Sau chiến thắng vang dội trước Kiều tiểu thư ở nhà hàng, Lâm Diệp Anh về nhà với tâm thế của một vị tướng khải hoàn. Cô tung tẩy bước vào phòng khách, quên mất cái chân "bong gân" mà nãy còn làm mình làm mẩy. Chỉ đến khi chạm phải ánh mắt thâm trầm của Phó Quân Lệ đang đứng tựa lưng vào quầy bar, Diệp Anh mới sực nhớ ra, lập tức "bật chế độ" cà nhắc.
"Ôi... hình như gió lạnh làm vết thương của em nhức thêm rồi." – Diệp Anh khẽ rên rỉ, tay bám vào tường, gương mặt tỏ vẻ kiên cường nhưng ánh mắt lại lén lút quan sát sắc mặt đối phương.
Phó Quân Lệ không nói gì, chỉ thong thả đặt ly rượu vang xuống, bước tới gần. Chị cầm lấy chiếc túi xách nhỏ của Diệp Anh, chẳng nói chẳng rằng mà dốc ngược nó lên bàn trà.
"Ơ! Chị làm gì thế?" – Diệp Anh hốt hoảng lao tới, nhưng đã quá muộn.
Giữa đống son phấn, khăn giấy và kẹo ngậm, một cuốn sổ tay bìa da màu hồng sến súa rơi ra. Trên bìa dán một tờ giấy ghi chú viết tay bằng bút dạ quang: "Bí kíp 1001 tuyệt kỹ trà xanh cho người mới bắt đầu - Tài sản vô giá của Lâm Anh Anh".
Không gian bỗng chốc im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập loạn nhịp của Diệp Anh. Cô cảm thấy linh hồn mình như vừa lìa khỏi xác, bay lơ lửng trên trần nhà nhìn cái xác không hồn đang run rẩy dưới đất.
“Xong đời rồi. Tuyệt chiêu cuối cùng của trà xanh là gì? Là giả chết đúng không?!”
Phó Quân Lệ dùng hai ngón tay kẹp lấy cuốn sổ, lật mở một trang ngẫu nhiên rồi đọc thành lời bằng chất giọng lạnh lùng nhưng đầy tính mỉa mai:
"Trang 45: Khi đối diện với mẫu người lạnh lùng, hãy giả vờ ngây thơ đến mức ngốc nghếch. Thỉnh thoảng vô tình làm đổ nước lên người mình để khơi gợi bản năng che chở... Hèn gì, sáng nay trà của tôi toàn bị đổ ra ngoài."
Diệp Anh đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ hết lớp này đến lớp khác. Cô chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống ngay lập tức.
"Lâm Diệp Anh, em mua cuốn sổ này với giá bao nhiêu?" – Phó Quân Lệ tiến lại gần, dồn cô vào sát mép bàn, đôi mắt nhìn thẳng vào đồng tử đang dao động dữ dội của cô.
"Dạ... mười... mười chín nghìn... freeship..." – Diệp Anh lí nhí, không còn chút khí thế nào của một "trà xanh tập sự".
Phó Quân Lệ bật cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến Diệp Anh thấy lạnh sống lưng hơn cả lúc chị ta giận dữ. Chị nâng cằm cô lên, ngón cái mơn trớn đôi môi đang run rẩy:
"Mười chín nghìn để mua một kịch bản tồi tệ thế này sao? Em đúng là một kẻ lừa đảo ngốc nghếch nhất mà tôi từng gặp. Em tưởng những chiêu trò vụng về này có thể qua mắt được tôi?"
Diệp Anh thấy mình bị dồn vào đường cùng, bèn "liều mạng" chơi quân bài cuối: "Dù... dù là kịch bản tồi, nhưng chị vẫn mắc bẫy đó thôi! Chị vẫn bế em, vẫn che chở cho em trước mặt cô Kiều kia! Chứng tỏ... chứng tỏ kỹ năng của em vẫn có tác dụng!"
Phó Quân Lệ nhếch mép, áp sát mặt mình vào mặt Diệp Anh: "Em lầm rồi. Tôi không mắc bẫy. Tôi chỉ là đang tận hưởng việc xem em diễn kịch thôi. Nhìn em cố gắng nói dối, nhìn em lúng túng che đậy sơ hở... đó là thú vui tiêu khiển đắt giá nhất mà mười chín nghìn của em mang lại đấy."
Chị thong thả vứt cuốn sổ xuống sàn, tay luồn vào mái tóc Diệp Anh, siết nhẹ: "Để tôi xem em còn diễn được bao lâu. Nhưng từ giờ, mỗi lần em dùng bí kíp để lừa tôi mà bị tôi bắt quả tang... em sẽ phải trả phí tổn thất tinh thần cho tôi."
"Phí... phí gì ạ?" – Diệp Anh linh cảm có điều chẳng lành.
"Trên giường, diễn cho tôi xem những chiêu này. Nếu diễn không đạt..." – Phó Quân Lệ thổi một hơi vào cổ Diệp Anh, khiến cô nàng rùng mình đỏ bừng mặt – "...thì tôi sẽ dạy em thế nào mới là 'vị trà' khiến người ta nghiện đến chết đi sống lại."
Phó Quân Lệ buông cô ra, quay lưng đi lên lầu, để lại một câu nói đầy tính chiếm hữu: "Tối nay sang phòng tôi. Đừng để tôi phải bế em thêm lần nữa, lúc đó 'phí' sẽ tăng gấp đôi."
Diệp Anh nhìn cuốn sổ nằm chơ vơ dưới đất, lòng tràn đầy hối hận. “Trà xanh cái gì chứ, rõ ràng là mình tự đào hố chôn mình mà! Mười chín nghìn này đúng là cái giá đắt nhất cuộc đời mình!”