Màn đêm buông xuống Aetheria mang theo cái lạnh tê tái và những tiếng thì thầm kỳ quái từ khu rừng cấm. Theo quy định mới, sau mười giờ tối, mọi học viên phải trở về phòng ký túc xá và bị khóa lại bằng bùa chú định vị. Thế nhưng, đối với một kẻ mang dòng máu nổi loạn như Lâm Thần, những bức tường đá hay vòng tròn ma pháp đó chỉ là những món đồ chơi trẻ con. Cậu lướt đi trong bóng tối của khu hầm ngầm phía sau thư viện, nơi chứa đựng những bản thảo cổ bị cấm lưu hành. Mục tiêu của cậu là tìm ra sự thật về nguồn gốc của lệnh cấm yêu nực cười này.
Khi Lâm Thần chuẩn bị phá vỡ lớp màng bảo vệ của mật thất, một tia sáng màu lam nhạt đột ngột lóe lên từ phía sau cột đá lớn. Tuệ An bước ra từ bóng tối, quyền trượng trong tay tỏa ra hơi lạnh đầy uy áp:
"Lâm Thần, tôi đã biết ngay là cậu không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ mà. Đột nhập mật thất vào giờ này, cậu có biết hậu quả là sẽ bị tước đoạt lõi ma pháp ngay lập tức không?"
Lâm Thần không chút sợ hãi, cậu thong thả tiến về phía cô, ánh lửa đỏ rực bắt đầu bập bùng trên các đầu ngón tay:
"Ồ, vậy sao lớp trưởng kính mến của tôi cũng có mặt ở cái nơi âm u này? Nếu không phải để hò hẹn với tôi, thì chắc chắn cậu cũng đang âm mưu một chuyện gì đó không mấy tốt đẹp đâu, đúng không?"
Tuệ An khựng lại, đôi môi anh đào khẽ mím chặt. Sự tò mò đã dẫn lối cô đến đây, nhưng cái tôi kiêu hãnh không cho phép cô thừa nhận điều đó. Cô nâng quyền trượng lên, giọng đanh lại:
"Tôi đến đây để bắt những kẻ như cậu. Bây giờ, im lặng và đi theo tôi về phòng kỷ luật, hoặc là tôi sẽ đóng băng đôi chân của cậu ngay tại đây."
Lâm Thần đột ngột lao đến với tốc độ kinh người, bàn tay nóng hổi của cậu chộp lấy cổ tay cô, ép mạnh vào vách đá gồ ghề. Hơi nóng từ cơ thể cậu tỏa ra mạnh mẽ đối đầu trực diện với luồng khí lạnh từ người cô. Cậu cúi sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở nồng nàn vị hỏa diễm:
"Này lớp trưởng, nhìn thẳng vào mắt tôi này. Cậu có cảm thấy không? Nhịp tim dồn dập này, hơi thở nóng hổi này chính là thứ mà lũ lão già đó muốn tước đoạt khỏi chúng ta. Họ sợ chúng ta hòa quyện, vì họ biết khi băng và hỏa kết hợp, sức mạnh đó sẽ lật đổ cái ngai vàng mục nát của họ."
Tuệ An cảm thấy cơ thể mình như mềm nhũn dưới cái nhìn chiếm hữu của cậu. Ánh mắt Lâm Thần như muốn lột trần mọi lớp phòng bị cuối cùng của cô. Cô run rẩy phản kháng yếu ớt:
"Cậu... cậu điên rồi. Buông tôi ra, nếu người của đội tuần tra thấy cảnh này, cả hai chúng ta đều tiêu đời đấy."
"Vậy thì cứ để họ thấy đi. Tôi muốn cả thế giới này biết rằng người con gái kiêu ngạo nhất học viện này đang run rẩy trong vòng tay tôi."
Lâm Thần thì thầm, môi cậu chỉ cách môi cô một khoảng cách mong manh. Đúng lúc đó, tiếng bước chân và ánh đèn phép thuật của đội tuần tra vang lên phía trên cầu thang đá. Lâm Thần nhanh chóng kéo Tuệ An vào sâu trong bóng tối của một khe hẹp giữa hai bức tường cổ. Cậu dùng cả cơ thể mình để bao bọc lấy cô, tạo thành một lá chắn nhiệt ngăn chặn hơi lạnh từ cô phát tán ra ngoài. Trong không gian chật hẹp, họ có thể nghe rõ tiếng tim đập của đối phương, một nhịp điệu dồn dập và hoang dại vượt xa mọi quy tắc.
Hết