MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.Chương 2: "Chị ơi, em không cố ý làm bẩn váy chị đâu..."

Bí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.

Chương 2: "Chị ơi, em không cố ý làm bẩn váy chị đâu..."

1,242 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Diệp Anh đứng trước tòa nhà chọc trời của tập đoàn Phó Thị, đôi chân run rẩy trong đôi giày cao gót mua hàng thanh lý. Cô ngước nhìn tòa nhà lấp lánh ánh gương, cảm giác như mình đang đứng trước miệng một con quái vật khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mình bất cứ lúc nào.

"Bình tĩnh nào Diệp Anh. Nhớ kỹ lời thầy dạy trên mạng: Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, kẻ biết diễn kịch là trà xanh thành công."

Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại chiếc váy trắng tinh khôi trông có vẻ rẻ tiền nhưng cực kỳ "đáng thương". Cô đã cố tình dán một miếng băng cá nhân ngay đầu gối, dù chẳng có vết thương nào, chỉ để tạo cảm giác mình vừa trải qua một cuộc "vật lộn" với cuộc sống trước khi đến đây.

Bước vào văn phòng Chủ tịch ở tầng cao nhất, không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Phó Quân Lệ đang ngồi sau chiếc bàn gỗ mun rộng lớn, trên tay là bộ hồ sơ của cô. Hôm nay người phụ nữ ấy không mặc sườn xám, mà là một bộ vest đen tối giản, quyền lực tỏa ra khiến không khí loãng đi vài phần.

"Lâm Diệp Anh, 22 tuổi, nợ ngân hàng và tín dụng đen tổng cộng 2,1 tỷ đồng vì gánh nợ cho người cha nghiện cờ bạc." — Giọng Phó Quân Lệ trầm thấp, không ngẩng đầu lên, nhưng từng chữ rơi xuống như búa tạ giáng vào lòng Diệp Anh.

Diệp Anh giật mình, theo phản xạ định chửi thề: Mẹ kiếp, sao chị tra nhanh thế? Nhưng không, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô khẽ mím môi, đôi mắt lập tức đỏ hoe, hai tay đan vào nhau siết chặt gấu váy. Đây là chiêu: Lấy sự thật làm nền cho sự đáng thương.

"Phó tổng... em..." — Cô nói giọng run rẩy, đầu hơi nghiêng 45 độ đúng chuẩn bí kíp — "Em không ngờ chị lại bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt của một đứa con gái thấp bé như em. Chuyện tối qua... em vẫn thấy cắn rứt lắm. Bộ váy của chị chắc là đắt hơn cả mạng em cộng lại..."

Phó Quân Lệ lúc này mới từ từ ngẩng đầu. Cô bắt gặp gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi mắt to tròn ngập nước đang nhìn mình như thể cô là vị cứu tinh duy nhất trên đời. Phó Quân Lệ nén một nụ cười nhạt. Kịch bản hay đấy, nhưng diễn xuất vẫn còn non lắm. Đặc biệt là cái miếng băng cá nhân dán sai chiều kia kìa.

"Váy của tôi là hàng may riêng, giá trị khoảng 500 triệu." — Phó Quân Lệ thong thả tựa lưng vào ghế, đan tay lại — "Em định đền thế nào? Làm thư ký cho tôi với mức lương cơ bản thì em mất khoảng mười năm để trả xong cái váy, chưa tính đến 2 tỷ tiền nợ của em."

Diệp Anh nghe đến con số 500 triệu thì suýt nữa cắn vào lưỡi. Cô vội vàng tiến lên một bước, vấp nhẹ vào thảm (lần này là cố ý) để ngã quỵ xuống cạnh bàn của Phó Quân Lệ. Cô bám lấy tay áo của đối phương, giọng khóc nấc lên:

"Chị ơi... em biết em ngốc, em vụng về... Chị cứ phạt em thế nào cũng được. Em có thể làm mọi việc, giặt đồ, nấu cơm, lau nhà... xin chị đừng giao em cho chủ nợ. Em... em thật sự không cố ý làm bẩn váy chị mà..."

Một giọt nước mắt (có lẽ là thật vì tiếc tiền) lăn dài trên má Diệp Anh. Cô cảm thấy mình diễn đỉnh cao thật sự. Với tư thế này, bất kỳ ai cũng sẽ nảy sinh lòng bảo vệ.

Phó Quân Lệ im lặng nhìn cô gái đang "diễn sâu" dưới chân mình. Cô đưa tay ra, ngón trỏ khẽ nâng cằm Diệp Anh lên, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đầy nguy hiểm của mình.

"Lau nhà, nấu cơm? Tôi không thiếu người giúp việc." — Phó Quân Lệ thu hẹp khoảng cách, hơi thở mát lạnh hương bạc hà phả lên môi Diệp Anh — "Tôi cần một thư ký có thể đi theo tôi 24/7. Làm mọi thứ tôi yêu cầu, kể cả những việc... không nằm trong hợp đồng lao động. Em làm được chứ?"

Diệp Anh chớp mắt, trong đầu bắt đầu nhảy số: Lương cao không? 24/7 là bao gồm cả ngủ sao? Nhưng ngoài mặt, cô vẫn cố duy trì vẻ mặt ngây thơ, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

"Dạ... chỉ cần được ở bên cạnh chị đền tội, việc gì em cũng làm. Chị đừng ghét em là được..."

"Tốt." — Phó Quân Lệ đột ngột buông tay, ném một xấp tài liệu lên bàn — "Ký vào đây. Hợp đồng có thời hạn đến khi em trả hết nợ cho tôi. Từ hôm nay, em là người của Phó Quân Lệ này. Tuyệt đối... không được có bí mật gì với tôi."

Diệp Anh cầm cây bút, tay hơi run. Cô cảm giác mình vừa ký vào bản án tử hình, nhưng nghĩ đến số tiền nợ, cô vẫn nhắm mắt ký "xoẹt" một cái.

"Xong rồi ạ... Phó tổng." — Diệp Anh khẽ cười, nụ cười yếu ớt nhưng đầy "biết ơn".

Phó Quân Lệ nhìn chữ ký trên giấy, khóe môi hơi cong lên một cách đầy ẩn ý. Cô đứng dậy, bước vòng qua bàn, đứng sát sau lưng Diệp Anh, đặt tay lên bờ vai mảnh khảnh của cô.

"Được rồi, việc đầu tiên của thư ký mới..." — Phó Quân Lệ cúi xuống, thì thầm sát tai Diệp Anh, hơi thở nóng rực làm vùng da nhạy cảm của cô đỏ bừng lên — "Đi thay bộ đồ này ra. Trông em cứ như một con thỏ trắng tội nghiệp bị lạc đường vậy. Tôi không thích thỏ trắng, tôi thích... thỏ đã bị lột sạch vỏ."

Diệp Anh rùng mình một cái, da gà nổi khắp người. Cô nhận ra một điều kinh khủng: Bí kíp trà xanh nói rằng những nữ tổng tài thường thích những cô gái thanh thuần, nhưng nó không nói rằng họ lại có sở thích "ăn tươi nuốt sống" thanh thuần như thế này!

"Dạ... em đi ngay..." — Diệp Anh lắp bắp, định chuồn lẹ ra ngoài.

"Đứng lại." — Phó Quân Lệ gọi giật giọng — "Lần sau khóc, nhớ chọn loại mascara chống nước. Nó lem hết ra rồi kìa, nhìn em không giống trà xanh đâu... giống gấu trúc hơn đấy."

Diệp Anh hóa đá tại chỗ. Cô hận không thể tìm một cái lỗ nào để chui xuống. Hóa ra nãy giờ cô diễn "kịch câm" cho đối phương xem xiếc sao?

Cô lủi thủi đi ra khỏi phòng, trong đầu thầm rủa: Chờ đấy, Phó Quân Lệ! Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, Trà xanh trả thù mười chương là vừa! Chị cứ đợi em quyến rũ được chị, em sẽ khiến chị phải quỳ xuống xin em đừng bỏ rơi chị!

Bên trong văn phòng, Phó Quân Lệ nhìn theo bóng dáng lạch bạch của Diệp Anh qua tấm kính, khẽ bật cười thành tiếng.

"Thú vị thật. Để xem em còn bao nhiêu 'bí kíp' chưa tung ra."