Trong thời gian tịnh dưỡng tại thung lũng Echo, Lâm Thần và Tuệ An tình cờ phát hiện ra một sự thật kinh hoàng hơn cả việc thu hoạch cảm xúc. Người đội trưởng cũ, tên là lão Gia, đã dẫn họ vào một mật thất dưới lòng đất, nơi lưu giữ những bản chép tay cuối cùng của người sáng lập học viện. Lão Gia chỉ vào những dòng chữ cổ đang mờ dần: "Hội đồng không chỉ dùng cảm xúc làm năng lượng, họ đang dùng nó để nuôi dưỡng một thực thể tà ác từ thời cổ đại. Mỗi khi các bạn yêu nhau và bị tước đoạt cảm xúc đó, sự đau khổ của các bạn chính là thức ăn để thực thể này trỗi dậy. Đó là lý do lệnh cấm yêu càng ngày càng khắc nghiệt."
Tuệ An bàng hoàng, cô lần giở những trang sách, giọng run rẩy: "Vậy ra, những Trưởng lão đó thực chất đã bị thực thể này thao túng. Họ không còn là con người nữa, mà là những vật chứa của sự tha hóa. Lâm Thần, nhìn xem, có một cách để hóa giải. Chỉ có sự hòa quyện tuyệt đối của hai nguồn ma pháp đối cực nhất mới có thể thanh tẩy được nguồn gốc của sự tha hóa này."
Lâm Thần nhìn vào đôi bàn tay mình, ngọn lửa của cậu giờ đây đã mang theo những tia sáng tím biếc của Tuệ An. Cậu hiểu rằng, cuộc chiến này không còn là cuộc chạy trốn vì tự do cá nhân nữa, mà là một sứ mệnh để cứu lấy toàn bộ giới pháp thuật. Đêm đó, dưới ánh trăng rằm của thung lũng, họ ngồi bên nhau trên mỏm đá cao nhất. Gió núi thổi bay mái tóc của cả hai, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa lãng mạn.
"Tuệ An, để đạt được sự hòa quyện tuyệt đối, chúng ta phải hoàn toàn mở lòng với nhau, không chỉ là ma pháp, mà là cả linh hồn." Lâm Thần khẽ nói, ánh mắt cậu đầy chân thành.
Tuệ An tựa đầu vào vai cậu, cô cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Lâm Thần đang đập cùng một nhịp với mình: "Tôi đã mở lòng với anh từ khoảnh khắc anh kéo tôi vào khe đá đó rồi. Lâm Thần, tôi không sợ phải đối mặt với thực thể cổ đại đó, tôi chỉ sợ nếu một ngày nào đó anh không còn ở bên cạnh tôi để cùng làm loạn thế giới này nữa thôi."
Lâm Thần nâng cằm cô lên, nụ hôn của cậu dịu dàng nhưng chứa đựng lời thề nguyền sắt đá. Trong khoảnh khắc ấy, sự hòa quyện giữa Băng và Hỏa đạt đến một tầm cao mới. Một vòng tròn ma pháp rực rỡ hiện ra dưới chân họ, phát ra thứ ánh sáng thanh khiết có thể xua tan mọi bóng tối. Họ biết rằng, sức mạnh này đã đủ để quay trở lại Aetheria và chấm dứt tất cả.
"Sẵn sàng chưa, cộng sự của tôi?" Lâm Thần hỏi, nụ cười ngạo nghễ quay trở lại trên môi.
Tuệ An đứng dậy, quyền trượng trong tay cô tỏa ra luồng hàn khí vĩnh cửu: "Sẵn sàng từ lâu rồi. Hãy cho đám lão già đó thấy, tình yêu không phải là tạp chất, mà là sức mạnh tối thượng nhất."
Hết