MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí ẩn Nhà Họ HứaChương 4: Mẫu Máu Bí Ẩn

Bí ẩn Nhà Họ Hứa

Chương 4: Mẫu Máu Bí Ẩn

1,793 từ · ~9 phút đọc

Cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng Trần Minh không biến mất ngay cả khi anh buông tay Thanh Vân ra. Trong căn phòng nhập nhoạng ánh nến, không khí dường như đặc quánh lại, nặng nề như chì. Minh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân bằng tư duy logic của một người làm khoa học.

"Mạch của cô... hơi yếu và thất thường," Minh nói dối. Anh không thể nói rằng mạch của cô giống như nhựa cây đang chảy rì rầm dưới lớp vỏ sần sùi. "Tôi cần lấy một mẫu máu để xét nghiệm. Cô đồng ý chứ?"

Thanh Vân gật đầu nhẹ. Cô vén tay áo lụa lên cao hơn, để lộ cánh tay trắng muốt nhưng gầy guộc. Minh lấy từ trong cặp da ra một ống tiêm thủy tinh và bông băng. Khi mũi kim kim loại lạnh lẽo chạm vào da, Thanh Vân không hề rụt lại, cũng không nhăn mặt. Dường như cô đã quá quen với đau đớn, hoặc xúc giác của cô đã bị tê liệt.

Minh đâm kim vào tĩnh mạch xanh xao ở khuỷu tay cô. Anh kéo nhẹ pít-tông.

Thứ chất lỏng chảy vào ống tiêm không phải là dòng máu đỏ tươi mà Minh thường thấy. Nó có màu đỏ sẫm, gần như ngả sang đen, đặc quánh và di chuyển chậm chạp vào thân ống. Ngay khi dòng máu rời khỏi cơ thể, mùi hương kỳ lạ kia – mùi trầm hương trộn lẫn mùi rỉ sắt – bỗng trở nên nồng nặc, tỏa ra từ chính ống tiêm trên tay Minh.

"Máu của tôi... xấu lắm phải không?" Thanh Vân hỏi, giọng lí nhí. "Cha nói máu tôi bị nhiễm độc. Cha nói tôi sinh ra đã mang tội."

Minh rút kim ra, nhanh chóng lấy bông gòn ấn vào vết tiêm. Anh nhìn vào mắt cô gái trẻ, thấy trong đó một nỗi mặc cảm sâu sắc bị nhồi sọ suốt mười tám năm qua.

"Không có dòng máu nào mang tội cả, tiểu thư ạ," Minh đáp, giọng kiên định. "Chỉ có máu bệnh và máu lành. Và bệnh tật thì không phân biệt người tốt kẻ xấu. Tôi sẽ tìm ra nguyên nhân."

Anh cất ống máu vào hộp bảo quản chuyên dụng, thu dọn đồ đạc. Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn cô lần nữa. Thanh Vân vẫn ngồi đó, bất động như một con búp bê sứ bị bỏ quên trong tủ kính, bóng đen của cô in dài trên vách tường nhung đỏ thẫm.

"Hãy mở cửa sổ ra một chút vào ban đêm, nếu cô có thể," Minh nói khẽ. "Không khí trong này quá thiếu oxy. Nó không tốt cho... căn bệnh của cô."

Thanh Vân ngước lên, đôi mắt thoáng dao động. Lần đầu tiên, có ai đó quan tâm đến việc cô thở thế nào, chứ không phải việc cô có giữ được "khí" hay không.

Trần Minh được bố trí nghỉ tại một căn phòng khách ở tầng hai, cách biệt với khu vực tháp cấm. Căn phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi theo kiểu Tây phương, nhưng vẫn mang cái không khí u ám đặc trưng của Cửu Trùng Đài.

Ngay khi chốt cửa phòng, Minh lập tức biến chiếc bàn làm việc thành một phòng thí nghiệm dã chiến. Anh lấy ra chiếc kính hiển vi quang học tân tiến mà anh đã mang về từ nước ngoài – báu vật của đời anh.

Minh nhỏ một giọt máu của Thanh Vân lên lam kính, dàn mỏng ra, rồi đặt dưới ống kính hiển vi. Anh điều chỉnh tiêu cự, nheo mắt nhìn vào thị kính.

"Cái quái gì thế này?"

Minh thốt lên, tay suýt làm đổ lọ cồn bên cạnh.

Dưới độ phóng đại 400 lần, mẫu máu hiện lên một cảnh tượng mà sách giáo khoa y học chưa từng ghi nhận. Số lượng hồng cầu cực kỳ thấp, giải thích cho làn da trắng bệch và tình trạng thiếu oxy của cô. Nhưng điều kinh khủng nằm ở huyết tương.

Thay vì là chất lỏng trong suốt chứa bạch cầu và tiểu cầu, huyết tương của Thanh Vân chứa đầy những sợi tơ mảnh li ti màu nâu đỏ. Chúng không đứng yên. Chúng di chuyển, xoắn lấy nhau, bao bọc lấy những tế bào hồng cầu ít ỏi còn sót lại. Cấu trúc của những sợi tơ này giống hệt như... tế bào thực vật. Cụ thể hơn, chúng giống như thớ gỗ.

Minh dụi mắt, nhìn lại lần nữa. Không nhầm lẫn được. Những "sợi gỗ" vi thể này đang hoạt động như một loại ký sinh trùng, hoặc tệ hơn, chúng đang dần thay thế cấu trúc sinh học của cô gái. Chúng đang biến cô thành... một cái cây?

Một giả thuyết điên rồ nảy ra trong đầu Minh. Huyết Trầm. Anh đã nghe Vĩnh Khang kể loáng thoáng về gia sản của dòng họ Hứa bắt nguồn từ gỗ quý. Liệu có mối liên hệ nào không?

Đột nhiên, Minh nhận thấy sự thay đổi trên lam kính. Giọt máu đang khô lại với tốc độ chóng mặt. Những sợi tơ nâu đỏ kia bắt đầu kết cứng lại, đan vào nhau tạo thành một mảng lưới chắc chắn. Chỉ trong vòng vài phút tiếp xúc với không khí, giọt máu trên lam kính đã hóa đá, trở thành một vệt sần sùi cứng ngắc, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Minh rùng mình. Nếu máu của cô ấy đông lại như nhựa cây khi ra ngoài không khí, vậy thì làm sao tim cô ấy có thể bơm thứ chất lỏng sền sệt này đi khắp cơ thể? Trừ khi... trái tim cô ấy cũng không còn là một trái tim bình thường.

Một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Minh.

"Ai đó?" Minh giật mình, vội vàng lấy khăn phủ lên chiếc kính hiển vi.

"Là tôi, Vĩnh Khang đây."

Minh ra mở cửa. Vĩnh Khang đứng đó, trên tay cầm một chai rượu ngoại và hai chiếc ly. Khuôn mặt cậu thiếu gia lộ vẻ mệt mỏi, cà vạt nới lỏng.

"Tôi vào được chứ? Ở cái nhà này, tìm một người bình thường để uống rượu khó hơn lên trời," Vĩnh Khang cười nhạt.

Minh gật đầu, tránh sang một bên. Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối om bên dưới.

"Cậu thấy nó thế nào?" Vĩnh Khang hỏi sau khi nốc cạn ly rượu đầu tiên. "Ý tôi là... em gái tôi."

"Rất đẹp," Minh đáp thật lòng, rồi giọng anh chùng xuống. "Và rất nguy kịch. Khang, tôi cần cậu nói thật. Suốt những năm qua, gia đình cậu đã cho cô ấy uống thứ gì?"

Vĩnh Khang khựng lại, ly rượu trên tay sóng sánh. Cậu ta lảng tránh ánh mắt của Minh. "Thuốc Bắc thôi. Cha tôi mời những danh y giỏi nhất..."

"Đừng nói dối tôi!" Minh gắt lên, đặt mạnh lam kính có vệt máu đã hóa gỗ lên bàn. "Đây là máu của cô ấy. Nó không đông lại như máu người, nó kết tinh lại như nhựa cây. Cậu nhìn đi! Thứ thuốc đó không chữa bệnh cho cô ấy, nó đang biến đổi cô ấy."

Vĩnh Khang nhìn chằm chằm vào lam kính, khuôn mặt tái mét. Cậu ta run rẩy đặt ly rượu xuống, ôm lấy đầu.

"Tôi biết... tôi biết có gì đó không ổn," Vĩnh Khang thì thầm, giọng lạc đi vì sợ hãi. "Cha tôi... ông ấy bị ám ảnh. Ông ấy tin rằng Thanh Vân là người giữ vận mệnh cho cả cái nhà này. Mỗi ngày, ông ấy đều bắt con bé uống 'Huyết Canh'. Tôi không biết trong đó có gì, chỉ biết nó được nấu trong căn hầm bí mật dưới chân cầu thang phía Đông. Nơi đó cấm tất cả mọi người lui tới, trừ cha và bà vú câm."

"Huyết Canh?" Minh nhíu mày. Cái tên nghe đã thấy tà đạo.

"Và còn nữa..." Vĩnh Khang ngước lên, đôi mắt vằn đỏ. "Dạo này tôi hay nghe thấy tiếng động lạ trong tường. Không phải chuột bọ. Nó giống như tiếng rễ cây đang trườn đi, đang nghiến vào gạch đá. Cả cái dinh thự Cửu Trùng Đài này... hình như nó đang sống, Minh à. Nó đang lớn lên cùng với con Vân."

Một luồng gió lạnh buốt lùa qua khe cửa sổ, khiến ngọn đèn trên bàn phụt tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Minh nghe thấy nó.

Két... Két...

Âm thanh phát ra từ phía bức tường sau lưng anh. Nghe như tiếng gỗ vặn mình, hay tiếng xương khớp của một sinh vật khổng lồ đang cựa quậy.

"Nó đấy," Vĩnh Khang thì thầm trong bóng tối, giọng run bần bật. "Nó đang nghe chúng ta nói chuyện."

Minh bật chiếc bật lửa lên. Ánh lửa bập bùng soi rõ một vết nứt nhỏ trên bức tường vừa mới xuất hiện. Từ trong vết nứt, một sợi rễ cây màu đỏ thẫm, nhỏ như sợi chỉ, đang từ từ thò ra, ngoe nguẩy như một con rắn nhỏ tìm mồi.

Minh nín thở, đưa ngọn lửa lại gần. Sợi rễ cây rụt lại ngay lập tức khi cảm nhận được sức nóng, để lại trên tường một vệt nhựa đỏ lòm.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Dinh thự này, và cô gái trên tháp cao kia, được kết nối với nhau bởi một hệ thống mạch máu vô hình và quái dị. Minh nhận ra anh không chỉ đang đối mặt với một ca bệnh khó, mà đang bị nhốt trong dạ dày của một con quái vật đang tiêu hóa chậm rãi những cư dân của nó.

"Tôi phải xuống căn hầm đó," Minh tuyên bố, dập tắt bật lửa.

"Cậu điên rồi!" Vĩnh Khang chụp lấy tay bạn. "Cha tôi sẽ giết cậu. Ông ấy có súng, và đám gia nhân trung thành của ông ấy không biết nương tay đâu."

"Nếu không xuống đó tìm hiểu xem 'Huyết Canh' là cái gì, em gái cậu sẽ chết. Hoặc cô ấy sẽ biến thành một cái cây thực sự," Minh gạt tay Khang ra, ánh mắt cương quyết. "Tôi là bác sĩ. Tôi không bỏ mặc bệnh nhân."

Đêm đó, khi đồng hồ quả lắc ở sảnh chính điểm mười hai tiếng vang vọng, một bóng người rón rén rời khỏi phòng khách, men theo bóng tối của hành lang, hướng về phía cầu thang phía Đông – nơi dẫn xuống trái tim đen tối của Cửu Trùng Đài. Trần Minh không biết rằng, mỗi bước chân của anh đều đang được theo dõi bởi hàng ngàn "con mắt" ẩn giấu trong những thớ gỗ của ngôi nhà.