Sáng hôm sau, Lâm Diệp Anh thức dậy trong căn phòng dành cho khách của biệt thự họ Phó với một tinh thần... bớt hoảng loạn nhưng thêm phần "lầy lội". Sau màn "vờn bắt" đáng sợ tối qua, cô nhận ra một chân lý: Phó Quân Lệ không thích những kẻ giả ngây ngô theo kiểu thánh nữ, chị ta thích nhìn kẻ đó vùng vẫy trong sự giả dối của chính mình.
“Được thôi, nếu chị thích xem xiếc, tôi sẽ cho chị xem buổi trình diễn tầm cỡ quốc tế!” – Diệp Anh vừa lẩm bẩm vừa bôi một chút son bóng lên môi cho thêm phần mọng nước.
Cô bước xuống lầu với dáng đi cà nhắc cực kỳ lộ liễu. Phó Quân Lệ đang ngồi bên bàn ăn dài, thong thả đọc báo và nhấp một ngụm trà Earl Grey. Dưới ánh nắng sớm rọi qua khung cửa sổ lớn, sườn mặt sắc sảo của người phụ nữ ấy trông đẹp đến mức thoát tục, nhưng Diệp Anh biết rõ đó chỉ là lớp vỏ bọc của một con sói già.
“Chị... chị sớm ạ.” – Diệp Anh lí nhí, đứng cách xa bàn ăn khoảng hai mét, tay vịn vào thành ghế gỗ như thể không đứng vững.
Phó Quân Lệ không ngẩng đầu: “Lại đây ăn sáng.”
“Dạ... em... em không sao đâu ạ. Chị cứ ăn đi, em đứng đây chờ chị là được rồi.” – Cô khẽ nhíu mày, gương mặt biểu hiện sự đau đớn một cách kín đáo nhưng thực chất là đang "quăng thính" – “Tại tối qua em sơ ý nên hình như... chân bị bong gân rồi.”
Phó Quân Lệ lúc này mới từ từ hạ tờ báo xuống, ánh mắt lướt qua đôi chân thon thả của Diệp Anh. Cô thư ký nhỏ đang cố gắng dồn trọng lượng sang một bên, môi cắn nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía cầu thang như thể đó là một ngọn núi cao không thể vượt qua.
“Bong gân?” – Phó Quân Lệ nhướng mày, giọng nói mang theo ý cười nhạt – “Tối qua lúc chạy ra ban công gặp gã đàn ông kia, em chạy nhanh lắm mà?”
“Đồ cáo già! Nhắc lại chuyện đó làm gì!” – Diệp Anh chửi thề trong lòng nhưng ngoài mặt lại cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào: “Lúc đó em sợ quá nên không thấy đau... giờ người nguội đi rồi mới thấy nó nhức đến tận tim. Chị đừng mắng em nữa, em biết em vụng về rồi...”
Dứt lời, Diệp Anh thực hiện chiêu thức táo bạo nhất trong trang 15 của bí kíp: “Khi không thể tiếp cận bằng sự yếu đuối, hãy dùng sự mặt dày để cưỡng ép sự quan tâm.”
Cô hít một hơi, làm vẻ mặt như sắp ngã, rồi thốt lên một tiếng nhỏ: “Ôi!” và ngồi bệt xuống sàn nhà ngay tại chỗ.
“Lâm Diệp Anh, diễn cho nó giống một chút.” – Phó Quân Lệ vẫn ngồi bất động, khoanh tay trước ngực nhìn cô như xem một vở hài kịch rẻ tiền.
“Em không diễn! Đau thật mà!” – Diệp Anh phồng má, hai má ửng hồng vì bị "bắt bài" nhưng cô quyết không bỏ cuộc. Cô ngước mắt lên nhìn Phó Quân Lệ, đôi mắt to tròn ngập nước, giọng điệu chuyển sang nũng nịu đến nổi da gà – “Chị ơi... em đau quá, không đứng lên nổi nữa. Hay là... chị bế em được không? Chị bế em ra bàn ăn thôi, một chút thôi mà...”
Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại. Người làm trong nhà đều cúi đầu không dám thở mạnh. Chưa một ai dám đưa ra yêu cầu vô lý và mặt dày như thế với Phó tổng.
Phó Quân Lệ đứng dậy, thong thả bước tới. Diệp Anh thấy tim mình đập như đánh trống, thầm nghĩ: “Chết rồi, hay là hơi lố quá? Chị ta mà đá mình một cái chắc mình đăng xuất luôn quá!”
Nhưng không, Phó Quân Lệ dừng lại trước mặt cô, cúi người xuống. Mùi hương gỗ lạnh lùng bao vây lấy Diệp Anh. Người phụ nữ ấy không bế cô lên ngay, mà đưa tay bóp mạnh vào cổ chân "bị đau" của cô.
“Á! Đau!” – Diệp Anh hét lên thật sự.
“Đau chỗ này sao?” – Phó Quân Lệ thì thầm, ngón tay cái bắt đầu mơn trớn vùng da mắt cá chân nhạy cảm – “Tôi thấy chân em rất khỏe, còn có thể đá văng cả đôi giày cao gót sang một bên để ‘ngã’ cho đẹp cơ mà.”
Mặt Diệp Anh đỏ bừng như tôm luộc. Cô định rút chân lại nhưng bị Phó Quân Lệ giữ chặt. Bất ngờ, một lực đẩy mạnh khiến cô dựa lưng vào chân bàn. Phó Quân Lệ một tay chống xuống sàn, một tay nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm của mình.
“Muốn tôi bế?” – Phó Quân Lệ nhếch môi, hơi thở nóng hổi phả vào chóp mũi Diệp Anh – “Em có biết cái giá phải trả khi để tôi phục vụ là gì không? Tôi không làm việc không công bao giờ.”
“Dạ... em... em trừ vào lương cũng được.” – Diệp Anh lắp bắp, lớp vỏ trà xanh sắp nát bét trước sự tấn công của "real tổng tài".
“Lương của em đã thuộc về tôi rồi. Cái tôi muốn... là thứ khác.” – Phó Quân Lệ bất ngờ luồn tay xuống dưới khoeo chân cô, một cái nhấc bổng khiến Diệp Anh không tự chủ được mà ôm chặt lấy cổ đối phương.
Cảm giác được đôi tay mạnh mẽ bế lên khiến Diệp Anh đờ người. Cô áp mặt vào vai Phó Quân Lệ, nghe thấy nhịp tim ổn định nhưng mạnh mẽ của chị ta. Cô thầm nghĩ: “Oa, chị ta bế mình nhẹ tênh như vác bình nước 20kg vậy. Đúng là phong thái bá đạo có khác.”
Phó Quân Lệ bế cô đi không phải ra bàn ăn, mà là đi ngược lên lầu.
“Ơ... Phó tổng, bàn ăn ở hướng kia mà?” – Diệp Anh hoảng hốt.
“Em nói chân em đau không đi được. Vậy thì không cần đi làm, cũng không cần ăn sáng.” – Phó Quân Lệ đá cửa phòng ngủ, ném Diệp Anh xuống chiếc giường rộng lớn – “Tôi sẽ giúp em ‘vận động’ tại chỗ để máu huyết lưu thông, vết bong gân sẽ nhanh khỏi hơn.”
Diệp Anh nhìn Phó Quân Lệ bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi, lộ ra xương quai xanh quyến rũ và ánh mắt tràn đầy dục vọng chiếm hữu, cô chỉ muốn tát vào miệng mình một cái.
“Bí kíp ơi là bí kíp, trang nào mới dạy cách chạy trốn khỏi hổ đói đây?!”