Sau khi thoát khỏi "sào huyệt" của Phó Quân Lệ vào buổi sáng bằng cách hứa hẹn sẽ làm việc chăm chỉ gấp đôi, Lâm Diệp Anh dành cả ngày để xoa bóp cái cổ chân chẳng hề đau đớn của mình. Nhưng yên ổn chưa bao lâu, cô lại nhận được chỉ thị mới: Hộ tống Phó tổng đến một bữa tối riêng tư tại nhà hàng Pháp cao cấp nhất thành phố.
“Bí kíp trà xanh chương 22: Trong những bữa tiệc nhỏ, hãy chọn trang phục đơn giản nhưng tinh tế để làm nổi bật vẻ thanh thuần giữa đám đông lòe loẹt.”
Diệp Anh chọn một chiếc váy lụa trắng dài qua gối, tóc buộc nửa đầu bằng một dải ruy băng mỏng. Cô soi gương, tự mãn: "Quá chuẩn! Trông mình giống như một giọt sương mai rớt xuống chảo dầu của giới thượng lưu vậy."
Tuy nhiên, khi bước vào phòng VIP, "giọt sương mai" suýt nữa thì bốc hơi vì sốc. Đối diện với Phó Quân Lệ không phải là một đối tác kinh doanh bụng phệ, mà là một mỹ nhân tuyệt sắc. Cô ta mặc chiếc váy dây lấp lánh, vai trần gợi cảm, và quan trọng nhất là... cô ta đang dùng đôi mắt ướt át nhìn Phó Quân Lệ như thể chị ta là nguồn sống duy nhất.
"Quân Lệ, đã lâu không gặp, chị vẫn phong độ như vậy." – Kiều tiểu thư nũng nịu, bàn tay thon dài khẽ chạm vào tay Phó Quân Lệ trên bàn.
Diệp Anh đứng hình. Mẹ kiếp, đây là trà xanh chính hiệu! Đẳng cấp này, cái cuốn sổ tay 19k của mình chỉ đáng xách dép!
Phó Quân Lệ liếc nhìn Diệp Anh đang đứng đơ ra như khúc gỗ, ánh mắt thâm trầm lóe lên một tia hứng thú. Chị thong thả rút tay ra, lạnh lùng giới thiệu: "Đây là Diệp Anh, thư ký riêng của tôi. Diệp Anh, ngồi xuống đi."
Kiều tiểu thư liếc nhìn Diệp Anh một cái, khóe môi khẽ nhếch vẻ khinh bỉ nhưng giọng nói lại ngọt như mật: "Chào em, thư ký mới của Quân Lệ có vẻ... giản dị quá nhỉ? Chị có mấy bộ váy cũ của thương hiệu X, nếu em không chê, hôm nào chị gửi cho em nhé?"
Diệp Anh cảm thấy máu trong người sôi lên. Chê tôi nghèo? Lại còn định tặng đồ cũ? Bản năng "thánh lầy" trỗi dậy, nhưng cô kịp kìm lại, nhớ đến vai diễn. Cô khẽ mím môi, đôi mắt lập tức đỏ hoe, giọng nói mỏng manh như sắp đứt:
"Dạ... cảm ơn chị đã quan tâm. Em nghèo thật, nhưng Phó tổng nói em mặc thế này là sạch sẽ nhất rồi. Em sợ mặc đồ hiệu sang trọng quá lại làm bẩn danh tiếng của chị ấy..."
Dứt lời, cô khẽ nghiêng đầu 45 độ nhìn Phó Quân Lệ, tay vân vê gấu váy đầy bối rối: "Phó tổng, hay là em ra ngoài chờ nhé? Em ngồi đây chắc làm chị Kiều thấy khó chịu..."
Phó Quân Lệ suýt nữa thì bật cười trước màn đáp trả "vừa đấm vừa xoa" của cô nhóc. Chị đưa tay ra, bất ngờ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Anh kéo ngồi xuống bên cạnh mình, tư thế thân mật đến mức ngạt thở.
"Em ngồi đây. Không ai thấy khó chịu cả." – Phó Quân Lệ quay sang Kiều tiểu thư, ánh mắt lạnh đi vài phần – "Tiểu Kiều, cô ấy là người tôi đích thân chọn, không cần cô phải bận tâm về trang phục."
Kiều tiểu thư cứng họng, nụ cười trên mặt suýt thì nứt vỡ. Cô ta không bỏ cuộc, bắt đầu dở chiêu "gắp thức ăn".
"Quân Lệ, chị nhớ món gan ngỗng này chứ? Hồi ở Pháp chúng ta thường ăn cùng nhau..." – Cô ta định gắp một miếng sang đĩa của Phó tổng.
Rầm!
Tiếng động vang lên từ phía Diệp Anh. Cô nàng "vô tình" làm rơi chiếc nĩa xuống sàn, rồi vội vàng cúi xuống nhặt, đầu gối đập mạnh vào cạnh bàn khiến cả bàn tiệc rung chuyển.
"Ôi! Em xin lỗi... em lại vụng về rồi." – Diệp Anh ngẩng lên, lần này nước mắt rơi thật vì đau đầu gối – "Chân em vẫn còn đau từ sáng... em... em không cố ý đâu..."
Cô nức nở, khuôn mặt trắng bệch vì đau khiến Phó Quân Lệ phải nhíu mày. Chị cúi xuống, không màng đến hình tượng mà cầm lấy chân Diệp Anh kiểm tra ngay giữa bữa tiệc.
"Đã bảo chân đau thì ở nhà, em bướng bỉnh cái gì?" – Giọng Phó Quân Lệ mắng mỏ nhưng hành động lại tràn đầy sự che chở.
Diệp Anh nhân cơ hội, dựa hẳn nửa người vào vai Phó Quân Lệ, nấc lên: "Tại em nhớ chị... em không muốn chị đi ăn với người đẹp mà không có em..."
Cú "chốt hạ" này khiến Kiều tiểu thư hoàn toàn bại trận. Cô ta đứng nhìn hai người "ân ái" mà mặt xanh mét như tàu lá chuối. Còn Diệp Anh, dù đau thật nhưng trong lòng đang nhảy múa: Thắng rồi! Trà xanh fake thắng trà xanh real rồi!
Phó Quân Lệ nhìn thấy hết những tia sáng đắc ý trong mắt Diệp Anh. Chị ghé sát tai cô, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
"Diễn tốt lắm. Nhưng tối nay về, tôi sẽ tính phí 'bảo vệ' em trước mặt tình cũ của tôi thật kỹ. Chuẩn bị tinh thần đi, thỏ con."
Diệp Anh rùng mình. Cô chợt nhận ra, thắng được trà xanh kia thì dễ, nhưng thoát khỏi bàn tay của "cáo già" này thì đúng là nhiệm vụ bất khả thi.