Căn phòng trên tầng ba của quán trọ Hoa Hồng Đen chìm vào không gian mờ ảo của ánh đèn dầu. Tuệ An vừa bước ra từ phòng tắm, mái tóc bạch kim còn vương hơi nước khiến cô trông càng thêm thoát tục và quyến rũ. Cô thấy Lâm Thần đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố Veridia tấp nập bên dưới. Cậu đã cởi bỏ chiếc áo khoác nặng nề, chỉ còn lại lớp áo sơ mi mỏng dán chặt vào những khối cơ bắp rắn chắc.
Tuệ An tiến lại gần, giọng cô nhẹ nhàng hơn thường lệ: "Anh đang lo lắng điều gì sao? Chúng ta đã ra khỏi lãnh địa của Hội đồng rồi mà."
Lâm Thần quay lại, ánh mắt cậu tối sầm khi nhìn thấy cô trong bộ trang phục lụa mỏng manh. Cậu thở dài, kéo cô ngồi xuống mép giường: "Hội đồng có thể không vươn tới đây bằng quân đội, nhưng tiền bạc của họ thì có thể. Em có biết cái giá cho cái đầu của chúng ta lúc này là bao nhiêu không? Đủ để một gã lính đánh thuê hạng bét ở đây mua được cả một tòa lâu đài. Tôi cảm nhận được ít nhất có ba nhóm thợ săn tiền thưởng đã bám theo chúng ta từ lúc vào thành."
Tuệ An nhíu mày, bàn tay cô vô thức nắm lấy quyền trượng băng giá đặt bên cạnh: "Vậy tại sao chúng ta còn ngồi đây? Lẽ ra chúng ta nên chủ động ra tay trước chứ?"
Lâm Thần đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón tay cậu nóng hổi như lửa: "Đừng vội, thỏ con. Để chúng tưởng rằng chúng ta đang chủ quan. Đêm nay, tôi muốn em nghỉ ngơi cho thật tốt. Mọi chuyện bên ngoài cứ để tôi lo."
Cậu đột ngột đẩy cô nằm xuống lớp nệm êm ái, rồi phủ thân mình lên trên. Tuệ An giật mình, đôi mắt xanh biếc mở to nhìn cậu: "Lâm Thần, anh..."
"Suỵt..." Lâm Thần đặt một ngón tay lên môi cô, giọng cậu khàn đặc vì khao khát: "Bọn chúng đang nghe lén từ phòng bên cạnh. Nếu chúng ta không làm gì đó cho giống một cặp tình nhân thực thụ, chúng sẽ sinh nghi mất. Hãy hợp tác với tôi một chút."
Lâm Thần cúi xuống, nụ hôn của cậu rơi trên cổ Tuệ An, nóng bỏng và mãnh liệt. Tuệ An cảm thấy toàn thân mình như tê dại, hơi ấm từ cậu len lỏi vào từng lỗ chân lông, xua tan mọi sự phòng bị cuối cùng. Cô vòng tay qua cổ cậu, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Lâm Thần càng thêm cuồng nhiệt, bàn tay cậu lướt nhẹ trên những đường cong của cô, mang theo một ngọn lửa tình ái nồng cháy. Tuy nhiên, giữa lúc cao trào, tai cậu khẽ giật mình khi nghe thấy tiếng kim loại va chạm cực nhỏ ngoài ban công.
Ngay lập tức, Lâm Thần xoay người, một luồng hỏa cầu cực mạnh được phóng ra từ lòng bàn tay cậu, đánh tan cánh cửa ban công và thổi bay kẻ đang ẩn nấp ngoài đó. Tuệ An cũng nhanh như chớp, cô bật dậy, những mũi tên băng từ tay cô bay ra, khóa chặt hai kẻ khác đang định xông vào từ cửa chính.
"Trò chơi kết thúc rồi, lũ chuột nhắt!" Lâm Thần gầm lên, toàn thân cậu bao phủ bởi một lớp lửa đỏ rực.
Ba gã thợ săn tiền thưởng nằm la liệt trên sàn, gương mặt biến dạng vì kinh hãi. Lâm Thần dẫm chân lên ngực kẻ cầm đầu, giọng cậu lạnh lùng như băng giá: "Nói, ai đã thuê các ngươi? Và có bao nhiêu nhóm tất cả?"
Gã thợ săn run rẩy: "Là... là Tổng giám mục của Hội đồng. Có mười nhóm... bọn họ sẽ không để các người sống sót rời khỏi Veridia đâu..."
Lâm Thần không đợi hắn nói hết câu, cậu tiễn hắn vào cõi hư vô bằng một ngọn lửa xanh lạnh lẽo. Cậu quay sang nhìn Tuệ An, người cũng vừa mới hạ gục hai kẻ còn lại: "Có vẻ như giấc ngủ của chúng ta phải hoãn lại rồi. Đi thôi, Veridia không còn an toàn nữa."
Hết