MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.Chương 1: Tuyệt chiêu thứ nhất: Mỹ nhân đổ rượu

Bí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.

Chương 1: Tuyệt chiêu thứ nhất: Mỹ nhân đổ rượu

1,056 từ · ~6 phút đọc

Trong một bữa tiệc thượng lưu đầy rẫy mùi tiền và những bộ váy áo lộng lẫy, Lâm Diệp Anh khẽ nấp sau cây cột cẩm thạch, tay run run mở cuốn sổ tay "Bí kíp trà xanh" phiên bản in lậu. Cô lẩm nhẩm: “Bước một: Nhắm chuẩn con mồi. Bước hai: Tạo tình huống va chạm ngẫu nhiên. Bước ba: Xin lỗi thật yếu đuối.”

Diệp Anh nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng của một "vị thiếu gia" mặc vest xám cách đó không xa. Theo điều tra của cô, đó là con trai duy nhất của một trùm bất động sản, loại người chỉ cần rớt ra một sợi lông chân cũng đủ để cô trả sạch đống nợ của cha mình.

“Cố lên Anh Anh! Vì tương lai không phải ăn mì tôm qua ngày!”

Diệp Anh hít một hơi thật sâu, cầm ly vang đỏ, bước đi loạng choạng như một đóa hoa lily trước gió. Cô đã tập luyện dáng đi này cả trăm lần trước gương — nghiêng người 15 độ, chân hơi nhấc cao để tạo vẻ thanh thoát nhưng vụng về.

Cận kề khoảng cách mục tiêu, Diệp Anh nhắm mắt lại, “vô tình” vấp chân một cái thật mạnh.

“A!”

Theo đúng kịch bản, cô sẽ đổ rượu lên lưng thiếu gia, sau đó ngã vào lòng anh ta, khóc lóc tỉ tê về việc mình nghèo khó nhưng có lòng tự trọng. Thế nhưng, đời không như là mơ, và bí kíp 19k cũng không lường trước được việc thiếu gia kia bất ngờ bước lệch sang bên cạnh để lấy một miếng bánh ngọt.

Bộp!

Thay vì một tấm lưng vững chãi, Diệp Anh đâm sầm vào một cơ thể mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo và sang trọng. Toàn bộ ly rượu vang đỏ sẫm như một dải lụa, hiên ngang dội thẳng xuống bộ sườn xám cách điệu màu trắng ngà của người đối diện.

Bầu không khí xung quanh dường như đóng băng.

Diệp Anh cảm thấy da đầu mình tê dại. Cô từ từ mở mắt, đập vào mắt là một vùng ngực trắng ngần bị rượu nhuộm đỏ, và cao hơn nữa là một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở nhưng lại tỏa ra hàn khí bức người. Đó không phải thiếu gia nào cả, mà là một người phụ nữ.

Phó Quân Lệ nhíu mày, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy bám lấy cánh tay mình.

“Chị... chị ơi...” — Diệp Anh bắt đầu vận công. Cô nhớ đến điều thứ 45 trong sổ tay: Gặp chuyện phải tỏ ra hoảng loạn nhưng không được làm xấu gương mặt.

Cô cố nặn ra một giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào, mỏng manh như tơ hồng: “Em xin lỗi... Em thật sự không cố ý đâu... Tại cái sàn nhà này trơn quá, em lại lần đầu đến chỗ sang trọng thế này nên run... Chị mắng em đi, hay chị đánh em cũng được, cho em đỡ áy náy...”

Vừa nói, cô vừa lén lút nhìn phản ứng của đối phương qua hàng mi dài đẫm lệ. Bình thường, với gương mặt thanh thuần này, đàn ông hay phụ nữ đều sẽ mủi lòng mà nói: “Không sao đâu cô bé”.

Nhưng Phó Quân Lệ không phải người bình thường. Cô đã đứng đó, im lặng quan sát tiểu kịch bản vụng về này từ lúc Diệp Anh còn đang nấp sau cột. Nhìn đôi mắt đảo liên lạch của cô gái trước mặt, Phó Quân Lệ cảm thấy một sự buồn cười đến kỳ lạ. Cô gái này... rõ ràng là đang diễn, mà còn diễn một cách rất "ba xu".

“Mắng em?” — Phó Quân Lệ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy tà khí. Cô đưa bàn tay thon dài, thô bạo bóp nhẹ lấy cằm Diệp Anh, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Dạ... chị cứ mắng đi, lỗi tại em hết mà...” — Diệp Anh vẫn kiên trì với vai diễn, hai tay đan vào nhau đầy bối rối.

“Tôi không có thói quen mắng người đẹp làm bẩn váy mình bằng lời nói.” — Phó Quân Lệ tiến lại gần hơn, hơi thở nồng mùi rượu và quyền lực phả vào tai Diệp Anh khiến cô rùng mình. — “Hay là em muốn tôi cởi đồ ngay tại đây để em đền? Hoặc là... tôi đưa em về nhà, rồi chúng ta bàn cách 'đền' sau?”

Diệp Anh đứng hình. Trong cuốn bí kíp của cô, bước tiếp theo đáng lẽ phải là: Đối phương cảm kích sự lương thiện của bạn và đưa danh thiếp. Cái gì mà "cởi đồ"? Cái gì mà "về nhà"?

“Dạ... chị... chị đùa em đúng không?” — Diệp Anh lắp bắp, lớp vỏ trà xanh bắt đầu nứt ra từng mảng lớn.

Phó Quân Lệ buông cằm cô ra, chậm rãi rút chiếc khăn tay lụa trắng, lau đi một giọt rượu còn sót trên khóe môi Diệp Anh. Ánh mắt cô sâu thẳm như đầm lầy, trực tiếp nhìn thấu vào tâm hồn đầy gian xảo nhưng ngốc nghếch của đối phương.

“Tôi chưa bao giờ đùa với 'con mồi' của mình cả.” — Phó Quân Lệ quay sang trợ lý đang đứng phía sau, giọng lạnh lùng nhưng đầy hứng thú. — “Kiểm tra danh tính cô gái này. Ngày mai, đưa cô ấy đến văn phòng tôi. Tôi cần một thư ký... biết diễn kịch.”

Diệp Anh đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn bóng lưng cao ngạo của Phó Quân Lệ rời đi, trong lòng gào thét: Mày xong đời rồi Anh Anh ơi! Câu lầm cá mập rồi!

Tối hôm đó, Lâm Diệp Anh nằm trên chiếc giường cũ nát, nhìn lên trần nhà và cuốn sổ tay 19k. Cô tự hỏi, liệu "phong cách trà xanh" có giúp cô sống sót qua ngày mai không, hay là cô sẽ bị nữ ma đầu kia "ăn gan uống tiết"?

Dù sao thì, món nợ 2 tỷ vẫn đang treo lơ lửng trên đầu. Nghĩ đến tiền, Diệp Anh lại nghiến răng, lật trang tiếp theo của cuốn sổ: Cách quyến rũ tổng tài lạnh lùng.

“Được rồi, Phó gì đó ơi, chị đợi đấy. Trà xanh tập sự này không dễ bỏ cuộc đâu!”