Lâm Diệp Anh ngồi thừ người trên chiếc ghế xoay đắt tiền ở khu vực tiền sảnh văn phòng, mắt dán chặt vào màn hình máy tính nhưng hồn thì đã bay tận phương nào. Trong đầu cô lúc này chỉ lặp đi lặp lại câu nói của Phó Quân Lệ: “Người tình bí mật”.
“Mẹ kiếp, cuốn bí kíp 19k này lừa đảo rồi!” – Diệp Anh rủa thầm, tay lén lút lật trang 72: Làm gì khi mục tiêu tấn công ngược lại? Cuốn sổ chỉ vỏn vẹn một dòng: Nếu mục tiêu quá mạnh, hãy dùng chiêu ‘Lạt mềm buộc chặt’, giả vờ phục tùng nhưng luôn giữ khoảng cách.
“Lạt mềm cái đầu nhà chị!” – Diệp Anh lẩm bẩm – “Phó Quân Lệ là cái xích sắt luôn rồi, mềm thế nào được mà buộc.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Chủ tịch mở ra. Phó Quân Lệ bước ra với chiếc áo khoác vest vắt trên tay, thần thái cao ngạo như một vị nữ vương vừa kết thúc buổi thiết triều. Cô liếc nhìn Diệp Anh đang ngẩn ngơ, khóe môi khẽ nhếch.
“Vào đây. Thay đồ.”
Diệp Anh giật bắn mình, vội vàng đứng bật dậy, suýt nữa làm đổ lẵng hoa lily trên bàn. Cô lí nhí: “Dạ... thay... thay ở đâu ạ?”
“Trong phòng nghỉ của tôi có sẵn đồ cho em. Mười phút.” – Phó Quân Lệ không thèm nhìn lại, thong thả ngồi xuống sofa, chân dài vắt chéo, bắt đầu lật xem tạp chí tài chính.
Diệp Anh lủi thủi bước vào phòng nghỉ riêng của Phó Tổng. Căn phòng ngập tràn mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, tối giản nhưng xa hoa đến mức nghẹt thở. Trên giường là một chiếc hộp đen sang trọng, bên trong là một bộ váy hai dây màu đỏ rượu chát, chất liệu lụa satin mướt mắt, đường cắt xẻ táo bạo ở đùi và hở trọn phần lưng.
“Cái này mà là đồ thư ký sao? Đây là đồ để đi ‘hành nghề’ thì có!” – Diệp Anh gào thét trong lòng.
Nhưng nhớ đến đống nợ và nụ cười của “nữ ma đầu” bên ngoài, cô chỉ biết ngậm ngùi thay đồ. Khi nhìn mình trong gương, Diệp Anh không khỏi đỏ mặt. Bộ váy ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, làn da trắng ngần của cô nổi bật trên nền lụa đỏ, trông vừa thanh thuần lại vừa có chút gì đó... gợi dục một cách ngây thơ.
Bước ra ngoài với dáng vẻ rụt rè, hai tay Diệp Anh không tự chủ được mà đan vào nhau trước bụng, đầu hơi cúi:
“Phó tổng... em thay xong rồi. Trông... trông có kỳ lắm không ạ?” – Cô vận dụng chiêu Ngây thơ bị ép buộc, ánh mắt long lanh nhìn về phía Phó Quân Lệ.
Phó Quân Lệ dừng việc đọc tạp chí. Ánh mắt cô tối lại, chậm rãi lướt từ đôi vai trần mảnh khảnh xuống vùng ngực phập phồng của Diệp Anh, dừng lại rất lâu ở đôi chân thon dài ẩn hiện sau lớp lụa xẻ cao.
Sự im lặng kéo dài khiến Diệp Anh cảm thấy mình như đang bị lột sạch quần áo một lần nữa bởi ánh mắt kia. Cô vội vàng bồi thêm một câu theo bí kíp: “Nếu chị thấy không hợp, em đi thay ra ngay ạ... Em xin lỗi vì đã làm hỏng cả bộ váy đẹp thế này.”
Phó Quân Lệ đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe như tiếng đếm ngược của thần chết. Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, Phó Quân Lệ đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt ngón tay dọc theo xương quai xanh của Diệp Anh, dừng lại ở vị trí nốt ruồi nhỏ ngay cổ.
“Rất hợp.” – Giọng Phó Quân Lệ khàn đi – “Hợp đến mức... tôi muốn đổi ý không muốn đưa em đi dự tiệc nữa, mà muốn giữ em lại đây để ‘nghiên cứu’ kỹ hơn.”
Diệp Anh run bắn người, hơi thở trở nên dồn dập. Cô cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Chị... chị hay đùa thật đó. Tiệc sắp bắt đầu rồi, mình đi thôi chị...”
“Đừng hòng trốn.” – Phó Quân Lệ bất ngờ cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai nhạy cảm của Diệp Anh, thổi một hơi nóng hổi – “Em biết không, Lâm Diệp Anh? Em diễn vai thỏ con rất tốt, nhưng đôi mắt tham tiền của em đã tố cáo em rồi. Tôi thích những kẻ tham lam... vì chúng rất dễ bị điều khiển.”
Phó Quân Lệ siết chặt eo Diệp Anh, kéo sát cô vào lòng. Sự va chạm cơ thể đột ngột khiến Diệp Anh sững sờ. Qua lớp vải mỏng manh, cô cảm nhận được thân nhiệt nóng bỏng và nhịp tim mạnh mẽ của đối phương.
Trên xe đến bữa tiệc, Phó Quân Lệ không nói thêm lời nào, chỉ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Anh, những ngón tay thon dài đan chặt vào nhau không rời. Diệp Anh ngồi im như tượng, trong đầu không ngừng đấu tranh: “Làm sao đây? Chị ta biết mình đang diễn rồi! Có nên lật bài ngửa không? Không được, lật bài ngửa là mất sạch tiền lương! Phải diễn tiếp, diễn đến khi nào chị ta yêu mình đến chết đi sống lại mới thôi!”
Bữa tiệc tối diễn ra tại một dinh thự cổ điển. Khi Phó Quân Lệ bước vào cùng với một cô gái lạ mặt xinh đẹp, tất cả ống kính và ánh nhìn của giới thượng lưu đều đổ dồn về phía họ.
Phó Quân Lệ khéo léo giới thiệu Diệp Anh là “thư ký riêng”, nhưng bàn tay cô lại đặt ở vị trí thắt lưng quá mức thân mật, thỉnh thoảng lại vuốt ve đầy ám muội. Đám đàn ông xung quanh nhìn Diệp Anh với ánh mắt thèm muốn, khiến cô cảm thấy không thoải mái.
“Phó tổng, em... em muốn đi vệ sinh một chút.” – Diệp Anh thì thầm, tìm cớ chuồn đi để hít thở không khí.
“Năm phút. Quá năm phút, tôi sẽ vào tận nơi để tìm em.” – Phó Quân Lệ lạnh lùng ra lệnh, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng cảnh cáo.
Diệp Anh vội vàng lách ra ngoài. Cô đi thẳng ra ban công vắng vẻ, hít hà mùi hoa lily thơm mát trong vườn. Vừa định lấy cuốn sổ tay ra xem lại kịch bản thì một giọng nói nam giới vang lên phía sau:
“Chào cô em xinh đẹp. Em là thư ký mới của Phó Quân Lệ sao? Đi với bà chằn đó làm gì, về với anh, anh trả lương gấp đôi.”
Diệp Anh quay lại, thấy một gã công tử bột với bộ dạng say khướt đang tiến lại gần. Cô lập tức bật chế độ trà xanh, lùi lại phía sau, gương mặt tỏ vẻ sợ hãi tột độ:
“Anh... anh định làm gì? Em chỉ là người làm công thôi, xin anh đừng làm khó em...”
Gã kia thấy cô yếu đuối thì càng lấn tới, đưa tay định chạm vào vai cô: “Đừng sợ, anh chỉ muốn ‘khám phá’ thư ký của Phó tổng một chút thôi...”
“Khám phá cái đầu nhà anh! Có tin bà đây đấm cho vỡ mồm không!” – Diệp Anh thầm chửi, nhưng ngoài mặt vẫn rưng rưng nước mắt.
Đúng lúc gã kia chạm vào tay cô, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống. Một tiếng “Rắc” khô khốc vang lên cùng tiếng la hét thảm thiết của gã đàn ông.
Phó Quân Lệ xuất hiện như một bóng ma, cô bẻ ngược tay gã kia, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nghìn năm.
“Mày định dùng cái tay bẩn thỉu này chạm vào người của tao sao?”
Nói xong, cô đá mạnh vào bụng gã kia khiến hắn ngã gục. Phó Quân Lệ không thèm nhìn kẻ đang bò dưới đất, cô quay sang nhìn Diệp Anh. Ánh mắt cô lúc này không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng và đáng sợ.
“Em dám để hắn chạm vào?”
Diệp Anh run rẩy, nước mắt lần này rơi thật sự vì sợ hãi: “Em... em không có... là hắn tự nhiên xông tới... Phó tổng, em sợ...”
Phó Quân Lệ không nói lời nào, thô bạo nắm lấy tay Diệp Anh kéo thẳng ra xe. Cô ném Diệp Anh vào ghế sau, sau đó bản thân cũng chui vào, khóa trái cửa xe.
“Chị... chị định làm gì?”
“Dạy dỗ em.” – Phó Quân Lệ đè Diệp Anh xuống ghế da, bàn tay mạnh mẽ xé toạc một đường bên sườn bộ váy đắt tiền – “Em đã không làm tốt vai trò của mình. Người tình của Phó Quân Lệ, không được phép để bất kỳ kẻ nào nhìn ngó, chứ đừng nói là chạm vào. Em nợ tôi một lời giải thích... bằng hành động.”
Diệp Anh trợn tròn mắt, hơi thở của Phó Quân Lệ bao trùm lấy cô, nồng đậm mùi nguy hiểm và dục vọng đang bùng phát. Trò chơi này, hình như đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cô rồi.