Dòng sông ngầm chảy xiết dưới chân thành Veridia đã cuốn Lâm Thần và Tuệ An đi xa hàng chục dặm trước khi đẩy họ vào một vùng hạ lưu yên bình, nơi những tán cây cổ thụ che khuất cả bầu trời. Lâm Thần là người tỉnh lại trước, cơ thể cậu rã rời, hơi ấm hệ Hỏa trong huyết quản chỉ còn là những đốm lửa leo lắt. Cậu vội vã tìm kiếm bóng dáng màu bạch kim bên cạnh, tim thắt lại khi thấy Tuệ An nằm bất tỉnh trên bãi cát mịn, tà áo trắng tinh khôi giờ đây lấm lem bùn đất và nước lạnh. Cậu bò đến, áp đôi bàn tay run rẩy lên gò má lạnh ngắt của cô, liên tục gọi tên cho đến khi Tuệ An khẽ ho khan và mở mắt.
"Lâm Thần... chúng ta còn sống sao?" Tuệ An thều thào, đôi mắt xanh biếc mờ mịt nhìn lên những tán lá rậm rạp.
Lâm Thần thở phào, cậu đỡ cô ngồi dậy, tựa vào một gốc cây: "Mạng của chúng ta lớn hơn lũ thợ săn đó tưởng nhiều. Nhưng ma pháp của cả hai đều đã cạn kiệt, chúng ta cần tìm một nơi ẩn náu trước khi trời tối."
Họ dìu nhau đi sâu vào rừng già, vượt qua những lớp sương mù dày đặc mang theo mùi hương của các loài thảo mộc lạ. Đột nhiên, không gian mở ra một thung lũng xanh mướt, nơi có những ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nằm lọt thỏm giữa những thác nước chảy róc rách. Điều kỳ lạ là ở đây, các học viên từ nhiều học viện khác nhau đang chung sống hòa bình, họ không còn mang vẻ mặt vô hồn hay bị kìm kẹp bởi lệnh cấm. Một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên mắt bước ra, nhìn thấy dấu ấn của Aetheria trên vai họ thì khẽ nhíu mày nhưng rồi lại mỉm cười: "Chào mừng hai thiên tài nổi loạn của Aetheria. Tin tức về việc các bạn phá hủy tháp canh đã lan đến tận thung lũng Echo này rồi."
Lâm Thần cảnh giác, cậu đứng chắn trước mặt Tuệ An: "Ông là ai? Tại sao lại biết chúng tôi?"
Người đàn ông cười ha hả, mời họ vào trong một gian nhà gỗ thơm mùi trà: "Tôi là đội trưởng đội hộ vệ đời trước, người đã biến mất mười năm trước vì dám yêu một nữ pháp sư hệ Thủy. Ở đây, chúng tôi là những 'linh hồn lạc lối', những kẻ bị Hội đồng ruồng bỏ vì dám có cảm xúc. Các bạn đã làm một việc mà chúng tôi chưa bao giờ dám: đối đầu trực diện với lõi năng lượng của chúng."
Tại đây, Lâm Thần và Tuệ An được tiếp đãi như những vị anh hùng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, họ được ăn một bữa cơm bình thường, không có sự giám sát của những con mắt phù thủy. Tuệ An nhìn những cặp đôi học viên nắm tay nhau đi dạo bên dòng suối, lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô quay sang Lâm Thần, thấy cậu cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt thâm trầm.
"Lâm Thần, nếu chúng ta có thể ở lại đây mãi mãi..." Tuệ An bỏ lửng câu nói.
Lâm Thần nắm lấy tay cô, siết chặt: "Thung lũng này là một giấc mơ đẹp, nhưng nếu chúng ta không tiêu diệt tận gốc Hội đồng, giấc mơ này sớm muộn cũng bị nghiền nát. Tuệ An, tôi muốn một thế giới mà chúng ta có thể yêu nhau công khai giữa quảng trường Aetheria, chứ không phải lẩn trốn trong rừng sâu thế này."
Hết