MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 8: Cơn Thịnh Nộ Của Rừng Già

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 8: Cơn Thịnh Nộ Của Rừng Già

2,275 từ · ~12 phút đọc

"Thằng khốn nạn! Mày dám phản tao!"

Tiếng gầm của Hứa Vĩnh Lộc vang lên như tiếng sấm rền, át cả tiếng lửa đang nổ lép bép từ bức tường vải màn bị Vĩnh Khang đốt cháy. Khuôn mặt của ông trùm họ Hứa vặn vẹo trong cơn thịnh nộ, những nếp nhăn xô lại với nhau tạo thành một cái nhìn gớm ghiếc. Ông ta không lao về phía đứa con trai nghịch tử, mà chĩa mũi dao ngà voi thẳng vào Trần Minh – kẻ đang đứng chắn giữa ông ta và "vật tế".

Minh không trả lời. Anh siết chặt con dao mổ bé nhỏ trong tay, mồ hôi chảy ròng ròng xuống trán, cay xè mắt. Đối thủ của anh không chỉ là một ông già ngoài sáu mươi. Đứng trước mặt anh là một con quái vật đội lốt người, kẻ đã được nuôi dưỡng bằng nhựa Huyết Trầm suốt ba năm qua.

Hứa Vĩnh Lộc lao tới. Tốc độ của ông ta nhanh đến mức phi lý. Minh chỉ kịp nghiêng người sang một bên theo phản xạ.

Xoẹt!

Mũi dao ngà voi xé toạc tay áo sơ mi của Minh, rạch một đường dài trên bắp tay anh. Máu tươi bắn ra.

Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi những giọt máu của Minh rơi xuống sàn đá, những chiếc rễ cây đang ngoe nguẩy dưới chân bỗng dưng co rụt lại, dạt ra xa như thể sợ hãi, hoặc như thể... kính nể. Máu của anh đã bị nhiễm nhựa cây, biến anh thành một "đồng loại" cao cấp hơn lũ rễ cây vô tri này.

"Mày..." Vĩnh Lộc khựng lại, đôi mắt ưng trừng lên nhìn vết thương của Minh. "Mày đã uống canh. Mày đã là một phần của nó!"

"Tôi không phải là quái vật như ông!" Minh hét lên, vung con dao mổ về phía trước.

Lưỡi dao phẫu thuật sắc lẹm cắt ngọt qua lớp áo lụa của Vĩnh Lộc, chém vào ngực ông ta. Nhưng không có máu phun ra. Lưỡi dao chạm vào da thịt ông ta phát ra tiếng kêu keng khô khốc như chém vào gỗ cứng.

Vết rách trên áo lụa toạc ra, để lộ lồng ngực trần của Hứa Vĩnh Lộc. Minh kinh hoàng lùi lại. Da ngực ông ta không còn là da người. Nó sần sùi, đen đúa, bao phủ bởi những lớp vảy cứng như vỏ cây. Và ở vị trí trái tim, một cục u lớn bằng nắm tay đang đập thình thịch, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ xuyên qua lớp vỏ gỗ.

Ông ta đã hóa mộc. Trái tim người đã bị thay thế bằng một hạch gỗ Huyết Trầm.

"Nhìn thấy chưa? Đây là sự bất tử!" Vĩnh Lộc cười man dại, giơ cánh tay hộ pháp gạt phăng con dao mổ của Minh bay vèo vào góc phòng. Ông ta túm lấy cổ áo Minh, nhấc bổng anh lên như nhấc một con gà. "Mày nghĩ cái dao mổ gà đó làm gì được tao? Tao là Thần!"

Cánh tay ông ta cứng như thép nguội, siết chặt lấy khí quản Minh. Minh vùng vẫy trong tuyệt vọng, chân đạp vào không khí, mặt bắt đầu tím tái vì thiếu oxy.

Ở góc bên kia đại sảnh, tình hình của Vĩnh Khang cũng bi đát không kém. Đám vệ sĩ và lũ chó săn đã bao vây cậu. Khang dùng một chân ghế gãy làm vũ khí, quật túi bụi vào bất cứ thứ gì lao tới, nhưng sức lực của một công tử bột không thể cầm cự lâu. Một gã vệ sĩ to lớn lao vào húc ngã Khang, đè nghiến cậu xuống sàn.

"Minh! Ném đi! Ném ngay đi!" Khang gào lên, máu chảy đầy mặt. "Đừng lo cho tôi!"

Minh nghe tiếng bạn, nhưng tầm nhìn của anh đang mờ dần. Anh nghẹt thở. Trong cơn mê man cận kề cái chết, anh lại nghe thấy tiếng nói ấy vang lên trong đầu. Không phải tiếng của cái cây, mà là tiếng của Thanh Vân.

"Anh Minh... Dưới chân anh..."

Minh cố mở mắt. Qua màn sương mờ, anh thấy Thanh Vân vẫn nằm trên bệ đá, nhưng tay cô đang cử động. Cô đang cố vươn những ngón tay gầy guộc về phía cái hố sâu hun hút ngay dưới chân Hứa Vĩnh Lộc – nơi những chiếc rễ cái khổng lồ đang trồi lên.

Cô đang điều khiển chúng.

Đột nhiên, một sợi rễ to bằng cổ tay, thay vì quấn lấy Thanh Vân, lại bất ngờ quất mạnh vào cổ chân Hứa Vĩnh Lộc.

Ông trùm họ Hứa mất thăng bằng, loạng choạng. Cánh tay đang siết cổ Minh lỏng ra một chút.

Chỉ chờ có thế, Minh dùng hết sức bình sinh, co gối thúc mạnh vào vùng bụng dưới của Vĩnh Lộc – nơi duy nhất lớp da chưa bị hóa gỗ hoàn toàn.

"Hự!"

Vĩnh Lộc đau điếng, buông tay thả Minh rơi xuống.

Minh ngã lăn ra sàn, ho sặc sụa. Anh quờ quạng tay vào túi áo trong. Hai chai thủy tinh chứa Ether và Cồn vẫn còn nguyên.

"Con ranh khốn kiếp! Mày dám phản cha mày à?"

Vĩnh Lộc gầm lên, quay phắt lại tát mạnh vào mặt Thanh Vân. Cú tát trời giáng khiến cô gái văng khỏi bệ đá, đập đầu vào thành hồ máu, ngất lịm.

"TAO SẼ GIẾT HẾT! TAO SẼ XÂY LẠI TỪ ĐẦU!"

Vĩnh Lộc điên cuồng lao về phía Minh, giơ cao con dao ngà voi định kết liễu kẻ ngáng đường.

Minh biết mình không còn đường lui. Anh rút chiếc bật lửa ra, bật tanh tách. Ngọn lửa bùng lên. Anh châm vào đầu dải băng tẩm xăng nhét ở miệng chai Ether.

"Kết thúc thôi, ông trùm," Minh thì thầm.

Anh không ném vào Hứa Vĩnh Lộc. Anh lao người về phía cái hố sâu ở giữa sảnh – nơi dẫn thẳng xuống trái tim của cái cây mẹ.

"KHÔNG!!!"

Hứa Vĩnh Lộc nhận ra ý định của Minh. Ông ta hét lên một tiếng xé lòng, bỏ mặc Minh, lao thân mình xuống miệng hố để che chắn cho "Ông Tổ".

Nhưng Minh đã nhanh hơn một nhịp. Anh tung người, ném mạnh hai chai "bom xăng" xuống vực thẳm đen ngòm đó.

Hai cái chai xoay vòng trong không trung, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh lửa của đại sảnh đang cháy, rồi biến mất vào bóng tối của lòng đất.

Hứa Vĩnh Lộc lao theo, cố với tay bắt lấy chúng, nhưng đã muộn.

Một giây im lặng trôi qua.

Rồi mặt đất rung chuyển.

BÙM!!!

Một tiếng nổ trầm đục, nghẹt thở vang lên từ sâu trong lòng đất, giống như tiếng tim của trái đất bị vỡ toang.

Ngay sau đó, một cột lửa xanh lè (màu của nhựa cây cháy) phun trào lên từ miệng hố, hất tung Hứa Vĩnh Lộc văng ngược trở lại trần nhà đại sảnh. Ông ta đập mạnh vào chùm đèn chùm pha lê rồi rơi xuống sàn đánh uỵch một cái, nằm bất động, thân thể bốc khói nghi ngút.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Tiếng nổ đã đánh thức cơn đau đớn tột cùng của sinh vật khổng lồ đang nằm dưới móng nhà.

EEEEEEEEE.....!!!!

Một tiếng rít chói tai, tần số cao đến mức làm vỡ tan tất cả cửa kính trong dinh thự, vang lên. Không phải âm thanh vật lý, mà là sóng xung kích tâm linh. Tất cả mọi người trong sảnh – Minh, Khang, đám vệ sĩ, thầy pháp – đều ôm đầu ngã quỵ xuống, máu mũi trào ra.

Cái cây đang gào thét.

Sàn nhà bắt đầu nứt toác. Những viên gạch đá cẩm thạch vỡ vụn, bắn tung tóe. Từ dưới lòng đất, hàng ngàn rễ cây điên cuồng trồi lên, quật phá lung tung như những xúc tu bạch tuộc đang giãy chết. Chúng không còn phân biệt được chủ hay thớ, quấn lấy bất cứ thứ gì trong tầm với – cột nhà, bàn ghế, và cả những gã vệ sĩ xấu số – rồi siết chặt cho đến khi xương cốt gãy vụn.

Cấu trúc của Cửu Trùng Đài bắt đầu sụp đổ. Những cây cột chịu lực răng rắc gãy đôi. Trần nhà nghiêng ngả.

"Minh! Cứu con Vân!" Tiếng Vĩnh Khang gào lên trong hỗn loạn. Cậu ta đang cố gắng bò ra cửa chính, một chân đã bị gãy, lết đi trong đau đớn.

Minh lồm cồm bò dậy. Đầu anh đau như búa bổ, nhưng ý chí sinh tồn mách bảo anh phải chạy ngay. Anh nhìn về phía bệ đá. Thanh Vân đang nằm đó, bất tỉnh, và một mảng trần nhà lớn đang lung lay sắp rơi xuống chỗ cô.

"Chết tiệt!"

Minh lao tới, bất chấp những chiếc rễ cây đang quất vun vút quanh người. Anh trượt người trên sàn, lao đến bên cạnh Thanh Vân, dùng thân mình che chắn cho cô.

Rầm!

Mảng trần rơi xuống, nhưng may mắn thay, nó bị vướng vào một cái rễ cây khổng lồ vừa trồi lên, tạo thành một mái vòm che chở cho hai người.

Minh lay mạnh vai cô gái. "Thanh Vân! Tỉnh lại đi! Chúng ta phải ra khỏi đây!"

Thanh Vân từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của cô giờ đây chuyển sang màu đỏ rực, giống hệt màu của Huyết Trầm. Cô nhìn Minh, rồi nhìn quanh cảnh hoang tàn đổ nát. Cô không sợ hãi. Trái lại, một nụ cười nhẹ, thanh thản hiện lên trên môi cô.

"Nó chết rồi," cô thì thầm. "Tôi nghe thấy tiếng tim nó ngừng đập. Tôi được tự do rồi."

"Đừng nói nữa! Chạy thôi!" Minh xốc nách cô dậy. Cơ thể cô nhẹ bẫng, nhưng nóng hầm hập như hòn than.

Họ dìu nhau, lảo đảo bước qua đống gạch vụn và xác người, hướng về phía cửa chính nơi Vĩnh Khang đang chờ.

Đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ từ trong đống đổ nát vụt đứng dậy.

Là Hứa Vĩnh Lộc.

Ông ta chưa chết. Hoặc đúng hơn, phần "người" đã chết, nhưng phần "cây" vẫn còn hoạt động. Một nửa khuôn mặt ông ta đã bị cháy rụi, lộ ra sọ trắng hếu, nhưng nửa còn lại – phần bị hóa gỗ – vẫn nguyên vẹn. Cơ thể ông ta phình to ra, những lớp vỏ cây nứt toác, mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt.

"TRẢ... LẠI... SỰ... SỐNG... CHO... TAO..."

Giọng nói ồm ồm, méo mó phát ra từ cái họng đã bị cháy xém. Con quái vật lao về phía Minh và Thanh Vân với tốc độ kinh hoàng.

Minh đẩy mạnh Thanh Vân về phía cửa. "Chạy đi!"

Anh quay lại, cầm lấy một thanh sắt gãy từ đống xà bần, chuẩn bị cho cú va chạm cuối cùng.

Nhưng Thanh Vân không chạy. Cô quay lại, đứng chắn trước mặt Minh. Cô giơ bàn tay gầy guộc lên, lòng bàn tay hướng về phía người cha quái vật.

Máu từ vết rạch trên cổ tay cô vẫn đang chảy ròng ròng. Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại.

"Dừng lại... Cha ơi."

Một luồng sóng xung kích vô hình từ người Thanh Vân phóng ra.

Con quái vật Hứa Vĩnh Lộc khựng lại giữa không trung. Những chiếc rễ cây trên người ông ta bỗng nhiên quay ngược lại, cắm phập vào chính cơ thể ông ta.

"KHÔNGGGG!!!"

Ông ta gào lên khi bị chính những "đứa con" của mình phản bội. Lũ rễ cây siết chặt lấy ông ta, kéo giật ông ta lùi lại phía cái hố sâu đang rực lửa.

Thanh Vân đang dùng quyền kiểm soát cuối cùng của một "Vật Chứa" để ra lệnh cho đám tàn dư của Huyết Trầm: Hãy ăn thịt kẻ đã gieo mầm tội ác.

Hứa Vĩnh Lộc bị kéo lê trên sàn nhà, móng tay cào cấu xuống nền đá để lại những vệt sâu hoắm. Ông ta nhìn con gái lần cuối với ánh mắt vừa căm hận vừa van lơn, trước khi bị lôi tuột xuống vực thẳm lửa đỏ.

Cả dinh thự rung chuyển đợt cuối cùng. Mái vòm đại sảnh bắt đầu sập xuống hoàn toàn.

"Đi!!!"

Minh bế thốc Thanh Vân lên, lao ra cửa chính, nơi Vĩnh Khang đã dùng vai húc bung cánh cửa gỗ cháy dở.

Ba bóng người lao ra khỏi tòa lâu đài đá trắng, lăn lông lốc xuống bậc tam cấp, ngã nhào xuống bãi cỏ ướt đẫm sương đêm.

Phía sau họ, Cửu Trùng Đài biểu tượng quyền lực và tội ác của Vĩnh An phát ra một tiếng nổ lớn rồi đổ sập xuống như một quân bài domino, chôn vùi tất cả bí mật, vàng son và máu dưới lớp bụi mù mịt.

Trần Minh nằm ngửa trên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời đêm. Mây đen đã tan, để lộ vầng trăng rằm tròn vành vạnh, soi sáng đống hoang tàn đang bốc khói.

Anh quay sang nhìn hai người bạn đồng hành. Vĩnh Khang nằm bất động, ngất đi vì đau đớn. Thanh Vân nằm cuộn tròn, run rẩy, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng hơi thở của sự sống.

Họ đã sống sót. Nhưng Minh biết, đây chưa phải là kết thúc. Anh nhìn xuống cánh tay mình, nơi vết rạch do Hứa Vĩnh Lộc gây ra. Vết thương đã khép miệng, để lại một vết sẹo lồi màu nâu đỏ, hình dáng giống hệt một cái rễ cây nhỏ xíu.

Huyết Trầm đã chết, nhưng di chứng của nó vẫn còn chảy trong huyết quản của những kẻ sống sót. Và trong đống đổ nát kia, liệu có chắc chắn rằng mọi mầm mống ác quỷ đều đã bị thiêu rụi?

Đêm Vĩnh An trở lại tĩnh lặng, nhưng là một sự tĩnh lặng báo hiệu cho những cơn bão khác còn đáng sợ hơn sắp tới.