Lâm Diệp Anh đứng trước gương trong nhà vệ sinh của tập đoàn Phó Thị, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại cơ mặt. Cô vừa dặm lại chút phấn nhạt để trông xanh xao hơn, không quên dùng đầu ngón tay di nhẹ dưới bầu mắt cho hơi đỏ lên.
“Mục tiêu hôm nay: Khiến Phó Quân Lệ thấy mình là một đóa hoa nhài nhỏ bé đáng thương bị vùi dập bởi bão táp cuộc đời.” – Cô tự nhủ, rồi hiên ngang bước ra ngoài.
Khu vực văn phòng thư ký rộng lớn và yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ chạy. Khi Diệp Anh đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Phó Tổng, cô thấy người phụ nữ kia đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm một ly cà phê đen không đường, bóng lưng cao gầy toát ra vẻ quyền lực không thể chạm tới.
“Đến rồi sao?” – Phó Quân Lệ không quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh lùng của cô khiến Diệp Anh rùng mình một cái.
“Dạ... Phó tổng. Em... em đến để bắt đầu công việc. Chị có việc gì giao cho em không ạ? Việc gì cũng được, khó đến mấy em cũng sẽ cố gắng làm, dù em hơi ngốc một chút...” – Diệp Anh lí nhí, đầu hơi cúi xuống, để lộ chiếc gáy trắng ngần như một con thỏ nhỏ đang chờ lệnh.
Phó Quân Lệ xoay người lại, thong thả bước tới gần. Cô đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc sảo lướt qua bộ váy công sở kín cổng cao tường nhưng lại hơi ngắn, làm lộ ra đôi chân thon dài của Diệp Anh.
“Việc đầu tiên...” – Phó Quân Lệ nhếch mép – “Đi pha cho tôi một tách trà. Nhớ kỹ, nước phải sôi đúng 85 độ, không được lệch một li. Nếu không làm được, cứ mỗi độ sai, tôi sẽ trừ một triệu vào lương.”
Diệp Anh suýt chút nữa là trợn mắt lên chửi thề. 85 độ? Chị là cái nhiệt kế sống à? Nhưng đôi môi cô lại run rẩy, ánh mắt ngấn lệ nhìn Phó Quân Lệ:
“Dạ... em sẽ cố gắng. Nếu em làm sai... chị cứ phạt em, đừng đuổi em đi là được.”
Trong phòng trà, Diệp Anh loay hoay với cái ấm đun nước. Thực tế, cô là kiểu người có thể uống nước vòi nếu quá khát, nhưng giờ đây cô phải diễn vai một tiểu thư lâm nạn tỉ mỉ. Cô chợt nảy ra một ý định: “Bí kíp trà xanh số 12: Sự hy sinh vụng về luôn cảm hóa được trái tim sắt đá.”
Nghĩ là làm, Diệp Anh cố tình để một chút nước nóng bắn vào mu bàn tay, khiến nó đỏ ửng lên ngay lập tức. Sau đó, cô bưng tách trà vào phòng với vẻ mặt nén đau thương, bước đi hơi khập khiễng.
“Trà của chị đây ạ... Xin lỗi vì em hơi chậm, tại em... em không quen dùng máy pha trà hiện đại thế này.”
Phó Quân Lệ nhận lấy tách trà, ánh mắt cô không nhìn vào làn khói nghi ngút mà dừng lại ở bàn tay đang run rẩy của Diệp Anh. Vết bỏng đỏ hỏn nổi bật trên làn da trắng sứ.
“Tay làm sao thế?” – Phó Quân Lệ trầm giọng hỏi.
“Dạ? Không có gì đâu ạ! Là tại em bất cẩn thôi, chị đừng bận tâm. Miễn chị hài lòng với trà là em vui rồi.” – Diệp Anh vội vàng giấu tay ra sau lưng, nhưng lại cố tình để lộ một góc vết thương cho đối phương thấy. Cô nghiêng đầu 45 độ, cười một nụ cười rạng rỡ nhưng đượm buồn.
Phó Quân Lệ bỗng đứng dậy, tiến sát về phía Diệp Anh. Khoảng cách quá gần khiến Diệp Anh ngửi thấy mùi hương nước hoa quyến rũ lẫn với mùi thuốc lá bạc hạ nhạt nhòa từ người Phó Tổng. Cô chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị một bàn tay lạnh lẽo, mạnh mẽ nắm chặt lấy.
“Đã đau đến mức này còn đứng đây diễn?” – Phó Quân Lệ không hề thương xót, ngược lại còn dùng ngón cái ấn nhẹ vào vết bỏng khiến Diệp Anh thốt lên một tiếng “Á!” đau đớn thật sự.
“Phó tổng... chị làm em đau...” – Lần này là nước mắt thật, Diệp Anh cảm thấy người phụ nữ này đúng là đồ ma đầu không biết thương hoa tiếc ngọc.
“Đau mới nhớ lâu.” – Phó Quân Lệ kéo mạnh Diệp Anh về phía chiếc ghế sofa sang trọng ở góc phòng, ép cô ngồi xuống. Cô mở hộc tủ lấy ra một tuýp thuốc mỡ và băng gạc. – “Lần sau nếu muốn dùng khổ nhục kế, thì hãy làm cho nó trông thật một chút. Vết bỏng này... nhìn là biết em tự ý đổ nước vào.”
Diệp Anh cứng họng. Tim cô đập thình thịch. Cô nàng không ngờ Phó Quân Lệ lại tinh đời đến mức này. Lớp vỏ trà xanh của cô như bị lột trần dưới ánh nắng gắt.
Phó Quân Lệ quỳ một chân xuống trước mặt Diệp Anh, tỉ mỉ bôi thuốc lên tay cô. Hành động này cực kỳ mâu thuẫn với lời nói lạnh lùng ban nãy. Diệp Anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu của Phó Tổng, nhìn những sợi tóc đen mượt được búi gọn gàng, bỗng nhiên thấy lòng mình có chút dao động kỳ lạ.
“Sao thế? Cảm động rồi à?” – Phó Quân Lệ ngước lên, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào đồng tử của Diệp Anh. – “Hay là đang nghĩ cách làm sao để lừa tôi thêm một lần nữa?”
“Em... em không có.” – Diệp Anh lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng lên tận mang tai.
Phó Quân Lệ không buông tay cô ra sau khi đã băng bó xong. Cô dùng những ngón tay thon dài mơn trớn lòng bàn tay mềm mại của Diệp Anh, rồi bất ngờ kéo cô sát vào lòng mình. Gương mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet.
“Lâm Diệp Anh, em nên biết một điều. Ở Phó Thị này, tôi mới là người cầm kịch bản. Em chỉ là một diễn viên nhỏ bé tôi bỏ tiền ra thuê để tiêu khiển thôi.” – Phó Quân Lệ thì thầm, hơi thở nóng hổi vờn quanh chóp mũi Diệp Anh. – “Nếu diễn tốt, em sẽ có thưởng. Nếu diễn hỏng... tôi sẽ dùng cách của tôi để 'uốn nắn' lại em.”
Diệp Anh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Sự chiếm hữu tỏa ra từ Phó Quân Lệ nồng đậm đến mức khiến cô không thể cử động. Cô chợt nhận ra mình không phải là người đang câu cá, mà chính là con cá đã mắc cạn, đang thoi thóp dưới bàn tay của người thợ săn lão luyện này.
“Dạ... em biết rồi.” – Diệp Anh ngoan ngoãn cúi đầu, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
“Mẹ kiếp! Chị giỏi thì cứ chờ đấy! Để xem ai mới là người phải quỳ xuống xin tha trước!”
Phó Quân Lệ nhìn vào đôi mắt đang lóe lên tia sáng không phục của Diệp Anh, khóe môi cô cong lên một độ cong đầy tà ác. Cô rất thích những con thú nhỏ có móng vuốt, vì khi bẻ gãy chúng, cảm giác đó mới thật sự thỏa mãn.
“Bây giờ, đứng dậy và đi chuẩn bị cho tôi một bộ đồ khác. Tối nay, em phải theo tôi đi dự tiệc với tư cách là... người tình bí mật.”
Diệp Anh trợn tròn mắt: “Người tình? Chị... chị nói là thư ký mà?”
Phó Quân Lệ đứng dậy, thong thả chỉnh lại cổ áo cho Diệp Anh, tay lướt qua làn da cổ nhạy cảm khiến cô nàng rùng mình:
“Thư ký kiêm người tình. Đó là điều khoản bổ sung tôi vừa mới nghĩ ra. Em có ý kiến gì không?”
Diệp Anh nhìn vào nụ cười đầy đe dọa của đối phương, chỉ biết ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong: “Dạ không... được phục vụ chị là vinh dự của em.”
Trận chiến giữa trà xanh "fake" và tổng tài "real" mới chỉ thực sự bắt đầu.