MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 9: Vong Hồn Bất Tán

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 9: Vong Hồn Bất Tán

1,929 từ · ~10 phút đọc

Ba bóng người ướt sũng, lấm lem bùn đất và muội than dìu nhau lẩn vào đám lau sậy rậm rạp ven bờ sông Hậu Giang. Phía sau lưng họ, bầu trời đêm Vĩnh An vẫn đỏ rực một góc vì ngọn lửa tàn dư từ đống đổ nát của Cửu Trùng Đài. Tiếng còi xe chữa cháy, tiếng hô hoán của đám lính canh và tiếng bàn tán xôn xao của dân chúng tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn, nhưng nghe xa xăm như vọng về từ một thế giới khác.

Trần Minh gạt những cọng cỏ sắc lẹm cứa vào mặt, cố gắng giữ cho Vĩnh Khang không gục ngã. Cậu thiếu gia họ Hứa đã sốt mê man, cái chân gãy sưng vù, tím tái. Còn Thanh Vân, cô gái lướt đi bên cạnh họ nhẹ bẫng như một làn khói, đôi chân trần không hề chạm đất, hay ít nhất là Minh cảm thấy như vậy.

Họ tìm thấy nơi trú ẩn tại một xưởng nhuộm vải bỏ hoang nằm sâu trong khu Xóm Củi – khu ổ chuột nghèo nàn nhất thành phố, nơi mà ngay cả cảnh sát cũng ngại đặt chân đến.

Minh phá khóa một căn nhà kho cũ kỹ nằm sát mép nước. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc nhuộm hóa học hăng hắc xộc lên, nhưng ít nhất ở đây an toàn. Anh đặt Vĩnh Khang nằm lên một đống bao tải cũ, rồi quay sang đỡ Thanh Vân ngồi xuống một chiếc chõng tre gãy chân.

"Chúng ta tạm thời an toàn rồi," Minh nói, giọng khàn đặc. Anh quẹt mồ hôi trán, để lại một vệt đen nhẻm.

Thanh Vân không trả lời. Cô ngồi bó gối, đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm ra cửa sổ, nơi ánh trăng rằm đang soi bóng xuống dòng sông đen ngòm. Dưới ánh trăng, làn da cô dường như phát ra một thứ ánh sáng lân tinh mờ ảo, lạnh lẽo.

"Minh... lạnh quá..." Vĩnh Khang rên rỉ trên đống bao tải. Cậu ta co giật từng cơn, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Minh vội vàng chạy lại kiểm tra. Anh xé ống quần của Khang ra. Vết gãy ở cẳng chân trông thật kinh khủng. Xương ống quyển đâm rách da thịt, nhưng điều kỳ lạ là không có nhiều máu chảy ra. Thay vào đó, miệng vết thương được bao phủ bởi một lớp màng nhầy màu nâu đỏ, giống như nhựa cây đông đặc. Những đường gân máu quanh vết thương đen sì lại, nổi lên ngoằn ngoèo như rễ cây đang bám vào đất.

"Nhiễm trùng rồi. Không, là nhiễm độc," Minh lầm bầm, tay run run mở chiếc túi da cứu thương vẫn đeo bên mình – thứ duy nhất anh kịp mang theo.

Anh lấy ra một chai cồn và bông băng. "Khang, cố chịu nhé. Tôi phải rửa vết thương."

Ngay khi cồn chạm vào da thịt, Vĩnh Khang rú lên một tiếng đau đớn không giống tiếng người. Nó giống tiếng rít của gỗ tươi bị ném vào lửa.

Xèo... Xèo...

Vết thương sủi bọt trắng xóa, bốc khói nghi ngút. Minh kinh hoàng nhìn thấy những sợi "rễ cây" li ti trong thịt Khang đang co rút lại, quẫy đạp điên cuồng như những con giun đất gặp muối. Chúng đang sống. Chúng đang ăn vào tủy xương của Khang.

"Cứu... cứu tôi... Nó đang bò lên... Nó đang bò lên tim tôi..." Khang trợn ngược mắt, bàn tay cấu chặt vào tay Minh đến bật máu.

Minh hoảng loạn. Kiến thức y khoa Tây học của anh hoàn toàn vô dụng trước thứ quái đản này. Anh chỉ biết đổ thêm cồn, cố gắng đốt cháy những cái rễ ký sinh đó.

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Minh.

"Đừng làm thế. Anh đang làm 'chúng' giận đấy."

Minh giật mình quay lại. Thanh Vân đã đứng sau lưng anh từ lúc nào, không một tiếng động. Cô nhìn xuống Vĩnh Khang với ánh mắt vô cảm, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự thấu hiểu đáng sợ.

"Cô nói 'chúng' là ai?" Minh hỏi, giọng run rẩy.

"Những linh hồn," Thanh Vân thì thầm. Cô chỉ tay vào vết thương của Khang. "Cái cây đã chết, nhưng vong hồn của những kẻ bị nó ăn thịt vẫn còn kẹt lại trong nhựa cây. Nhựa đang chảy trong máu anh trai tôi. Họ đang đói. Họ muốn tìm một ngôi nhà mới."

Nói rồi, Thanh Vân quỳ xuống. Cô đưa ngón tay trỏ của mình lên miệng, cắn mạnh. Một giọt máu đỏ tươi – máu của cô, thứ máu đã được tôi luyện để trở thành "thức ăn" hoàn hảo cho loài cây ma quái – rỉ ra.

Cô nhỏ giọt máu đó trực tiếp vào vết thương hở miệng của Khang.

Điều kỳ diệu – hay đúng hơn là điều kinh dị – xảy ra. Ngay khi giọt máu của Vân chạm vào, đám rễ cây đen sì trong chân Khang lập tức ngừng quẫy đạp. Chúng vươn lên, hút lấy giọt máu đó một cách tham lam, rồi từ từ dịu lại, chìm sâu vào trong da thịt, biến mất.

Vĩnh Khang ngừng co giật. Hơi thở của cậu ta trở nên đều đặn hơn, nhưng khuôn mặt thì xám ngoét như người chết.

Minh ngã ngồi ra đất, nhìn Thanh Vân như nhìn một sinh vật lạ. "Cô... cô vừa làm gì vậy?"

"Cho chúng ăn," Thanh Vân liếm vết máu trên ngón tay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ma mị. "Nếu không cho ăn, chúng sẽ ăn mòn lục phủ ngũ tạng của anh ấy. Từ nay về sau, anh ấy cần máu của tôi để sống. Giống như cha tôi cần cái cây vậy."

Minh rùng mình. Vòng luẩn quẩn nghiệt ngã này vẫn chưa chấm dứt. Họ đã phá hủy cái cây mẹ, nhưng lại biến nhau thành những vật ký sinh mới.

Đêm càng về khuya, không khí trong nhà kho càng trở nên đặc quánh. Gió sông thổi qua khe cửa tạo thành tiếng hú than khóc ai oán. Minh không dám ngủ. Anh ngồi canh chừng bên đống lửa nhỏ vừa nhóm bằng mấy thanh củi mục.

Trong ánh lửa bập bùng, Minh bắt đầu thấy những ảo giác. Anh thấy cái bóng của mình in trên tường không chuyển động theo anh. Cái bóng đó đứng im, rồi từ từ mọc ra những cái sừng, những cái gai nhọn hoắt. Nó giống... bóng của Hứa Vĩnh Lộc.

Anh dụi mắt. Cái bóng trở lại bình thường.

"Anh cũng bị nhiễm rồi, bác sĩ ạ," tiếng Thanh Vân vang lên từ góc tối. Cô không ngủ. Cô ngồi trên chõng tre, bó gối, nhìn anh chằm chằm.

Minh nhìn xuống cánh tay mình, nơi vết sẹo lồi hình rễ cây. Nó đang ngứa ran.

"Tôi... tôi cảm thấy có tiếng thì thầm trong đầu," Minh thú nhận.

"Đó là tiếng của cha tôi," Thanh Vân nói dửng dưng. "Ông ấy chưa tan biến đâu. Ông ấy đã hòa vào dòng nhựa. Ông ấy đang ở trong tôi, trong anh Khang, và cả trong anh nữa. Ông ấy đang chờ đợi."

"Chờ đợi cái gì?"

"Chờ đợi chúng ta yếu lòng. Để chiếm lấy thể xác một lần nữa."

Đột nhiên, tiếng quạ kêu quang quác vang lên trên mái tôn nhà kho. Hàng chục con quạ đen tuyền đậu kín trên nóc nhà, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống qua những lỗ thủng.

Minh đứng phắt dậy, cầm thanh củi đang cháy trên tay. "Tại sao lũ quạ lại tụ tập ở đây?"

"Chúng ngửi thấy mùi tử khí," Thanh Vân bước xuống đất, tiến ra phía cửa. "Không phải mùi của chúng ta. Mà là mùi của kẻ đang đến."

"Ai?"

Cánh cửa nhà kho cũ kỹ rên rỉ rồi từ từ mở ra, dù bên ngoài không có gió.

Một màn sương trắng đục từ mặt sông tràn vào, lành lạnh, mang theo mùi tanh của bùn và mùi hương trầm thoang thoảng. Trong màn sương đó, một bóng người lờ mờ xuất hiện.

Không phải cảnh sát. Không phải người sống.

Đó là một người đàn bà mặc áo bà ba trắng, tóc xõa dài ướt sũng nước. Bà ta đi, nhưng chân không chạm đất. Khuôn mặt bà ta trắng bệch, sưng húp vì ngâm nước lâu ngày, đôi mắt chỉ còn hai hốc tối đen.

Minh chết lặng. Anh nhận ra bộ quần áo đó. Đó là bộ quần áo của bà vú nuôi câm điếc – người đã bị chôn vùi trong đống đổ nát cùng Hứa Vĩnh Lộc.

Hồn ma của bà vú dừng lại ngay trước cửa, cái miệng đen ngòm há ra, phát ra những âm thanh ọ... ọ... như tiếng nước sôi trong cổ họng. Bà ta giơ một cánh tay gầy guộc, chỉ thẳng vào Thanh Vân.

"Bà ấy muốn gì?" Minh lùi lại, tay cầm thanh củi run bần bật.

Thanh Vân không sợ hãi. Cô bước lên phía trước, đối diện với hồn ma. Gương mặt cô đanh lại, toát lên một uy lực kỳ lạ.

"Bà muốn đòi nợ sao, Vú Năm?" Thanh Vân hỏi, giọng lạnh tanh. "Bà đã chết rồi. Cái cây cũng chết rồi. Bà không còn chủ nhân để phục vụ nữa đâu."

Hồn ma bà vú rít lên một tiếng chói tai, lao vào Thanh Vân. Móng vuốt của bà ta dài ra, sắc nhọn như dao cạo.

Nhưng Thanh Vân không né tránh. Cô trừng mắt. Đôi mắt đỏ rực lên như hai hòn than.

"CÚT!"

Một tiếng quát mang theo nội lực kinh hồn. Không khí xung quanh Thanh Vân dường như nổ tung. Một luồng sóng xung kích vô hình hất văng hồn ma bà vú ngược trở ra ngoài sông.

Hồn ma rú lên thảm thiết rồi tan biến vào màn sương mù.

Minh đứng há hốc mồm. Thanh củi trên tay anh rơi xuống đất. Cô gái yếu đuối, bệnh tật mà anh từng muốn che chở, giờ đây đang đứng đó, ngạo nghễ và đáng sợ hơn cả những con ma.

Thanh Vân quay lại nhìn Minh. Lần này, anh thấy rõ trong mắt cô không chỉ có tròng đen và tròng trắng. Sâu trong con ngươi đó, có những đốm sáng nhỏ li ti đang xoay chuyển, giống như những bào tử nấm phát sáng trong rừng già.

"Bác sĩ Minh," cô nói, giọng dịu dàng nhưng đầy uy quyền. "Thế giới cũ đã sụp đổ. Nhưng thế giới của bóng đêm mới chỉ bắt đầu mở cửa. Anh có muốn đi tiếp cùng tôi không, hay anh muốn dừng lại ở đây và để cha tôi chiếm lấy linh hồn anh?"

Minh nhìn Vĩnh Khang đang nằm mê man, nhìn vết sẹo trên tay mình, rồi nhìn vào đôi mắt ma mị của Thanh Vân. Anh biết mình không còn đường lui. Anh đã trở thành một phần của câu chuyện liêu trai này.

"Tôi sẽ đi," Minh đáp, nhặt chiếc túi y tế lên. "Chúng ta sẽ đi đâu?"

Thanh Vân nhìn về phía Bắc, nơi những dãy núi mờ ảo hiện ra dưới ánh trăng.

"Về Rừng. Nơi bắt đầu tất cả. Chỉ có ở đó, chúng ta mới tìm ra cách hóa giải lời nguyền này... hoặc là chết vĩnh viễn."

Gió sông thổi mạnh, cuốn theo những tàn tro từ đám cháy Cửu Trùng Đài bay lả tả như những con bướm đen, bám vào tóc, vào vai ba người họ.

Vĩnh An đã ở lại phía sau, nhưng "Con ma nhà họ Hứa" không chết. Nó đã tái sinh dưới một hình hài khác, và đang bắt đầu cuộc hành trình gieo rắc nỗi kinh hoàng mới.