MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 7: Mê Lộ Trong Tâm Trí

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 7: Mê Lộ Trong Tâm Trí

2,146 từ · ~11 phút đọc

Trần Minh gục đầu bên bồn rửa mặt bằng sứ trắng, tiếng nôn khan vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của phòng tắm.

Dạ dày anh quặn thắt từng cơn như có bàn tay vô hình đang vắt kiệt lục phủ ngũ tạng. Nhưng đáng sợ thay, dù anh có móc họng đến thế nào, thứ "Canh Bổ Huyết" quái quỷ kia vẫn không chịu trào ra. Nó dường như đã thẩm thấu ngay lập tức vào niêm mạc dạ dày, hòa vào dòng máu và chạy rần rật khắp cơ thể anh.

Minh ngẩng mặt lên, nhìn vào tấm gương soi mạ vàng trước mặt. Anh suýt hét lên khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình.

Đôi mắt anh, vốn có màu nâu đen ấm áp, nay đã vằn lên những tia máu đỏ lòm. Dưới lớp da cổ, những đường gân xanh nổi lên, nhưng chúng không đập theo nhịp tim. Chúng trườn bò chậm rãi, giật cục, và màu sắc của chúng đang chuyển dần sang màu nâu sẫm – màu của rễ cây.

"Bình tĩnh... Minh, mày phải bình tĩnh..." Minh tự tát vào mặt mình, cố dùng nỗi đau thể xác để kéo lại sự tỉnh táo. "Đây là ảo giác. Chỉ là chất gây ảo giác thôi."

Nhưng anh biết đó không chỉ là ảo giác. Tai anh bắt đầu nghe thấy những âm thanh lạ.

Ban đầu là tiếng rì rào như tiếng lá cây xào xạc trong gió, dù cửa sổ đã đóng kín. Sau đó, âm thanh rõ hơn. Đó là tiếng thì thầm. Hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, vang vọng từ trong vách tường, từ dưới sàn nhà, thậm chí từ chính trần nhà đang nhỏ những giọt nước ngưng tụ xuống.

"Đói... Đói quá...""Máu... Cho ta máu...""Vinh hoa... Bất tử..."

Minh ôm đầu, lảo đảo lùi lại. Cả căn phòng dường như đang sống dậy. Những hoa văn trên giấy dán tường bắt đầu uốn lượn, biến thành những dây leo gai góc vươn ra muốn trói chặt lấy anh. Cái ghế bành bọc nhung đỏ ở góc phòng trông như một cái miệng khổng lồ đang há ra chờ đớp mồi.

Tác dụng phụ của Huyết Trầm. Nó không chỉ biến đổi cơ thể vật lý, mà còn kết nối tâm trí nạn nhân vào "mạng lưới" của cái cây mẹ. Minh đang dần trở thành một phần của Cửu Trùng Đài.

Cạch.

Tiếng chốt cửa phòng ngủ bật mở kéo Minh ra khỏi cơn mê sảng. Anh vội vã vốc nước lạnh tạt lên mặt, chỉnh đốn lại trang phục rồi bước ra.

Hứa Vĩnh Khang đã lẻn vào. Trên tay cậu ta không còn chai rượu nào nữa. Thay vào đó là một chiếc túi vải bố đen nặng trịch. Khuôn mặt cậu thiếu gia họ Hứa trông tỉnh táo lạ thường, dù đôi mắt vẫn thâm quầng và trũng sâu.

"Cậu uống nó rồi đúng không?" Khang hỏi ngay khi thấy bộ dạng phờ phạc của Minh.

Minh gật đầu, ngồi phịch xuống mép giường, thở dốc. "Cha cậu ép tôi. Ông ta có súng. Khang này... tôi bắt đầu nghe thấy tiếng chúng nó nói chuyện."

Vĩnh Khang đặt cái túi lên bàn, vẻ mặt u ám. "Đó là giai đoạn một. 'Đồng hóa'. Nhựa cây đang chiếm lấy hệ thần kinh của cậu. Nếu qua đêm nay mà cậu không được giải độc, cậu sẽ trở thành một trong những con chó canh cửa dưới hầm, hoặc tệ hơn... thành một cái xác khô để bón cho cây."

"Giải độc bằng cách nào?" Minh hỏi dồn.

"Chỉ có một cách: Giết chết cái cây mẹ. Khi nguồn gốc chết đi, nhựa cây trong người nạn nhân sẽ mất đi linh tính và bị cơ thể đào thải."

Khang mở cái túi vải ra. Bên trong là mấy chai thủy tinh chứa chất lỏng trong suốt, được nút chặt bằng giẻ, mùi hăng hắc bốc lên nồng nặc. Cạnh đó là một cuộn dây cháy chậm và một hộp diêm.

"Cồn y tế 90 độ và Ether," Khang giải thích, giọng lạnh lùng. "Tôi đã lấy trộm từ kho dược liệu. Đủ để thiêu rụi cả một tòa nhà."

Minh cầm một chai lên, lắc nhẹ. "Cậu định đốt nhà à? Thanh Vân vẫn còn ở trong đó!"

"Chúng ta không đốt nhà. Chúng ta đốt cái rễ cái," Khang trải một tấm bản đồ cũ nát của dinh thự lên bàn. Cậu chỉ tay vào một điểm đánh dấu đỏ rực ở khu vực hầm ngầm. "Cái cây Huyết Trầm không trồng trong chậu. Rễ của nó đã cắm sâu vào lòng đất, xuyên qua móng nhà, ăn luồn vào long mạch. Nhưng có một điểm yếu."

Khang di ngón tay đến vị trí trung tâm của căn hầm, nơi đặt bể chứa máu mà Minh đã thấy đêm qua.

"Cái bể đó là nơi nuôi dưỡng 'Trái Tim' của cây. Phần thân gỗ cậu thấy chỉ là vỏ bọc. Lõi của nó mềm, xốp và chứa đầy nhựa sống. Đêm nay, vào giờ Tý (12 giờ đêm), trăng rằm lên đỉnh, khí âm mạnh nhất, cha tôi sẽ thực hiện nghi lễ 'Huyết Tế'. Ông ấy sẽ rạch tay Thanh Vân, cho máu chảy trực tiếp vào lõi cây để kích thích nó nở hoa. Lúc đó, cái lõi sẽ lộ ra."

Minh rùng mình khi tưởng tượng cảnh tượng đó. "Và chúng ta sẽ làm gì?"

"Tôi sẽ tìm cách đánh lạc hướng đám vệ sĩ và cha tôi. Còn cậu..." Khang nhìn thẳng vào mắt Minh, đặt vào tay anh một con dao mổ sắc lẹm và hai chai Ether. "Cậu phải tiếp cận cái bể. Khi cái lõi lộ ra, hãy ném thứ này vào và châm lửa. Nhựa Huyết Trầm rất dễ bắt lửa, gặp Ether nó sẽ nổ tung như bom."

"Tại sao lại là tôi?" Minh hỏi, tay nắm chặt con dao phẫu thuật – vũ khí duy nhất của anh.

"Vì cậu đã uống canh," Khang cười buồn. "Cậu có thể cảm nhận được cái cây. Nó sẽ không đề phòng cậu như đề phòng tôi. Với nó, cậu bây giờ là 'người nhà'."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Kế hoạch nghe có vẻ đơn giản, nhưng tỷ lệ thành công là vô cùng thấp. Họ đang đối đầu với một ông trùm tàn độc, một đội quân vệ sĩ vũ trang, và một con quái vật siêu nhiên.

"Khang này," Minh lên tiếng, giọng trầm xuống. "Tại sao cậu lại làm thế? Nếu cái cây chết, gia tộc họ Hứa sẽ sụp đổ. Cậu sẽ mất tất cả: tiền bạc, địa vị... Cậu sẽ trở thành kẻ trắng tay."

Vĩnh Khang đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra sân dinh thự đang tấp nập người hầu chuẩn bị cho buổi lễ. Những chiếc đèn lồng đỏ được treo lên khắp nơi, nhìn xa như những giọt máu lơ lửng giữa trời.

"Minh à, cậu có biết cảm giác sống trong một ngôi nhà mà ban đêm cậu không dám tắt đèn không?" Khang nói, không quay đầu lại. "Mẹ tôi chết vì nó. Em gái tôi sống không bằng chết vì nó. Tôi thà làm một kẻ ăn mày ở đầu đường xó chợ còn hơn làm ông hoàng trong cái lăng tẩm đầy mùi tử khí này. Tôi muốn ngủ một giấc ngon, Minh ạ. Chỉ đơn giản vậy thôi."

Câu trả lời của Khang khiến lòng Minh thắt lại. Anh nhận ra, người thanh niên này đã chết trong tâm hồn từ lâu rồi. Hành động này không phải là sự nổi loạn, mà là một lời cầu xin được giải thoát.

"Được," Minh đứng dậy, cất chai Ether vào túi áo trong. "Chúng ta sẽ làm."

Hoàng hôn buông xuống Vĩnh An nhanh hơn thường lệ. Bầu trời chuyển sang màu tím thẫm, những đám mây đen vần vũ che khuất ánh trăng rằm vừa mới ló dạng. Không khí trở nên oi bức, ngột ngạt báo hiệu một cơn giông lớn sắp ập đến.

Tiếng kẻng báo hiệu giờ giới nghiêm vang lên. Toàn bộ dinh thự Cửu Trùng Đài chìm trong một bầu không khí trang nghiêm và quỷ dị. Mùi trầm hương được đốt lên ở mọi ngóc ngách, khói bay nghi ngút tạo thành một màn sương mờ ảo.

Hai gã vệ sĩ to lớn đến gõ cửa phòng Minh.

"Bác sĩ Minh, ông chủ mời xuống sảnh chính. Buổi lễ sắp bắt đầu."

Minh hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo, kiểm tra lại con dao và những chai thuốc nổ trong túi. Anh cảm thấy dòng nhựa cây trong người mình đang sôi lên sùng sục, hưởng ứng với tiếng gọi của cái cây mẹ dưới hầm.

"Tôi ra ngay đây."

Anh bước ra khỏi phòng, đi giữa hai gã vệ sĩ lực lưỡng. Họ dẫn anh không phải xuống hầm, mà đi thẳng ra đại sảnh tầng một.

Cảnh tượng trước mắt khiến Minh choáng ngợp.

Đại sảnh rộng lớn đã được biến thành một đàn tế khổng lồ. Sàn nhà được vẽ đầy những ký tự bùa chú bằng máu gà đen. Ở chính giữa sảnh, gạch đá đã bị cạy lên, để lộ ra một cái hố sâu hun hút dẫn thẳng xuống tầng hầm. Từ dưới cái hố đó, những chiếc rễ cây đen sì to bằng bắp đùi người lớn vươn lên, uốn éo, quấn chặt lấy những cây cột nhà như những con trăn khổng lồ.

Hứa Vĩnh Lộc đứng trên bục cao, mặc bộ áo dài khăn đóng màu đỏ thẫm thêu hình rồng. Khuôn mặt ông ta trang nghiêm, đôi mắt sáng rực một niềm tin cuồng tín. Xung quanh ông ta là hàng chục thầy pháp đang gõ mõ, tụng những bài kinh chú lạ lùng bằng tiếng Phạn lai tạp.

Nhưng điều khiến tim Minh ngừng đập là hình ảnh ở trung tâm đàn tế.

Thanh Vân đang nằm trên một phiến đá cẩm thạch trắng đặt ngay miệng hố. Cô mặc một bộ váy lụa đỏ rực rỡ như cô dâu, tóc xõa tung trên nền đá lạnh. Cô nằm bất động, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, vô hồn. Những chiếc rễ cây nhỏ li ti từ dưới hố vươn lên, đang nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay, cổ chân cô, như đang âu yếm vuốt ve con mồi trước khi thưởng thức.

Minh cảm thấy một cơn đau nhói buốt trong lồng ngực. Không phải đau tim, mà là một sự cộng hưởng. Thông qua sự kết nối của Huyết Trầm, anh nghe thấy tiếng nói của Thanh Vân vang lên trong đầu mình, rõ mồn một:

"Cứu tôi... Đau quá... Nó đang ăn tôi..."

Minh siết chặt tay trong túi áo. Anh liếc nhìn xung quanh tìm Vĩnh Khang. Cậu thiếu gia đang đứng ở góc sảnh, tay cầm một khay rượu lễ, khuôn mặt cúi gằm xuống nhưng ánh mắt lén lút quan sát Minh, khẽ gật đầu ra hiệu.

"Chào mừng bác sĩ," giọng Hứa Vĩnh Lộc vang lên, át cả tiếng tụng kinh. Ông ta dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn cả không gian tà giáo này. "Giờ lành đã điểm. Mặt trăng đã lên. Hôm nay, cậu sẽ được chứng kiến phép màu của tạo hóa. Sự tái sinh vĩnh cửu của gia tộc họ Hứa!"

Ông ta bước xuống bục, cầm trên tay một con dao găm làm bằng ngà voi, lưỡi dao sáng loáng. Ông ta tiến về phía Thanh Vân.

Minh nín thở. Thời khắc quyết định đã đến. Anh bắt đầu di chuyển, từng bước một, lách qua đám thầy pháp đang say sưa hành lễ. Những chiếc rễ cây dưới chân anh dường như cảm nhận được sự chuyển động, chúng hơi co lại, tạo đường cho "đồng loại" đi qua.

Hứa Vĩnh Lộc nâng con dao lên cao, mũi dao hướng thẳng vào cổ tay trái của con gái mình – nơi mạch máu đập mạnh nhất.

"Máu của con là nhựa của cha. Thịt của con là vỏ của cha. Huyết mạch tương thông, vạn kiếp bất diệt!"

Ông ta hét lên câu thần chú, và vung dao xuống.

"DỪNG TAY LẠI!"

Một tiếng hét thất thanh vang lên. Nhưng không phải của Minh.

Là Vĩnh Khang. Cậu thiếu gia đã không kìm được sự bình tĩnh. Cậu hất tung khay rượu lễ vào ngọn đuốc lớn gần đó, rồi lao vào cha mình như một con thú bị thương.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội khi rượu mạnh gặp lửa, tạo ra một bức tường lửa ngăn cách đám vệ sĩ. Cả đại sảnh hỗn loạn.

"Cơ hội!" Minh hét lên trong đầu. Anh không chần chừ một giây nào, lao vút qua màn khói, nhảy chồm lên phiến đá tế, chắn trước mặt Thanh Vân, đối diện với Hứa Vĩnh Lộc đang sững sờ vì sự phản bội của con trai.

Cuộc chiến cuối cùng của đêm Rằm tháng Bảy đã chính thức bùng nổ.