Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền lướt đi êm ái giữa màn đêm của thành phố, nhưng không khí bên trong xe thì lại sục sôi như một cái lò áp suất. Lâm Diệp Anh nép sát vào góc cửa xe, hơi thở hỗn loạn. Bộ váy đỏ lụa satin bị xé một đường bên hông, để lộ làn da trắng ngần và những đường cong mà cô luôn cố gắng dùng vẻ "thanh thuần" để che đậy.
“Xong rồi, Anh Anh ơi, hôm nay mày câu phải cá mập trắng thực thụ rồi!” – Diệp Anh thầm gào thét. Cô lén liếc nhìn Phó Quân Lệ. Người phụ nữ kia đang tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm hờ, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy cổ chân của Diệp Anh, không cho cô nhích thêm một phân nào.
Về đến căn biệt thự riêng của Phó gia, Diệp Anh bị lôi xộc vào nhà. Phó Quân Lệ ném cô lên chiếc sofa dài giữa phòng khách, sau đó thong thả tháo chiếc cà vạt, ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào gương mặt đang tràn ngập sự sợ hãi của cô thư ký nhỏ.
Diệp Anh biết mình phải làm gì đó. Nếu không diễn, hôm nay cô chắc chắn sẽ bị "ăn sạch sành sanh" theo nghĩa đen. Cô hít một hơi, dùng kỹ thuật hạ tông giọng xuống mức rung nhẹ, đôi mắt bắt đầu phủ một tầng sương mỏng.
“Phó tổng... em sai rồi. Em không nên đi một mình ra ban công... Nhưng chị đừng nhìn em đáng sợ như vậy được không? Em thật sự rất sợ...”
Cô khẽ đưa tay lên lau khóe mắt. Đây chính là tuyệt chiêu trong cuốn sổ tay: Cách trang điểm "vừa khóc xong" tự nhiên nhất chính là dùng ngón tay di nhẹ vào bầu mắt dưới để tạo độ hồng hào, kết hợp với hơi thở ngắt quãng.
Phó Quân Lệ bỗng nhiên cúi xuống, khoảng cách gần đến mức Diệp Anh có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt phượng sắc sảo kia. Phó Quân Lệ không nói gì, chỉ dùng ngón cái thô bạo miết lên gò má của Diệp Anh, lau đi vệt phấn hồng mà cô vừa cố tình làm lem ra.
“Diễn đủ chưa?” – Giọng Phó Quân Lệ trầm thấp, lạnh đến thấu xương.
Diệp Anh đờ người, trái tim hẫng một nhịp: “Em... em không diễn... Em nói thật mà...”
“Thật sao?” – Phó Quân Lệ nhếch mép, nụ cười đầy tà khí – “Trang điểm kiểu ‘vừa khóc xong’ à? Lâm Diệp Anh, em có biết tôi đã lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm không? Loại người dùng nước mắt làm vũ khí như em, tôi gặp nhiều hơn số cơm em từng ăn đấy.”
Phó Quân Lệ bất ngờ túm lấy mái tóc dài của Diệp Anh, buộc cô phải ngửa mặt lên. Một bàn tay khác của cô bắt đầu lướt dọc theo đường xẻ của bộ váy bị rách, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt Diệp Anh:
“Em tham tiền, tôi cho em tiền. Em muốn diễn kịch, tôi cho em sân khấu. Nhưng em lại dám dùng bộ dạng này để đi quyến rũ kẻ khác ngay trước mắt tôi?”
“Em không quyến rũ hắn! Là hắn tự tìm đến mà!” – Diệp Anh gào lên, lần này là sự uất ức thật sự. Cô ham tiền thật, cô lừa đảo thật, nhưng cô đâu có ngu mà đi dây vào mấy gã say xỉn đó chứ?
“Dù là hắn tìm đến, hay em tìm hắn, kết quả đều như nhau.” – Phó Quân Lệ áp sát môi mình vào tai Diệp Anh, giọng nói tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng – “Em đã ký hợp đồng bán thân cho tôi rồi. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt này đều thuộc về tôi. Em hiểu chứ, thỏ con?”
Diệp Anh cảm nhận được một sự nguy hiểm chưa từng có. Cô nhận ra Phó Quân Lệ không hề ghét sự giả dối của cô, ngược lại, người phụ nữ này đang tận hưởng việc bóc trần từng lớp vỏ bọc trà xanh của cô như bóc một món quà.
Bất chợt, Phó Quân Lệ đứng dậy, thong thả cởi bỏ áo vest, để lộ bờ vai rộng và đường nét cơ thể săn chắc dưới lớp sơ mi trắng. Cô nhìn Diệp Anh, ánh mắt như nhìn thấu hồng trần, như thể mọi chiêu trò vụng về của cô chỉ là trò tiêu khiển cho một vị thần tối cao.
“Lên lầu. Đi tắm sạch sẽ cái bộ mặt giả tạo này đi.” – Phó Quân Lệ ra lệnh – “Tối nay, tôi sẽ dạy em cách khóc thật sự mà không cần dùng đến bí kíp trang điểm nào cả.”
Diệp Anh run lẩy bẩy đứng dậy. Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại một dòng duy nhất từ cuốn sổ tay 19k: Nếu thợ săn quá mạnh, hãy biến mình thành một bữa tối thịnh soạn nhất, để họ không nỡ giết mà chỉ muốn nuôi nấng.
“Thôi xong, Anh Anh ơi, mày sắp thành ‘bữa tối’ của người ta rồi!”
Bước chân Diệp Anh nặng nề tiến về phía cầu thang. Cô lén nhìn bóng lưng của Phó Quân Lệ, thầm rủa trong lòng: Chờ đó, Phó Quân Lệ! Chị nghĩ chị nhìn thấu tôi sao? Chị chưa thấy cảnh tôi lầy lội đến mức nào đâu! Để xem tối nay ai mới là người ‘dạy dỗ’ ai!
Cô thư ký nhỏ vừa đi vừa hít mũi, nhưng trong đôi mắt to tròn vẫn lóe lên tia sáng của sự lạc quan đến ngốc nghếch. Chỉ cần tiền lương vẫn trả đúng hạn, kể cả là "hổ cái" hay "sói già", Lâm Diệp Anh này cũng sẽ diễn tới cùng!