Trần Minh chưa bao giờ nghĩ mình có thể chạy nhanh đến thế.
Phổi anh nóng rát như bị lửa đốt, từng thớ cơ bắp căng cứng, nhưng nỗi sợ hãi tột độ đã tiêm vào máu anh một liều adrenaline khổng lồ. Phía sau lưng, tiếng móng vuốt cào vào đá lách cách ghê rợn đang vọng lại mỗi lúc một gần hơn. Đó không phải là tiếng chó sủa thông thường, mà là tiếng gầm gừ ồ ồ phát ra từ những lồng ngực rỗng tuếch, nghe như tiếng gió rít qua ống tre nứt.
Anh trượt chân trên bậc thang rêu trơn tuột, đầu gối đập mạnh xuống đá đau điếng. Một cái bóng đen to lớn lao vút qua đầu anh, hàm răng lởm chởm đớp vào khoảng không nơi lẽ ra là cổ họng anh chỉ tích tắc trước đó.
Con chó săn đầu đàn! Nó to như một con bê, đôi mắt đỏ ngầu sáng quắc trong bóng tối như hai hòn than nóng. Nhưng kinh hoàng hơn cả, dưới ánh sáng chập chờn hắt lên từ căn hầm, Minh thấy da thịt nó không hoàn toàn là lông lá. Những mảng da tróc lở loét lộ ra lớp mô bên dưới không phải là thịt đỏ, mà là những thớ gỗ đen sì đang vặn vẹo. Sinh vật này là một quái thai lai tạo giữa động vật và thực vật – một "nô lệ" bị Huyết Trầm xâm chiếm và điều khiển.
"Cút ngay!"
Minh vung chân đá mạnh vào mõm con thú. Cảm giác như đá vào một khúc gỗ cứng. Con vật loạng choạng lùi lại, nhưng ngay lập tức hai con còn lại đã lao lên từ phía sau.
Minh chồm dậy, lao về phía cánh cửa gỗ lim ở đầu cầu thang. Chỉ còn ba bậc nữa. Hai bậc. Một bậc.
Anh lao người qua khung cửa, dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cửa nặng trịch đóng lại.
RẦM!
Cánh cửa sập lại ngay khi một cái đầu chó định chui qua. Tiếng va đập mạnh đến mức bụi gỗ rơi lả tả. Bên kia cánh cửa, tiếng móng vuốt cào cấu điên cuồng và tiếng tru tréo thảm thiết vang lên, nghe như tiếng trẻ con khóc.
Minh run rẩy tra ổ khóa vào, tay anh trơn tuột vì mồ hôi. Cạch. Chốt khóa bật đóng. Anh lùi lại, lưng dựa vào tường, trượt dài xuống đất, thở hổn hển như một con cá mắc cạn.
Anh đã thoát khỏi căn hầm, nhưng anh vẫn đang ở trong bụng con quái vật lớn hơn: Cửu Trùng Đài.
Tiếng động ầm ĩ ban nãy chắc chắn đã đánh động cả dinh thự. Minh nhìn đồng hồ. Ba giờ sáng. Anh phải về phòng ngay lập tức. Nếu Hứa Vĩnh Lộc phát hiện anh không có trong phòng ngủ, mạng anh coi như bỏ.
Minh cố gắng đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy. Anh men theo hành lang tối để trở về phòng khách. Nhưng khi vừa rẽ qua khúc quanh, một bàn tay lạnh toát từ trong bóng tối thò ra, bịt chặt miệng anh và lôi tuột anh vào một hốc tường khuất sau tấm rèm.
Minh định vùng vẫy thì một giọng nói quen thuộc thì thầm vào tai anh, nồng nặc mùi rượu:
"Im lặng! Muốn chết à?"
Là Hứa Vĩnh Khang.
Minh mở to mắt nhìn người bạn. Vĩnh Khang trông tiều tụy, áo quần xộc xệch, trên tay vẫn cầm chai rượu dở. Cậu ta nhìn Minh với ánh mắt vừa giận dữ vừa sợ hãi.
"Cậu... cậu đã xuống đó," Khang khẳng định, không phải một câu hỏi. Cậu ta hít hà mùi trên áo Minh. "Mùi này... Mùi của Nó. Cậu điên rồi Minh ơi!"
Minh gạt tay Khang ra, gằn giọng: "Tôi không điên! Kẻ điên là cha cậu! Ông ta đang nuôi một con quái vật dưới hầm nhà! Ông ta dùng máu của nó cho em gái cậu uống! Các người đang làm cái trò ma quỷ gì vậy hả?"
Vĩnh Khang cười, một điệu cười méo mó, thê lương. Cậu ta ngửa cổ tu một ngụm rượu lớn rồi trượt người ngồi bệt xuống sàn.
"Nuôi ư? Không đâu bác sĩ ạ," Khang lắc đầu, ánh mắt lờ đờ nhìn vào khoảng không. "Cậu sai rồi. Không phải cha tôi nuôi nó. Là Nó nuôi chúng tôi. Cả cái cơ nghiệp họ Hứa này, cả cái thành phố Vĩnh An này... đều sống nhờ nhựa của nó."
"Ý cậu là sao?" Minh túm lấy cổ áo Khang, lay mạnh.
"Cái cây đó... nó là 'Ông Tổ' thực sự của nhà này," Khang thì thầm, giọng nói run rẩy. "Ba năm trước, cha tôi mang nó về từ rừng thiêng. Ông ấy tưởng ông ấy kiểm soát được nó. Nhưng Huyết Trầm có linh tính. Nó cho chúng tôi vàng bạc, đổi lại nó đòi ăn. Ban đầu là gà vịt, rồi đến lợn bò... và bây giờ..."
"Bây giờ là Thanh Vân?" Minh lạnh sống lưng.
Khang gật đầu, nước mắt chảy dài trên má. "Con bé là vật chứa hoàn hảo. Nó sinh ra cùng lúc cái cây được mang về. Máu của nó tương thích với nhựa cây. Nó là bộ lọc sống, Minh à. Cái cây hút máu động vật ô trọc, lọc qua cơ thể Thanh Vân để biến thành 'Huyết Trầm Hương' tinh khiết – thứ dược liệu thần thánh bán giá ngàn vàng ngoài kia."
Minh buông tay ra, lùi lại, cảm thấy buồn nôn. Sự thật trần trụi và tàn khốc hơn bất kỳ giả thuyết y học nào của anh. Cả gia tộc này là một cỗ máy ký sinh, và Thanh Vân là nạn nhân đáng thương nhất bị kẹt ở giữa.
"Tôi phải báo cảnh sát. Tôi phải đưa Thanh Vân ra khỏi đây," Minh nói, giọng kiên quyết.
"Vô ích thôi," Khang cười chua chát. "Cảnh sát trưởng Vĩnh An là bạn rượu của cha tôi. Quan toàn quyền vùng này nhận hối lộ của nhà họ Hứa mỗi tháng. Cậu bước ra khỏi cửa là sẽ bị bắt ngay."
"Vậy tôi phải làm gì? Ngồi chờ chết à?"
Vĩnh Khang nhìn Minh trân trân, rồi đột nhiên nắm chặt lấy tay anh. "Ngày mai là rằm tháng Bảy. Lễ Xá Tội Vong Nhân. Đó là ngày 'Nó' đói nhất trong năm. Cha tôi sẽ tổ chức 'Đại Tiệc'. Cậu là bác sĩ, cậu có kiến thức... Cậu phải giúp tôi."
"Giúp cậu làm gì?"
"Giết nó," mắt Khang lóe lên một tia sát khí điên dại. "Hoặc là giết cái cây, hoặc là giết cha tôi. Chỉ có cách đó mới giải thoát được cho con Vân."
Tiếng bước chân rầm rập của đám gia nhân vang lên từ đằng xa. Có vẻ như bà vú nuôi đã báo động.
"Về phòng đi. Ngay lập tức!" Khang đẩy Minh ra. "Sáng mai, hãy cư xử như không có chuyện gì xảy ra. Dù cha tôi có mời cậu ăn gì, uống gì... cũng đừng từ chối. Hãy diễn cho đạt vào."
Sáng hôm sau.
Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống Vĩnh An, xua tan đi vẻ ma mị của đêm tối. Nhưng bên trong phòng ăn lớn của Cửu Trùng Đài, không khí vẫn lạnh lẽo như hầm mộ.
Hứa Vĩnh Lộc ngồi ở đầu bàn dài, chỉnh tề trong bộ vest đen sang trọng. Trước mặt ông ta là một bữa sáng thịnh soạn theo kiểu Tây: bánh mì nướng, trứng ốp la, xúc xích và một ly rượu vang đỏ thẫm.
Minh bước vào phòng ăn, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù đêm qua anh không chợp mắt được chút nào. Anh mặc bộ đồ trắng phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, tay xách chiếc cặp da bác sĩ.
"Chào buổi sáng, bác sĩ Minh," Vĩnh Lộc lên tiếng, giọng nói vang và ấm, nhưng đôi mắt chim ưng thì soi mói từng cử chỉ nhỏ của anh. "Đêm qua cậu ngủ ngon chứ?"
"Cảm ơn ông chủ, giường rất êm," Minh kéo ghế ngồi xuống, tim đập thình thịch. "Chỉ là... nhà mình có vẻ hơi nhiều chuột. Đêm qua tôi nghe tiếng lục đục suốt."
Vĩnh Lộc cười khẩy, cắt một miếng xúc xích đưa lên miệng nhai ngấu nghiến. "Nhà cổ mà, tránh sao được. Lũ chuột bọ ở đây to lắm, lại còn liều lĩnh nữa. Có con dám mò xuống tận hầm rượu. Nhưng bác sĩ yên tâm, tôi nuôi mấy con chó săn rất giỏi. Con chuột nào đi lạc là chúng xé xác ngay."
Lời đe dọa không che đậy khiến Minh lạnh toát gáy. Ông ta biết. Chắc chắn bà vú nuôi đã mách lại. Nhưng tại sao ông ta vẫn để anh ngồi đây?
"Mời bác sĩ dùng bữa," Vĩnh Lộc đẩy một bát súp về phía Minh.
Đó không phải súp cà chua hay bí đỏ. Đó là một bát chất lỏng màu đỏ nâu, sền sệt, bốc lên mùi thơm ngào ngạt kỳ lạ. Mùi của quế, hồi, và... mùi Huyết Trầm.
"Đây là món đặc sản của gia đình tôi. Canh Bổ Huyết, nấu từ những loại dược liệu quý nhất," Vĩnh Lộc nhìn chằm chằm vào Minh, ánh mắt thách thức. "Người làm nghề y như cậu chắc biết giá trị của nó. Uống đi, tốt cho khí huyết lắm."
Minh nhìn bát canh. Anh biết đây là gì. Đây là thứ nhựa cây pha loãng, thứ mà Thanh Vân phải uống mỗi ngày. Nếu anh uống nó, liệu anh có bị biến đổi giống như những con chó săn dưới hầm? Liệu rễ cây sẽ mọc trong bụng anh?
Nhưng nếu anh từ chối, anh sẽ lộ tẩy. Hứa Vĩnh Lộc đang thử anh.
Minh cầm thìa lên. Tay anh hơi run. Anh múc một thìa, đưa lên miệng. Mùi tanh lợm giọng xộc vào mũi, được ngụy trang khéo léo bằng mùi gia vị nồng nàn.
"Sao thế? Không hợp khẩu vị à?" Vĩnh Lộc nheo mắt, tay phải từ từ hạ xuống dưới gầm bàn. Minh liếc nhanh, thấy cộm lên hình dáng một khẩu súng lục bên hông ông ta.
"Không, thơm lắm," Minh mỉm cười, rồi nhắm mắt nuốt ực thìa canh xuống cổ họng.
Vị ngọt lợ, tanh tưởi lan tỏa trong khoang miệng. Cổ họng anh nóng ran như nuốt phải than hồng. Dạ dày quặn lên một cái phản đối. Minh cố nén cơn buồn nôn, tiếp tục múc thìa thứ hai, thứ ba.
"Tuyệt vời," Vĩnh Lộc vỗ tay, vẻ mặt hài lòng thấy rõ. Ông ta buông lỏng tay khỏi báng súng. "Cậu đúng là người biết thưởng thức. Tôi rất quý cậu, bác sĩ Minh ạ. Hiếm có người trẻ nào gan dạ và... hiểu chuyện như cậu."
Minh đặt thìa xuống, lấy khăn lau miệng, cố giấu đi sự ghê tởm. "Ông chủ quá khen. Tôi chỉ làm bổn phận của một người khách."
"Chính vì thế," Vĩnh Lộc đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra cổng chính. "Tôi muốn mời cậu ở lại đây thêm vài ngày nữa. Hôm nay là rằm, gia đình tôi có một buổi lễ cầu an nhỏ. Cậu hãy tham dự cho vui."
Minh đứng phắt dậy. "Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng tôi có lịch hẹn với bệnh viện ở thủ đô vào ngày mai. Tôi phải đi chuyến tàu trưa nay."
Vĩnh Lộc quay lại, nụ cười trên môi ông ta tắt ngấm. Khuôn mặt ông ta trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn như một tảng đá.
"Tôi e là không được, bác sĩ ạ. Cầu gãy rồi."
"Cầu gãy?" Minh sững sờ.
"Cây cầu độc đạo dẫn ra khỏi dinh thự này... đêm qua bỗng dưng bị sập. Chắc do mưa lớn quá," Vĩnh Lộc nhún vai, vẻ mặt giả tạo đến đáng sợ. "Thợ thuyền phải mất ít nhất ba ngày mới sửa xong. Trong thời gian đó... cậu là khách quý của tôi. Cổng chính đã khóa, lính canh đã được bố trí để bảo vệ sự an toàn cho cậu."
Minh nhìn ra cửa sổ. Cánh cổng sắt khổng lồ của Cửu Trùng Đài đã đóng chặt. Hàng chục gã vệ sĩ bặm trợn dắt theo những con chó săn mắt đỏ đang tuần tra quanh sân.
Anh đã bị giam lỏng.
Hứa Vĩnh Lộc bước tới gần Minh, ghé sát vào tai anh thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi tử khí:
"Đừng cố bỏ trốn, chàng trai trẻ. Ở cái đất Vĩnh An này, vào dễ, ra khó. Hãy ngoan ngoãn làm tròn vai diễn của mình. Đêm nay, tôi cần một bác sĩ giỏi để... hỗ trợ cho buổi lễ. Nếu cậu làm tốt, cậu sẽ có tất cả tiền bạc cậu muốn. Còn nếu không..."
Ông ta vỗ nhẹ lên vai Minh hai cái, rồi bỏ đi, để lại Minh đứng chết lặng giữa phòng ăn rộng lớn.
Trong dạ dày anh, thứ "Canh Bổ Huyết" bắt đầu phát huy tác dụng. Một cơn nóng kỳ lạ lan tỏa khắp tứ chi. Minh nhìn xuống mu bàn tay mình. Dưới lớp da, những mạch máu dường như đang sẫm màu lại, chuyển sang một màu tím đen đáng sợ.
Lời nguyền đã xâm nhập vào cơ thể anh. Bây giờ, cuộc chiến không chỉ là để cứu Thanh Vân, mà còn là để cứu chính phần "người" đang dần bị ăn mòn trong anh. Đêm Rằm tháng Bảy đang đến gần, và bữa tiệc thực sự vẫn chưa bắt đầu.