MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép ThuậtChương 3

Bị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép Thuật

Chương 3

630 từ · ~4 phút đọc

Tiếng bước chân của đội tuần tra dần xa khuất nhưng bầu không khí trong khe đá hẹp vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Lâm Thần vẫn giữ nguyên tư thế áp sát, bàn tay cậu vô thức siết nhẹ eo Tuệ An như thể muốn khảm cô vào cơ thể mình. Tuệ An cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, cô đẩy nhẹ lồng ngực rắn chắc của cậu ra:

"Họ đi rồi. Cậu định ôm tôi đến bao giờ nữa đây? Muốn tận dụng cơ hội để sàm sỡ tôi đấy à?"

Lâm Thần không những không buông mà còn cúi thấp hơn, nhìn xoáy vào đôi mắt đang bối rối của cô:

"Tôi sàm sỡ cậu? Cậu nên nhìn xem lúc này trông cậu quyến rũ đến mức nào đi. Tôi chỉ đang giúp cậu giữ ấm thôi, thánh nữ ạ. Hay là cậu thực sự muốn tôi buông tay để cậu ngã xuống cái nền đá lạnh lẽo kia?"

Tuệ An đỏ mặt, một sắc hồng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lãnh đạm thường ngày. Cô quay mặt đi chỗ khác, cố giữ giọng nói không run rẩy:

"Được rồi, coi như tôi nợ cậu lần này. Nhưng đừng tưởng như vậy là chúng ta đã trở thành bạn bè. Giờ thì nói đi, cậu tìm thấy gì trong cái mật thất kia?"

Lâm Thần lúc này mới buông cô ra, cậu lấy ra một mảnh da dê cổ xưa tỏa ra thứ ánh sáng u ám. Giọng cậu trở nên trầm trọng:

"Tôi đã tìm thấy manh mối về Nguồn Sống Của Băng. Hội đồng đã lừa dối gia tộc cậu. Họ không phải hiến dâng nó để bảo vệ học viện, mà là bị tước đoạt để làm lõi cho hệ thống giám sát tình cảm này. Họ đang dùng chính sức mạnh của cậu để xích chân cậu lại."

Thông tin này như một nhát dao đâm xuyên qua niềm tin của Tuệ An. Đôi bàn tay cô run rẩy khi chạm vào mảnh da dê, những ký ức về lời dặn của cha cô hiện về, tất cả hóa ra chỉ là một vở kịch hoàn hảo. Sự phẫn nộ bắt đầu bùng lên trong đôi mắt xanh biếc. Lâm Thần nắm lấy vai cô, kéo cô về phía mình:

"Tuệ An, nghe này. Họ sợ sức mạnh của cậu, sợ chúng ta sẽ vượt tầm kiểm soát. Hãy nhìn tôi này, chúng ta không cần phải tuân theo bất kỳ ai cả. Hãy cùng tôi phá hủy cái buổi lễ tôn vinh các trưởng lão vào tối mai. Tôi sẽ thiêu rụi cái sân khấu đó, còn cậu, cậu có dám đóng băng cái lũ dối trá kia không?"

Tuệ An ngước nhìn Lâm Thần, ánh mắt cô từ sụp đổ dần chuyển sang một sự quyết liệt đầy hoang dại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng chứa đựng đầy sát khí:

"Nếu cậu đã dám mời, thì tôi ngại gì mà không nhận lời? Tôi sẽ cho họ thấy, một khi tảng băng vĩnh cửu này tan chảy, nó sẽ tạo thành một cơn lũ nhấn chìm tất cả. Nhưng hãy nhớ lấy, Lâm Thần, nếu cậu dám phản bội tôi, tôi sẽ đóng băng trái tim cậu trước khi cậu kịp nhóm lên một đốm lửa nào."

Lâm Thần hài lòng thu tay lại, cậu nháy mắt đầy tinh quái, đúng chất một vị tổng tài ngạo mạn vừa đạt được thỏa thuận lớn nhất đời mình:

"Chốt đơn! Tôi thích những người phụ nữ nguy hiểm như cậu. Hẹn gặp lại vào tối mai, cộng sự của tôi. Hãy ngủ thật ngon đi, vì kể từ ngày mai, cái tên của chúng ta sẽ là cơn ác mộng lớn nhất của học viện Aetheria này."

Hết