Bình minh ở Vĩnh An hôm nay không có màu hồng rực rỡ như mọi khi. Mặt trời lấp ló sau những tầng mây xám xịt, hắt xuống mặt sông Hậu Giang thứ ánh sáng nhợt nhạt, yếu ớt như màu da người chết trôi.
Trong màn sương sớm dày đặc còn chưa tan hết, một chiếc ghe chài cũ nát, vỏ gỗ bong tróc từng mảng, lặng lẽ tách bến khỏi khu Xóm Củi nghèo nàn. Tiếng máy nổ phạch... phạch... vang lên rời rạc, nghẹt mũi, như tiếng ho của một ông già hấp hối, nhưng cũng đủ để đẩy con thuyền rẽ nước ngược dòng, hướng về phía thượng nguồn mờ mịt.
Trần Minh ngồi ở đuôi ghe, tay giữ chặt cần lái bằng gỗ mun nhẵn thín. Đôi mắt anh thâm quầng, vằn tia máu, liên tục đảo nhìn về phía bờ sông – nơi những cột khói đen vẫn bốc lên từ tàn tích của Cửu Trùng Đài xa xa. Anh sợ. Nỗi sợ của một kẻ đào tẩu đang bị cả thành phố và những thế lực vô hình truy đuổi.
Dưới khoang thuyền ẩm thấp, mùi dầu máy quyện với mùi tanh của cá tôm lâu ngày tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Nhưng còn một mùi khác nồng hơn, đáng sợ hơn: mùi của nhựa cây và máu.
Hứa Vĩnh Khang nằm co quắp trên sàn gỗ, mê man trong cơn sốt. Chân trái của cậu ta – cái chân bị gãy trong vụ sập nhà – giờ đây đã biến đổi hoàn toàn. Chỗ xương gãy không còn sưng tấy hay mưng mủ nữa. Lớp da thịt bao quanh ống quyển đã cứng lại, chuyển sang màu nâu đen sần sùi, với những vân gỗ xoắn ốc chạy dọc xuống bàn chân. Những ngón chân của Khang cũng bắt đầu dài ra, cong lại như những rễ cây bám chặt vào sàn gỗ.
Cậu ta không còn đau đớn như đêm qua, nhưng cơ thể cậu ta đang dần "gỗ hóa". Đó là cái giá phải trả cho việc sống sót nhờ máu của Thanh Vân.
Thanh Vân ngồi ở mũi thuyền, quay lưng về phía Minh. Gió sông thổi tung mái tóc dài đen nhánh của cô, để lộ tấm lưng gầy guộc dưới lớp áo bà ba mỏng manh mà cô "mượn" được từ sào phơi đồ của dân chài. Cô ngồi bất động như một bức tượng, đôi mắt nhìn đăm đăm vào màn sương trắng xóa phía trước, như thể cô đang nhìn thấy con đường mà người thường không thấy.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" Minh hỏi, giọng khàn đặc, cố gắng phá vỡ sự im lặng đáng sợ bao trùm con thuyền. "Cứ đi ngược dòng thế này, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ đụng phải trạm kiểm soát đường thủy của đám Tuần Giang."
Thanh Vân không quay lại, giọng cô vang lên nhẹ bẫng, tan vào trong gió: "Họ không thấy chúng ta đâu. Tôi đã che mắt họ rồi."
"Che mắt?"
"Sương mù này không phải tự nhiên mà có," cô đáp. "Linh hồn của những người chết đuối dưới sông đang giúp chúng ta. Họ thích mùi máu trên người anh trai tôi. Họ bám theo để hít hà chút dương khí còn sót lại."
Minh rùng mình, tay lái hơi chệch đi một chút. Anh nhìn xuống mặt nước đục ngầu. Trong những xoáy nước, anh lờ mờ thấy những khuôn mặt trắng bệch, trương phình đang ngoi lên ngụp xuống, bơi theo con thuyền. Anh vội nhìn đi chỗ khác, tự trấn an mình rằng đó chỉ là ảo giác do thiếu ngủ và do độc tố Huyết Trầm.
"Nhưng chúng ta cần một điểm đến cụ thể," Minh gặng hỏi, cố bám víu vào tư duy logic. "Tôi cần biết để chuẩn bị nhiên liệu, thức ăn... và thuốc men cho Khang."
Thanh Vân từ từ quay lại. Trong ánh sáng nhờ nhờ của buổi sớm, gương mặt cô đẹp một cách ma quái. Đôi môi đỏ mọng, làn da trắng sứ không tì vết, nhưng đôi mắt thì sâu thẳm như hai cái giếng cổ không đáy.
"Về nguồn cội," cô nói. "Về Rừng Cấm Tà Nung."
"Tà Nung?" Minh lục lọi trí nhớ. Đó là một vùng đất hoang vu nằm giáp ranh biên giới phía Tây, nổi tiếng với những câu chuyện về bùa ngải và những bộ tộc sống biệt lập. "Đó là nơi cha cô tìm thấy cái cây sao?"
"Đúng," một giọng nói yếu ớt vang lên từ dưới khoang thuyền.
Vĩnh Khang đã tỉnh. Cậu ta cố gắng gượng dậy, dựa lưng vào vách gỗ. Khuôn mặt cậu ta hốc hác, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo lạ thường. Cậu ta thò tay vào trong lớp áo vest rách nát, lôi ra một cuốn sổ nhỏ bọc da thú đã sờn rách và cháy xém một góc.
"Đây là nhật ký hành trình của cha tôi," Khang thều thào, giơ cuốn sổ lên. "Tôi đã lấy trộm nó từ két sắt trước khi đốt phòng thờ. Trong này có vẽ bản đồ dẫn đến Thung Lũng Máu – nơi ông ấy đã chặt đầu lão thầy mo và mang cái giống cây quỷ quái đó về."
Minh giao tay lái cho một cái chốt tự động thô sơ, rồi bước xuống khoang thuyền, cầm lấy cuốn sổ.
Những trang giấy ố vàng, viết chi chít những dòng chữ Hán Nôm nguệch ngoạc, xen lẫn những hình vẽ kỳ dị mô tả các loài cây, các nghi lễ hiến tế. Minh lật đến trang cuối cùng. Đó là một tấm bản đồ vẽ tay chi tiết, đánh dấu một lộ trình đi ngược dòng sông Hậu Giang, xuyên qua những cánh rừng già bạt ngàn để đến một điểm đánh dấu bằng màu đỏ: "Huyết Mạch".
"Tại sao chúng ta phải quay lại đó?" Minh hỏi. "Chẳng phải chúng ta vừa thoát khỏi nó sao?"
"Không," Khang lắc đầu, nhìn xuống cái chân gỗ của mình với vẻ ghê tởm. "Chúng ta không thoát. Chúng ta chỉ mang mầm bệnh đi xa hơn thôi. Nhìn tôi đi, Minh. Chẳng bao lâu nữa, cái chân này sẽ lan lên đùi, lên bụng... Tôi sẽ biến thành một cái cây biết suy nghĩ nhưng không thể cử động. Và cậu cũng thế."
Minh nhìn xuống vết sẹo lồi trên tay mình. Nó đang giật giật.
"Chỉ có một cách để hóa giải," Khang tiếp tục, giọng đanh lại. "Trong nhật ký, cha tôi có nhắc đến một thứ gọi là 'Trái Tim Rừng'. Đó là vật duy nhất có thể khắc chế được Huyết Trầm. Lão thầy mo năm xưa dùng nó để trấn áp cái cây, nhưng cha tôi đã giết lão trước khi lão kịp sử dụng. Chúng ta phải tìm ra nó."
"Hoặc là tìm ra nó," Thanh Vân chen vào, giọng cô lạnh lùng. "Hoặc là chúng ta sẽ chết ở đó. Rừng già không tha thứ cho những kẻ mang dòng máu họ Hứa đâu."
Đột nhiên, tiếng còi tàu hú vang vọng từ xa.
Minh chồm dậy, nhìn qua cửa sổ. Phía trước, trong màn sương mù, bóng dáng lờ mờ của một chiếc cano tuần tra đang lao tới. Đèn pha quét loang loáng trên mặt nước.
"Cảnh vệ Tuần Giang!" Minh thốt lên. "Họ đến kiểm tra giấy tờ."
"Đừng dừng lại," Thanh Vân ra lệnh, cô vẫn ngồi im không nhúc nhích.
"Cô điên à? Nếu không dừng, họ sẽ nổ súng!" Minh hoảng hốt, tay định giảm ga.
"Tôi bảo đừng dừng lại!" Thanh Vân quay phắt lại, đôi mắt cô rực lên ánh đỏ.
Cùng lúc đó, chiếc cano tuần tra lao tới gần. Minh có thể thấy rõ hai gã mặc đồng phục kaki vàng đứng trên mũi tàu, tay lăm lăm súng trường.
"Ghe kia! Tắt máy! Chuẩn bị kiểm tra!" Tiếng loa phóng thanh oang oang.
Minh nín thở, tay cứng đờ trên cần lái. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm mươi mét.
Thanh Vân nhắm mắt lại. Cô giơ hai bàn tay lên trời, miệng lẩm bẩm những âm thanh lạ lùng, nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá.
Mặt sông bỗng nhiên nổi sóng. Những làn sương mù xung quanh con thuyền đột ngột dày lên gấp bội, cuộn trào như những con trăn khổng lồ màu trắng. Chúng bao trùm lấy chiếc ghe của Minh, rồi lao thẳng về phía chiếc cano tuần tra.
"Cái quái gì thế này?" Tiếng gã cảnh vệ vang lên trong loa, đầy hoảng loạn. "Không nhìn thấy gì cả! Lái sang trái! Coi chừng đâm!"
Minh nghe thấy tiếng động cơ cano gầm rú, tiếng chửi thề, và rồi... tiếng va chạm RẦM rất lớn vào một cái gì đó – có lẽ là một tảng đá ngầm hoặc một khúc gỗ trôi sông. Tiếng cano tắt ngấm. Tiếng la hét của đám lính chìm dần vào màn sương.
Chiếc ghe chài của họ lướt qua vị trí chiếc cano chỉ trong gang tấc. Minh nhìn thấy chiếc cano đang quay tròn trong dòng nước xoáy, đám lính đang loay hoay với cái chân vịt bị gãy, hoàn toàn không nhìn thấy chiếc ghe của anh dù nó ở ngay bên cạnh.
Họ đã tàng hình.
Khi con thuyền đã đi được một đoạn khá xa, Thanh Vân buông thõng hai tay xuống, người cô lả đi, ngã gục xuống sàn thuyền.
"Vân!" Minh lao tới đỡ lấy cô.
Người cô lạnh toát như băng. Máu từ mũi cô chảy ra ròng ròng, nhỏ xuống sàn gỗ, lập tức bị những thớ gỗ của con thuyền hút sạch.
"Cô ấy dùng quá nhiều sức rồi," Khang nói, giọng lo lắng. "Càng dùng năng lực, cô ấy càng mất máu. Và càng mất máu, cái phần 'cây' trong cô ấy càng mạnh lên."
Minh bế Thanh Vân vào trong khoang, đặt nằm cạnh Khang. Anh lấy khăn lau máu cho cô, lòng nặng trĩu.
Ba kẻ trốn chạy. Một người đang hóa gỗ, một người đang hóa quỷ, và một người đang dần mất đi nhân tính. Họ ngồi đó, giữa con thuyền tròng trành trôi về phía thượng nguồn, bỏ lại sau lưng thành phố Vĩnh An đang dần khuất bóng.
Mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua được tầng mây, chiếu xuống một vệt nắng vàng vọt. Nhưng ánh nắng đó không mang lại sự ấm áp. Nó chiếu rọi vào bên trong khoang thuyền, làm nổi bật lên những đường gân xanh đen trên cổ Thanh Vân, và lớp vỏ cây sần sùi trên chân Vĩnh Khang.
Minh nhìn hai người bạn đồng hành, rồi nhìn vào đôi bàn tay nhuốm bẩn dầu mỡ và máu của mình. Anh biết, cuộc đời làm bác sĩ, làm một công dân lương thiện của anh đã chấm dứt tại đây.
Trước mắt họ là rừng già Tà Nung – một nấm mồ xanh khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng những đứa con lưu lạc trở về.
Tiếng máy nổ vẫn đều đều phạch... phạch... như nhịp tim của một con quái vật đang hấp hối, đưa họ đi sâu vào cõi u minh.