MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép ThuậtChương 11

Bị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép Thuật

Chương 11

857 từ · ~5 phút đọc

Con đường mòn dẫn lối đến thành phố biên giới Veridia trải dài qua những rặng núi đá vôi cheo leo, nơi những cơn gió đại ngàn rít lên từng hồi như tiếng gào thét của những linh hồn không nơi trú ngụ. Lâm Thần và Tuệ An đã di chuyển liên tục suốt ba ngày đêm, chỉ nghỉ ngơi khi đôi chân đã thực sự rệu rã. Phía xa xa, Veridia hiện ra như một vết sẹo đen tối nằm trên thung lũng, một thành phố không ngủ với những ánh đèn ma pháp đỏ rực tỏa ra mùi vị của sự hỗn loạn và tự do. Đây là nơi duy nhất trên lục địa mà quyền lực của Hội đồng không thể vươn tới, nơi những kẻ đào tẩu, những lính đánh thuê và cả những pháp sư bị trục xuất tụ họp để xây dựng một luật lệ của riêng mình.

Lâm Thần đứng trên đỉnh dốc, chiếc áo choàng đã nhuốm bụi đường nhưng phong thái của cậu vẫn ngạo nghễ như ngày nào. Cậu đưa tay gạt đi một lọn tóc vướng trên trán, khẽ liếc nhìn người con gái bên cạnh: "Chào mừng em đến với thiên đường của những kẻ tội đồ. Ở đây, em có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, miễn là em đủ mạnh để bảo vệ cái đầu của mình."

Tuệ An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương nồng đậm của rượu, khói thuốc và cả máu vương trong không khí. Cô không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại, đôi mắt xanh biếc ấy rực lên một sự tò mò đầy hoang dại: "Tôi bắt đầu thích nơi này rồi đấy. Ít nhất thì nó thật thà hơn sự giả tạo rỗng tuếch ở Aetheria. Nhưng Lâm Thần, anh định cứ thế này mà bước vào sao? Bộ dạng của chúng ta lúc này chẳng khác nào hai con mồi béo bở đang tự dâng tận miệng hổ."

Lâm Thần bật cười, cậu lấy từ trong túi không gian ra hai chiếc mặt nạ bạc chạm khắc hình sói và cáo, ném một chiếc cho cô: "Em nói đúng, sự kiêu ngạo không đồng nghĩa với ngu ngốc. Chúng ta sẽ vào vai một cặp tình nhân lính đánh thuê đang tìm kiếm vận may. Hãy giấu đi luồng ma pháp đặc trưng của hệ Băng, tôi không muốn phải dọn dẹp một đống xác chết ngay trong đêm đầu tiên chúng ta nghỉ ngơi."

Họ bước qua cổng thành bằng đá thô kệch, nơi những gã lính canh với ánh mắt vằn tia máu đang lăm lăm vũ khí ma pháp trên tay. Veridia đón chào họ bằng những âm thanh hỗn tạp, tiếng nhạc xập xình từ các quán rượu, tiếng mặc cả của các thương nhân chợ đen và cả tiếng va chạm của binh khí từ những cuộc ẩu đả trong hẻm tối. Lâm Thần thản nhiên vòng tay qua eo Tuệ An, kéo cô sát vào mình như một sự khẳng định chủ quyền mạnh mẽ. Tuệ An hơi sững người trước hành động thân mật đột ngột của cậu, nhưng cô nhanh chóng thích nghi, tựa đầu vào vai cậu và giả vờ như một cô người yêu nũng nịu.

Họ dừng chân tại một quán trọ có tên "Hoa Hồng Đen", nơi có vẻ là yên tĩnh nhất trong khu vực này. Chủ quán là một người phụ nữ trung niên với đôi mắt sắc sảo, bà ta nhìn lướt qua cặp đôi rồi nhếch môi: "Hai phòng hay một?"

Lâm Thần ném một túi tiền vàng lên bàn, giọng cậu trầm thấp và đầy uy quyền: "Một phòng sang trọng nhất, có bồn tắm nước nóng và sự riêng tư tuyệt đối. Đừng để ai làm phiền chúng tôi, nếu không bà sẽ biết ngọn lửa của tôi nóng đến nhường nào."

Bà chủ quán thu tiền, ném cho cậu một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ: "Phòng 302, tầng cao nhất. Chúc hai vị có một đêm nồng cháy, hy vọng ngày mai tôi vẫn thấy các vị còn đủ sức để bước xuống cầu thang."

Tuệ An vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh cho đến khi cả hai bước vào phòng và khóa chặt cửa. Cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Lâm Thần, quay sang nhìn cậu với vẻ mặt đầy thách thức: "Cặp tình nhân lính đánh thuê sao? Anh tận dụng cơ hội cũng tốt đấy chứ, Lâm tổng tài?"

Lâm Thần tháo chiếc mặt nạ, để lộ gương mặt sắc sảo dưới ánh đèn dầu leo lắt. Cậu tiến lại gần cô, dồn cô vào góc tường với một nụ cười đầy tà mị: "Tôi chỉ đang làm đúng vai diễn thôi mà. Hay là em thực sự muốn chúng ta biến màn kịch này thành sự thật ngay tại đây?"

Tuệ An cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể cậu tỏa ra, áp bách lấy từng dây thần kinh của mình. Cô không lùi bước, đôi môi khẽ nhếch lên: "Để xem anh có đủ bản lĩnh để làm điều đó không đã."

Hết