tường lại già nua như một lão thụ trăm tuổi. Vĩnh Lộc không cao lớn, nhưng ở ông ta toát ra thứ uy lực của kẻ nắm giữ vận mệnh người khác trong lòng bàn tay. Đôi mắt ưng sắc lạnh, gò má cao và bộ ria mép được cắt tỉa tỉ mỉ thường ngày nay hơi trễ xuống vì căng thẳng.

Dưới bến sông riêng của gia tộc, những chiếc ghe bầu trọng tải lớn vẫn neo đậu, dập dềnh theo con nước. Những kiện hàng được bọc kỹ bằng vải dầu chất cao như núi. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy đó là quế chi, hồi hương, sa nhân – những loại dược liệu thượng hạng đã biến hiệu thuốc "Vĩnh An Đường" của họ Hứa thành đế chế độc quyền khắp Nam Kỳ lục tỉnh. Nhưng chỉ mình Hứa Vĩnh Lộc biết, thứ thực sự mang lại núi vàng biển bạc cho ông ta không nằm trong những bao tải đó. Nó nằm sâu hơn, được giấu kín trong khoang bí mật dưới đáy những chiếc ghe kia.

Đó là những thớ gỗ đen bóng, nặng trịch, tỏa ra một thứ mùi hương ma mị có thể khiến người ta say, người ta điên, và người ta sẵn sàng giết nhau để tranh giành. Trầm hương. Nhưng không phải trầm hương thường. Đó là loại "Huyết Trầm" mà ông và những người anh em kết nghĩa đã đánh đổi bằng máu để mang ra khỏi rừng thiêng nước độc biên giới ba năm trước.

“Vinh hoa đổi bằng máu, đỉnh cao đổi bằng tuyệt tự.”

Lời nguyền của lão thầy mo người Thượng khi hấp hối dưới lưỡi dao của Vĩnh Lộc bỗng văng vẳng bên tai ông ta, rõ mồn một như thể lão đang đứng ngay sau lưng.

Vĩnh Lộc siết chặt tay. Ông ta không tin vào quỷ thần, ông ta chỉ tin vào quyền lực của đồng tiền. Tiền có thể mua được quan chức, mua được mạng người, và mua được cả sự bình yên giả tạo. Ông ta đã dùng tiền để xây tòa dinh thự này, thuê những thầy phong thủy cao tay nhất từ Trung Hoa sang để trấn yểm long mạch, thiết kế chín mươi chín cánh cửa để đánh lạc hướng tà ma. Ông ta tin rằng mình có thể lừa được cả trời đất.

"Aaaaaa...!"

Một tiếng thét xé vải vang lên từ tầng trên, xuyên thủng sự tĩnh lặng của tòa nhà, át cả tiếng sấm rền ngoài xa. Đó là tiếng của vợ ông, người đàn bà đang quằn quại trong cơn chuyển dạ kéo dài suốt hai ngày hai đêm nay.

Hứa Vĩnh Lộc không hề nhúc nhích. Khuôn mặt ông ta vẫn trơ ra như tảng đá cẩm thạch ốp tường. Chỉ có những ngón tay đang bấu chặt vào bậu cửa sổ đến mức trắng bệch là tố cáo sự bất an tột độ trong lòng.

Tiếng hét tắt lịm. Không gian rơi vào một khoảng lặng đáng sợ hơn cả trước đó. Vài giây sau, tiếng bước chân dồn dập chạy xuống cầu thang gỗ lim. Cánh cửa thư phòng bị đẩy mạnh.

Bà đỡ Ba Hân, người đỡ đẻ mát tay nhất Vĩnh An, xông vào. Người bà ướt đẫm mồ hôi, tay chân run lẩy bẩy, trên chiếc tạp dề trắng loang lổ những vệt máu tươi. Bà ta ngã quỵ xuống trước mặt Hứa Vĩnh Lộc, không dám ngẩng đầu lên.

"Bẩm... bẩm ông chủ..." Giọng bà ta lạc đi vì khiếp hãi.

"Nói!" Hứa Vĩnh Lộc gằn giọng, không quay đầu lại.

"Sinh đôi... là sinh đôi, thưa ông. Một cậu chủ, và... và một cô chủ nhỏ."

Cơ mặt Hứa Vĩnh Lộc giãn ra một chút. Sinh đôi. Tốt. Dòng họ Hứa đã có người nối dõi. Nhưng linh cảm của một kẻ buôn bán trên thương trường mách bảo ông ta rằng cái giá phải trả chưa dừng lại ở đó.

"Còn phu nhân?" Ông ta hỏi, giọng lạnh tanh như đang hỏi về một lô hàng bị chậm trễ.

Bà đỡ Ba Hân dập đầu xuống sàn gỗ, tiếng khóc bật ra nức nở: "Tôi... tôi vô dụng. Phu nhân... phu nhân bị băng huyết. Máu chảy nhiều quá, không cầm được. Bà ấy... đi rồi."

Hứa Vĩnh Lộc nhắm mắt lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lời nguyền. Nó đã bắt đầu ứng nghiệm. Người phụ nữ đã đồng cam cộng khổ với ông từ thuở hàn vi, người duy nhất ông có thể gọi là tri kỷ, đã trở thành vật tế đầu tiên cho sự nghiệp vĩ đại của ông.

"Ra ngoài. Cấm ai được hé răng nửa lời về chuyện đêm nay ra khỏi cửa." Vĩnh Lộc phất tay, giọng nói không mang chút cảm xúc bi thương nào.

Đợi bà đỡ lui ra, Hứa Vĩnh Lộc mới chậm rãi bước lên lầu. Hành lang dài hun hút chỉ được thắp sáng bằng vài ngọn đèn dầu leo lét, tạo ra những cái bóng quái dị nhảy múa trên tường. Mùi tanh tưởi của máu xộc thẳng vào mũi khi ông ta đến gần căn phòng cuối dãy.

Trong phòng, hai đứa trẻ sơ sinh được đặt nằm trong hai chiếc nôi gỗ chạm trổ tinh xảo. Một đứa bé trai hồng hào, đang khóc ngằn ngặt đòi sữa, tiếng khóc vang vọng đầy sức sống. Đó là Hứa Vĩnh Khang, người thừa kế tương lai của đế chế này. Vĩnh Lộc chỉ liếc nhìn đứa con trai một cái rồi bước nhanh về phía chiếc nôi còn lại.

Đứa bé gái nằm im lìm, không một tiếng động. Nếu không thấy lồng ngực nhỏ bé đang phập phồng yếu ớt, người ta sẽ tưởng nó đã chết. Hứa Vĩnh Lộc cúi xuống, nín thở quan sát.

Đứa bé đẹp. Một vẻ đẹp kỳ dị, không thuộc về thế gian này. Làn da nó trắng bệch, gần như trong suốt, đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu xanh xao li ti chạy dưới da. Tóc nó đen nhánh, dày dặn lạ thường so với một đứa trẻ mới sinh. Nó mở mắt. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như hai giếng nước cổ, nhìn chằm chằm vào cha mình mà không hề chớp.

Và rồi, Vĩnh Lộc nhìn thấy nó.

Ông ta run rẩy đưa tay lật nhẹ tấm khăn tã đang quấn quanh người đứa bé. Ở bả vai trái của đứa con gái, một vết bớt màu đỏ thẫm, sần sùi, nổi lên rõ rệt trên nền da trắng tuyết. Vết bớt không phải hình tròn hay hình thù bình thường. Nó ngoằn ngoèo, chia thành nhiều nhánh nhỏ lan xuống cánh tay và lưng, trông hệt như bộ rễ của một cây cổ thụ đang bám chặt vào da thịt đứa trẻ.

Màu đỏ của vết bớt không phải là màu đỏ son, mà là màu của máu khô. Màu của những thớ Huyết Trầm đang nằm dưới khoang thuyền ngoài kia.

Hứa Vĩnh Lộc lùi lại một bước, suýt va vào cái bàn nhỏ đựng thau nước rửa đầy máu loãng. Cổ họng ông ta nghẹn đắng. Ông ta hiểu rồi. Đứa con trai là món quà trời ban để nối dõi tông đường, nhưng đứa con gái này... nó chính là hiện thân của bản giao kèo với quỷ dữ. Nó không chỉ là con ông, nó là vật chứa, là cái giá sống mà ông phải nuôi dưỡng để duy trì sự thịnh vượng của gia tộc.

“Tuyệt tự” không có nghĩa là không có con. Mà có nghĩa là sinh ra những đứa con không còn là người.

Hứa Vĩnh Lộc nhìn đứa bé gái – sinh linh bé bỏng mang tên Thanh Vân – đang nằm đó, im lặng và ma mị. Bên ngoài cửa sổ, một tia chớp xé toạc bầu trời đêm Vĩnh An, chiếu sáng khuôn mặt tái nhợt của người cha đang kinh hoàng tột độ trước di sản của chính mình.

Bóng tối không chỉ phủ lên thành phố, nó đã chính thức len lỏi vào từng ngóc ngách của dinh thự họ Hứa, bắt đầu một kỷ nguyên vàng son được xây đắp trên nền móng của máu và những bí mật kinh hoàng.