Mười tám năm trôi qua, thành phố Vĩnh An đã thay da đổi thịt. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, tiếng còi xe hơi át đi tiếng rao của những gánh hàng rong, và ánh đèn điện nê-on rực rỡ đã đẩy lùi bóng tối ra tận ngoại ô. Nhưng có một nơi mà thời gian dường như ngưng đọng, một nơi mà ánh sáng văn minh không thể soi rọi tới: Dinh thự Cửu Trùng Đài của gia tộc họ Hứa.
Tòa nhà giờ đây đã khoác lên mình một vẻ ngoài già cỗi và đáng sợ hơn bội phần. Những bức tường đá cẩm thạch trắng năm xưa nay đã ngả màu xám xịt, loang lổ rêu phong. Giàn dây leo không tên – thứ thực vật kỳ quái với những chiếc lá đỏ tía như màu gan heo – đã bò kín các ban công, bịt chặt những ô cửa sổ, biến dinh thự thành một khối kén khổng lồ, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Người dân Vĩnh An đi ngang qua ngã ba sông, ai cũng vô thức rảo bước nhanh hơn, ánh mắt lảng tránh nhìn vào tòa nhà. Họ thì thầm với nhau về "Bóng ma nhà họ Hứa". Người ta đồn rằng, cô con gái út của ông chủ Hứa thực ra đã chết từ lâu, cái xác được ngâm trong bể rượu thuốc để trấn yểm. Kẻ khác lại quả quyết rằng cô ta là một quái thai, ban ngày ngủ trong quan tài, ban đêm mới mò ra hút máu gia súc.
Nhưng sự thật bên trong còn nghiệt ngã hơn những lời đồn đại.
Trong căn phòng cấm trên tầng cao nhất, Hứa Thanh Vân ngồi trước bàn trang điểm làm bằng gỗ mun. Ở tuổi mười tám, cô đẹp như một bức tượng sáp hoàn mỹ nhưng vô hồn. Mái tóc đen dài chấm gót, làn da trắng đến mức nhìn thấu những mạch máu xanh xao, và đôi môi đỏ mọng một cách tự nhiên như vừa được tô son – hoặc vừa uống máu.
Thanh Vân chưa từng bước chân ra khỏi khuôn viên dinh thự. Thế giới của cô gói gọn trong bốn bức tường bọc nhung đen để ngăn ánh sáng, những cuốn sách cũ mèm và tiếng đàn dương cầm vọng lại từ phòng khách xa xăm.
"Tiểu thư, đến giờ uống thuốc rồi."
Bà vú già, người duy nhất được phép tiếp xúc với cô, bước vào với một bát thuốc bốc khói nghi ngút. Mùi thuốc không thơm nồng mùi thảo mộc, mà tanh nồng, hăng hắc. Đó là thứ "canh dưỡng huyết" mà cha cô bắt cô uống mỗi ngày kể từ khi cô bắt đầu dậy thì.
Thanh Vân nhìn bát thuốc, ánh mắt lộ vẻ chán ghét nhưng cam chịu. Cô đưa bát lên miệng, uống một hơi cạn sạch. Vị tanh lợm giọng khiến cô muốn nôn, nhưng cô nuốt xuống. Ngay lập tức, một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng, tập trung vào vết bớt hình rễ cây trên vai trái. Vết bớt giật giật, như thể nó đang hít thở, đang "ăn" thứ dưỡng chất vừa được nạp vào.
"Cha đâu rồi vú?" Thanh Vân hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng yếu ớt, vang lên như tiếng chuông gió vỡ.
"Ông chủ đang tiếp khách ở sảnh chính. Nghe đâu cậu chủ Vĩnh Khang vừa đi du học ở phương Tây về, mang theo một người bạn."
Đôi mắt Thanh Vân sáng lên một tia tò mò hiếm hoi. "Người phương Tây sao?"
"Không, là người mình, nhưng học nghề y của Tây. Nghe nói giỏi lắm." Bà vú thở dài, thu dọn bát thuốc. "Tiểu thư nghỉ ngơi đi, đừng tò mò chuyện bên ngoài. Ông chủ biết được sẽ không vui đâu."
Thanh Vân quay mặt đi, nhìn qua khe hở duy nhất của tấm rèm nhung dày cộp. Một tia nắng chiều yếu ớt lọt vào, chiếu lên mu bàn tay cô. Chỉ trong vài giây, da thịt chỗ đó bắt đầu đỏ ửng, bốc khói nhẹ và đau rát như bị tàn thuốc lá dí vào. Cô vội rụt tay lại, ôm lấy vết thương, nước mắt ứa ra. Cô không khóc vì đau, mà khóc vì sự tù túng đến ngạt thở này.
Tại sảnh chính của Cửu Trùng Đài, không khí căng thẳng bao trùm.
Hứa Vĩnh Lộc ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ, tay vân vê tẩu thuốc. Mười tám năm đã biến ông ta từ một người đàn ông phong độ thành một lão già quắt queo, đa nghi. Mái tóc hoa râm chải ngược, đôi mắt trũng sâu luôn đảo liên hồi như sợ ai đó ám sát.
Ngồi đối diện ông là Hứa Vĩnh Khang – đứa con trai "mặt trời" của gia tộc. Vĩnh Khang trái ngược hoàn toàn với cha và em gái. Cậu cao lớn, da dẻ hồng hào, ăn mặc theo lối Tây phương lịch lãm với bộ vest trắng phẳng phiu. Vĩnh Khang vừa trở về sau bốn năm du học ngành Quản trị thương mại, mang theo tư tưởng phóng khoáng và thực dụng.
Bên cạnh Vĩnh Khang là một người thanh niên trẻ tuổi khác, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ thư sinh nhưng đôi mắt sáng ngời trí tuệ.
"Thưa cha," Vĩnh Khang lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Đây là Trần Minh, bạn đồng môn của con. Anh ấy là một bác sĩ y khoa xuất sắc, vừa tốt nghiệp thủ khoa tại Học viện Y khoa ở thủ đô. Con đã mời anh ấy về Vĩnh An để... xem bệnh cho em Thanh Vân."
"Câm mồm!" Hứa Vĩnh Lộc đập mạnh tay xuống bàn, khiến tách trà sứ nảy lên loảng xoảng. "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Bệnh của con Vân là bệnh... tâm linh. Bác sĩ Tây y thì biết cái gì mà chữa? Lũ lang băm cắt mổ xẻ thịt người đó chỉ làm ô uế cái nhà này thôi!"
Trần Minh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, anh khẽ cúi đầu chào Hứa Vĩnh Lộc, giọng nói trầm ấm và kiên định: "Thưa bác, cháu hiểu sự lo lắng của bác. Nhưng y học hiện đại đã tiến bộ rất nhiều. Những triệu chứng như sợ ánh sáng, thiếu máu, hay da dẻ nhạy cảm... đều có thể giải thích bằng khoa học. Có thể tiểu thư mắc chứng 'Porphyria' – một dạng rối loạn chuyển hóa máu hiếm gặp, chứ không phải ma quỷ gì cả."
Hứa Vĩnh Lộc nheo mắt nhìn chàng trai trẻ. "Porphyria? Rối loạn máu?" Những từ ngữ lạ lẫm này khiến ông ta dao động. Suốt mười tám năm qua, ông ta đã tốn hàng đống vàng cho các thầy pháp, thầy bùa để trấn yểm cái "nghiệp" trong người con gái, nhưng bệnh tình của Thanh Vân ngày càng nặng. Gần đây, những cơn đau của cô trở nên dữ dội hơn, và lượng máu cô cần... cũng nhiều hơn.
Ông ta sợ. Sợ một ngày nào đó, con quái vật bên trong cô sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc người và nuốt chửng cả gia tộc này.
"Nếu cậu chữa không được thì sao?" Vĩnh Lộc gằn giọng.
"Cháu sẽ rời khỏi Vĩnh An và không bao giờ quay lại." Trần Minh đáp dứt khoát.
"Còn nếu cậu tiết lộ bất cứ điều gì cậu thấy trong ngôi nhà này ra ngoài..." Vĩnh Lộc bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt sắc lẹm của ông ta còn đáng sợ hơn cả một lời đe dọa.
"Cháu xin lấy danh dự của một người thầy thuốc ra để thề. Bí mật của bệnh nhân là mạng sống của bác sĩ."
Hứa Vĩnh Lộc im lặng hồi lâu, rồi ông ta phất tay ra hiệu. "Được. Cho cậu ta lên. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được khám bệnh, không được hỏi những thứ không cần thiết. Và tuyệt đối... không được mở rèm cửa."
Trần Minh xách chiếc cặp da nâu, bước theo Vĩnh Khang lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên tháp cao. Càng đi lên cao, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ hòa lẫn với một mùi hương kỳ lạ – ngọt ngào như hoa nhài nhưng lại tanh nồng như rỉ sắt. Minh nhíu mày. Anh chưa từng ngửi thấy mùi này ở bất cứ đâu.
"Minh này," Vĩnh Khang thì thầm khi họ dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi dày cộp ở cuối hành lang. "Em gái tôi... nó hơi khác người. Cậu đừng tỏ ra sợ hãi hay kinh ngạc quá. Nó nhạy cảm lắm."
"Tôi là bác sĩ, Khang à. Tôi nhìn thấy xác chết, thấy nội tạng hàng ngày. Một cô gái ốm yếu thì có gì đáng sợ?" Minh mỉm cười trấn an bạn.
Vĩnh Khang không cười. Cậu ta nhìn người bạn thân với ánh mắt phức tạp, pha lẫn chút hối lỗi. "Cậu không hiểu đâu. Chúc may mắn."
Nói rồi, Vĩnh Khang mở cửa, đẩy Minh vào trong rồi khép lại ngay lập tức.
Căn phòng tối om như hũ nút. Minh phải mất vài giây để mắt làm quen với bóng tối. Nguồn sáng duy nhất đến từ những ngọn nến sáp ong cháy leo lét đặt rải rác trong phòng.
"Ai đó?" Một giọng nói vang lên từ góc phòng. Giọng nói ấy nhẹ bẫng, run rẩy, giống như tiếng vọng từ cõi âm hơn là tiếng người.
Minh hắng giọng, cố gắng giữ giọng bình thản: "Xin chào tiểu thư. Tôi là Trần Minh, bác sĩ do anh Khang mời đến. Tôi đến để giúp cô."
Anh tiến lại gần chiếc giường lớn có rèm che rủ xuống tứ phía. Một bàn tay trắng muốt vén tấm rèm lên.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Trần Minh lỡ một nhịp.
Trước mắt anh không phải là một con quái vật như lời đồn, cũng không phải một bệnh nhân tiều tụy. Trước mắt anh là một vẻ đẹp siêu thực. Trong ánh nến chập chờn, khuôn mặt Thanh Vân hiện lên thanh tú đến nao lòng. Đôi mắt đen láy mở to nhìn anh đầy sợ sệt nhưng cũng đầy tò mò. Làn da cô trắng đến mức phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên một vầng hào quang ma mị xung quanh người.
Nhưng bản năng bác sĩ của Minh lập tức nhận ra những dấu hiệu bất thường. Môi cô quá đỏ, đồng tử giãn to dù trong bóng tối, và trên cổ cô, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt đang đập thình thịch theo một nhịp điệu dồn dập, không giống nhịp tim bình thường.
"Anh... không sợ tôi sao?" Thanh Vân hỏi, co người lại vào góc giường.
"Tại sao tôi phải sợ một bệnh nhân xinh đẹp như thế này?" Minh nhẹ nhàng đặt chiếc cặp xuống, kéo một chiếc ghế lại gần giường. Anh cố tình dùng từ "xinh đẹp" để xoa dịu không khí, và anh thấy gò má cô thoáng ửng hồng.
"Họ nói tôi là ma. Cha nói tôi bị nguyền rủa."
"Còn tôi nói cô bị bệnh. Và bệnh thì có thể chữa." Minh đưa tay ra. "Cho phép tôi bắt mạch cho cô được không?"
Thanh Vân do dự một lúc lâu, rồi rụt rè đưa bàn tay lạnh ngắt của mình đặt vào lòng bàn tay ấm áp của Minh.
Ngay khi da thịt họ chạm nhau, một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. Minh rùng mình. Không phải vì tay cô lạnh, mà vì mạch đập của cô. Nó không đập "thình-thịch, thình-thịch". Nó di chuyển dưới ngón tay anh như một dòng chảy sền sệt, chậm chạp, cuộn trào, giống như nhựa cây đang chảy trong thân gỗ chứ không phải máu chảy trong huyết quản.
Và rồi, Minh ngửi thấy mùi hương đó rõ rệt hơn bao giờ hết. Mùi hương tỏa ra từ chính cơ thể cô gái này. Mùi trầm hương trộn lẫn mùi máu.
Anh ngước lên nhìn vào mắt cô, và lần đầu tiên trong đời, chàng bác sĩ Tây học kiêu hãnh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí. Khoa học của anh có thể giải thích được bệnh thiếu máu, nhưng liệu có giải thích được thứ đang chảy trong người cô gái này?
Cánh cửa số phận của Trần Minh đã mở ra, nhưng anh không biết rằng, một khi đã bước vào thế giới của "Huyết Mạch Trầm Hương", sẽ không còn đường quay lại.