MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 5: Tiếng Dương Cầm Lúc Nửa Đêm

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 5: Tiếng Dương Cầm Lúc Nửa Đêm

2,096 từ · ~11 phút đọc

Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng Trần Minh, để lại anh trơ trọi giữa hành lang hun hút của tầng hai. Không gian bên ngoài lạnh hơn trong phòng rất nhiều. Cái lạnh không chỉ đến từ nhiệt độ, mà dường như toát ra từ chính những phiến đá cẩm thạch lát sàn và những bức tường dày cộp.

Dinh thự Cửu Trùng Đài vào ban đêm không hề ngủ. Nó thức, và nó thở.

Minh rón rén bước đi, cố gắng để đế giày da không tạo ra tiếng động trên sàn gỗ. Nhưng dù anh có nhẹ nhàng đến đâu, những tấm ván sàn cũ kỹ vẫn rên rỉ kẽo kẹt dưới chân, nghe như tiếng xương khớp của một lão già đang vặn mình khó chịu. Bóng tối đặc quánh bao trùm mọi vật, chỉ có ánh trăng yếu ớt lọt qua những khe hở của giàn dây leo bịt kín cửa sổ, in xuống sàn những hình thù loang lổ như da báo.

Mục tiêu của Minh là cầu thang phía Đông – nơi dẫn xuống căn hầm bí mật mà Vĩnh Khang đã nhắc tới. Nhưng khi anh vừa đi qua ngã rẽ dẫn đến sảnh lớn, một âm thanh vang lên khiến anh khựng lại.

Từng... Tưng... Từng...

Tiếng đàn dương cầm.

Âm thanh không liền mạch, rời rạc, ngập ngừng, nhưng vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch. Nó không giống bất kỳ bản nhạc nào Minh từng nghe. Không phải nhạc cổ điển phương Tây, cũng không phải nhạc dân gian bản địa. Nó giống như tiếng nước nhỏ giọt xuống mặt hồ yên ả, cô độc và buốt giá.

Minh nhìn về phía cuối hành lang bên trái, nơi có cánh cửa đôi dẫn vào phòng khánh tiết. Tiếng đàn phát ra từ đó. Lý trí bảo anh hãy phớt lờ nó và đi xuống hầm ngay, nhưng bản năng của một con người lại kéo anh về phía âm thanh ấy. Ai lại chơi đàn vào lúc hai giờ sáng ở cái nơi quỷ quái này?

Minh đổi hướng. Anh tiến lại gần cánh cửa phòng khánh tiết, khẽ đẩy nhẹ. Cánh cửa không khóa, hé ra một khe hở đủ để anh nhìn vào bên trong.

Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có một luồng ánh sáng bàng bạc chiếu thẳng xuống từ giếng trời trên trần nhà. Ở chính giữa luồng sáng đó là một chiếc đại dương cầm màu đen bóng. Và ngồi trước phím đàn là Hứa Thanh Vân.

Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa trắng mỏng manh, xõa tóc dài che kín nửa khuôn mặt. Những ngón tay gầy guộc, trắng xanh của cô lướt trên phím đàn một cách vô thức. Cô không nhìn vào bản nhạc, đôi mắt nhắm nghiền, đầu hơi ngửa ra sau như đang lắng nghe một giai điệu vô hình nào đó trong không trung.

Minh nín thở quan sát. Cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa rợn người. Cô gái ấy trông như một bóng ma, một ảo ảnh được dệt nên từ ánh trăng và sương khói.

Đột nhiên, tiếng đàn im bặt. Thanh Vân vẫn không mở mắt, nhưng giọng cô vang lên, nhẹ bẫng:

"Bác sĩ Minh, anh không ngủ được sao?"

Minh giật mình. Anh đứng trong bóng tối, cách xa cô cả chục mét, và anh chắc chắn mình không hề gây ra tiếng động. Làm sao cô biết?

"Xin lỗi vì đã làm phiền," Minh bước ra khỏi chỗ nấp, tiến vào vùng ánh sáng lờ mờ. "Tôi nghe thấy tiếng đàn. Tôi không biết cô cũng biết chơi piano."

Thanh Vân mở mắt. Đôi mắt đen láy xoáy sâu vào anh, không chút cảm xúc. "Tôi không biết chơi. Tôi chỉ đang để cho những ngón tay tự tìm chỗ đặt. Nếu không làm gì đó, tiếng ồn sẽ làm tôi phát điên."

"Tiếng ồn?" Minh nhíu mày, nhìn quanh căn phòng tĩnh lặng như tờ. "Tôi không nghe thấy gì cả."

"Anh không nghe thấy đâu," Thanh Vân mỉm cười chua chát, nụ cười làm khuôn mặt cô méo mó đi một chút. "Tiếng rễ cây đi tìm nước. Tiếng mối mọt đục khoét gỗ. Tiếng dinh thự này đang lớn lên... Nó ồn ào lắm. Nó thì thầm vào tai tôi mỗi đêm."

Minh rùng mình. Câu nói của cô trùng khớp với những gì Vĩnh Khang vừa kể và những gì anh vừa chứng kiến trong phòng mình. Cô gái này không điên. Cô ấy đang kết nối với ngôi nhà này theo một cách mà người thường không thể hiểu được.

Minh tiến lại gần hơn, đứng cạnh cây đàn. Anh nhìn xuống đôi bàn tay của cô. Những đầu ngón tay đỏ ửng, rớm máu. Cô đã ấn phím đàn mạnh đến mức nào?

"Cô nên băng bó lại," Minh nói, theo phản xạ nghề nghiệp.

"Không cần đâu," Thanh Vân rụt tay lại, giấu vào tà váy. "Vết thương sẽ tự lành thôi. Máu của tôi... nó biết cách tự vá víu."

Rồi cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm trọng, đầy vẻ cảnh giác. "Anh đang định đi xuống hầm phía Đông đúng không?"

Minh sững sờ. "Làm sao cô..."

"Đừng xuống đó," Thanh Vân cắt ngang, giọng cô trở nên gấp gáp, hoảng loạn. "Cha tôi đang ở dưới đó. Và 'Bà ấy' cũng ở đó."

"'Bà ấy'?" Minh gặng hỏi. "Ý cô là bà vú nuôi?"

Thanh Vân lắc đầu quầy quậy, mái tóc đen tung bay che khuất khuôn mặt. "Không. Bà Vú chỉ là người phục vụ. 'Bà ấy' là thứ được nuôi trong bể. Là thứ cho tôi máu. Đừng xuống đó, bác sĩ Minh. Anh sẽ chết. Họ sẽ biến anh thành phân bón cho cái cây."

Chưa kịp để Minh hỏi thêm, một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang chính. Tiếng bước chân nặng nề của ai đó đang đi lên.

"Cha lên rồi!" Thanh Vân thì thầm, đẩy mạnh Minh về phía cửa phụ sau tấm rèm nhung. "Trốn đi! Nhanh lên! Đừng để ông ấy thấy anh ở đây!"

Minh không kịp suy nghĩ, anh lao nhanh về phía cửa phụ, nấp sau tấm rèm dày cộp. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Qua khe hở nhỏ, anh thấy cửa chính phòng khánh tiết mở toang.

Hứa Vĩnh Lộc bước vào. Ông ta mặc một bộ đồ lụa đen, trên tay cầm một cây gậy ba toong đầu bịt vàng. Theo sau ông ta là hai gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn, đeo súng bên hông.

"Vân," giọng Vĩnh Lộc vang lên, lạnh lùng và uy quyền. "Giờ này con còn làm gì ở đây? Ta đã dặn con không được ra khỏi phòng sau nửa đêm cơ mà."

Thanh Vân co rúm người lại trên ghế đàn, vẻ kiêu sa ban nãy biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi của một đứa trẻ trước đòn roi. "Con... con không ngủ được. Con xin lỗi cha."

Vĩnh Lộc bước tới, nâng cằm con gái lên, soi mói nhìn vào mắt cô. "Hôm nay mày đã gặp thằng bác sĩ đó. Nó đã làm gì mày? Nó có hỏi gì không?"

"Không ạ... Anh ấy chỉ khám bệnh thôi," Thanh Vân run rẩy đáp.

Vĩnh Lộc buông tay ra, rút khăn tay lau những ngón tay vừa chạm vào con gái mình, như thể vừa chạm vào thứ gì dơ bẩn. "Tốt nhất là thế. Ngày mai ta sẽ đuổi cổ nó đi. Nó quá tò mò. Sự tò mò là liều thuốc độc ở cái đất Vĩnh An này."

Ông ta quay sang hai gã vệ sĩ. "Đưa tiểu thư về phòng. Khóa cửa lại. Tăng liều thuốc đêm nay lên gấp đôi. Sắp đến ngày rằm rồi, 'nó' đang đói."

"Dạ, ông chủ."

Hai gã vệ sĩ tiến lại, xốc nách Thanh Vân dậy như xốc một con búp bê vải. Cô gái không phản kháng, chỉ ngoái đầu lại nhìn về phía tấm rèm nơi Minh đang ẩn nấp với ánh mắt van lơn, tuyệt vọng.

Khi tiếng bước chân của họ khuất hẳn sau hành lang, Minh mới dám thở hắt ra. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Anh đã nghe rõ từng lời của Vĩnh Lộc. Ông ta định đuổi anh đi vào ngày mai.

Thời gian của anh không còn nhiều. Anh phải xuống căn hầm đó ngay đêm nay.

Minh đợi thêm mười phút để chắc chắn không còn ai, rồi lẻn ra khỏi phòng khánh tiết. Anh đi ngược về phía cầu thang phía Đông. Lần này, anh di chuyển nhanh hơn, quyết liệt hơn.

Lối xuống hầm nằm khuất sau một bức bình phong gỗ chạm trổ hình rồng phượng ở gầm cầu thang. Cánh cửa gỗ lim nặng nề được khóa bằng một ổ khóa đồng to tướng. Nhưng Minh đã chuẩn bị trước. Anh lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa vạn năng – món đồ "kỷ niệm" từ một người bạn làm thợ khóa ở phương Tây.

Sau vài phút loay hoay, một tiếng cạch khô khốc vang lên. Ổ khóa bật mở.

Minh đẩy cửa. Một luồng hơi lạnh buốt kèm theo mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt anh, khiến anh suýt nôn ọe. Mùi này nồng gấp trăm lần mùi máu trong ống tiêm ban nãy.

Anh bật chiếc bật lửa lên, che tay để ánh sáng không lọt ra ngoài, và bắt đầu bước xuống những bậc thang đá trơn trượt đầy rêu mốc.

Căn hầm rộng hơn anh tưởng tượng. Nó giống như một hang động tự nhiên được gia cố thêm. Tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ sâu bên trong.

Minh đi sâu vào khoảng hai mươi mét thì thấy một luồng ánh sáng đỏ rực hắt ra từ một căn phòng phía trước. Anh tắt bật lửa, nép người vào vách đá, nhích từng chút một lại gần.

Cảnh tượng bên trong khiến máu trong người Minh đông cứng lại.

Đó là một căn phòng đá rộng, trần cao vút. Ở chính giữa phòng là một cái bể lớn hình tròn, xây bằng đá đen. Bên trong bể chứa đầy một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh, đang sôi sục bọt khí.

Nhưng thứ kinh khủng nhất là cái "vật" đang nằm ngâm mình trong cái bể đó.

Đó là một khúc gỗ lũa khổng lồ, đen sì, hình thù vặn vẹo. Nhưng nhìn kỹ, những thớ gỗ đó lại đang phập phồng như lá phổi. Từ thân gỗ mọc ra hàng trăm cái rễ nhỏ li ti, cắm thẳng vào những tảng thịt tươi sống – có vẻ là thịt gia súc – được ném ngổn ngang quanh bể. Khúc gỗ đang "ăn". Nó hút máu từ những tảng thịt đó, rồi tiết ra thứ nhựa đỏ chảy xuống bể, hòa vào dòng chất lỏng đang sôi sục.

Và đứng bên cạnh cái bể, đang dùng một cái gáo dừa múc thứ nhựa đỏ đó đổ vào những chiếc bình sứ trắng, là bà vú nuôi câm điếc.

Minh bụm miệng để ngăn tiếng hét thất thanh. Đây chính là "Huyết Canh". Thứ thuốc mà Thanh Vân uống mỗi ngày không phải là thuốc chữa bệnh, mà là nhựa sống của một con quái vật thực vật ăn thịt.

Hứa Vĩnh Lộc không chỉ tìm thấy một cái cây quý. Ông ta đã mang về nhà một con ác thú từ rừng già, và ông ta đang nuôi nó bằng máu thịt để vắt kiệt sự sống của nó cho tham vọng bất tử.

Đột nhiên, bà vú nuôi dừng tay. Bà ta quay phắt đầu lại về phía cửa hầm, đôi mắt trắng dã không có lòng đen nhìn trân trân vào bóng tối nơi Minh đang đứng. Bà ta không nghe thấy tiếng động, nhưng bà ta – cũng giống như Thanh Vân – có thể cảm nhận được sự hiện diện của người lạ thông qua những "cái rễ" vô hình trong không khí.

Bà ta há miệng, phát ra một tiếng rít chói tai không giống tiếng người, và chỉ tay thẳng vào mặt Minh.

Từ trong những góc tối của căn hầm, những tiếng sủa gầm gừ vang lên. Ba con chó săn to như bê con, lông đen tuyền, mắt đỏ ngầu, lao ra từ bóng tối, nhe nanh múa vuốt lao về phía anh.

Minh quay đầu bỏ chạy. Anh lao lên những bậc thang đá, trượt ngã, bò dậy, và tiếp tục chạy. Tiếng chó sủa và tiếng rít của bà vú già đuổi sát sau lưng.

Cánh cửa địa ngục đã mở toang, và đêm nay, nó đòi hỏi một vật tế mới.