Bóng đêm của Veridia không còn mang lại sự ẩn nấp mà trở thành một bẫy rập chết người. Lâm Thần và Tuệ An lao ra khỏi quán trọ Hoa Hồng Đen, chạy băng qua những con hẻm chật hẹp trong khi những tiếng chuông báo động vang lên dồn dập phía sau. Các nhóm thợ săn tiền thưởng, nhận ra mục tiêu đã lộ diện, bắt đầu vây ráp từ mọi ngả đường. Ma pháp lấp lánh nổ ra khắp nơi, biến thành phố vốn đã hỗn loạn thành một bãi chiến trường thực sự.
"Lối này!" Lâm Thần kéo Tuệ An rẽ vào một lối đi dẫn lên khu vực tháp canh cũ của thành phố, nơi cao nhất và cũng là nơi dễ phòng thủ nhất.
Tuệ An vừa chạy vừa tung ra những bức tường băng khổng lồ để chặn đường những kẻ truy đuổi: "Lâm Thần, chúng đông quá! Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ kiệt sức trước khi thoát ra khỏi thành phố mất!"
Lâm Thần nghiến răng, mắt cậu rực lên hỏa quang đầy quyết tuyệt: "Tôi sẽ tạo ra một cú nổ lớn để đánh lạc hướng, em hãy dùng băng thuật tạo ra một cây cầu dẫn thẳng ra khỏi vách núi phía bắc. Chúng ta sẽ nhảy xuống sông ngầm phía dưới."
Họ đặt chân lên đỉnh tháp canh, nơi những luồng gió lạnh rít lên từng hồi. Phía dưới, hàng chục thợ săn tiền thưởng và cả những pháp sư hắc ám của Hội đồng đang vây kín chân tháp. Một gã pháp sư già với chiếc áo choàng xám bước ra, giọng lão khàn đặc: "Lâm Thần, Tuệ An, các ngươi đã chạy đến đường cùng rồi. Giao nộp bí mật của tháp canh Aetheria ra đây, Hội đồng có thể sẽ xem xét để các ngươi được chết toàn thây."
Lâm Thần nhếch môi, cậu nắm chặt lấy tay Tuệ An, truyền cho cô một luồng nhiệt lượng mạnh mẽ: "Chết toàn thây sao? Lão già, ông nên lo cho cái xác mục nát của mình trước đi. Tuệ An, ngay bây giờ!"
Tuệ An gật đầu, cô giơ cao quyền trượng, toàn bộ hơi ẩm trong không khí xung quanh lập tức ngưng kết lại, tạo thành một cây cầu băng trong suốt dài hàng trăm mét vươn ra khỏi vách đá. Cùng lúc đó, Lâm Thần giải phóng toàn bộ hỏa năng của mình, tạo thành một cơn bão lửa hình rồng lao thẳng xuống chân tháp.
Vụ nổ lớn kinh hoàng làm rung chuyển cả Veridia, ánh sáng đỏ rực nhuộm kín cả bầu trời đêm. Lợi dụng sự hỗn loạn, Lâm Thần và Tuệ An lao mình lên cây cầu băng, chạy với tốc độ kinh người. Phía sau, những pháp sư của Hội đồng bắt đầu tung ra những đòn tấn công tầm xa để phá hủy cây cầu.
"Cẩn thận!" Lâm Thần hét lên, cậu xoay người lại, dùng cơ thể mình che chắn cho Tuệ An khỏi một đạo sấm sét đen ngòm. Cậu bị đẩy lùi lại vài bước, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
Tuệ An thảng thốt: "Lâm Thần! Anh không sao chứ?"
Lâm Thần nén cơn đau, cậu ôm chặt lấy eo cô, nhìn xuống dòng sông ngầm chảy xiết cách mặt đất hàng ngàn mét bên dưới: "Đừng lo, chỉ là vết thương nhỏ thôi. Tin tôi không?"
Tuệ An nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả bầu trời lửa cháy của cậu, cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ giữa lồng lộng gió trời: "Chưa bao giờ tôi nghi ngờ anh cả. Nhảy thôi!"
Hai bóng người gieo mình xuống vực sâu, tay vẫn nắm chặt lấy tay nhau không rời. Họ rơi tự do giữa màn đêm, để lại sau lưng một Veridia đang rực cháy và những tiếng gào thét bất lực của những kẻ săn mồi. Dưới dòng nước lạnh buốt, một hành trình mới lại bắt đầu, nơi tình yêu của họ sẽ được thử thách bởi những phong ba bão táp còn dữ dội hơn gấp bội.
Hết