MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.Chương 9: Kế hoạch quyến rũ trong thang máy bị lỗi

Bí Kíp Trà Xanh Của Kẻ Ngốc.

Chương 9: Kế hoạch quyến rũ trong thang máy bị lỗi

1,061 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai tại tập đoàn Phó Thị bắt đầu bằng một sự kiện "chấn động" nội bộ: Lâm Diệp Anh không còn mặc những bộ đồ công sở rộng thùng thình nữa. Thay vào đó, cô diện một chiếc chân váy bút chì bó sát và chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh, cúc trên cùng được nới lỏng "vô tình" để lộ xương quai xanh thanh mảnh.

“Bí kíp trang 56: Không gian hẹp là thiên đường cho sự tiếp xúc cơ thể. Chiêu thức ‘Thang máy rung lắc’ sẽ khiến đối phương không kịp phòng vệ.”

Diệp Anh đứng trước gương nhà vệ sinh, lẩm bẩm: "Lâm Diệp Anh, mày là nhất. Cuốn sổ tay bị tịch thu rồi thì đã sao? Nội dung nó đã nằm hết trong bộ não thiên tài này rồi!"

Cô tính toán rất kỹ. Đúng 8 giờ 55 phút, Phó Quân Lệ sẽ đi thang máy chuyên dụng từ hầm gửi xe lên thẳng tầng 60. Cô chỉ cần lẻn vào "đi nhờ" và thực hiện cú ngã định mệnh.

Ting!

Cánh cửa thang máy mở ra. Phó Quân Lệ đứng đó, sừng sững như một pho tượng tạc từ băng, tay cầm xấp tài liệu, thần thái áp đảo đến mức nhân viên xung quanh không dám thở mạnh. Diệp Anh lập tức lách người vào, giả vờ hớt hải:

"Phó tổng! Chờ em với... May quá, suýt nữa thì em muộn giờ chấm công."

Phó Quân Lệ liếc nhìn bộ trang phục của cô, đôi mắt nheo lại đầy ý vị nhưng không nói gì. Cánh cửa khép lại, không gian chỉ còn tiếng máy móc vận hành êm ái và mùi nước hoa gỗ tuyết tùng nồng nàn.

Diệp Anh bắt đầu diễn. Cô khẽ cựa quậy, vờ như chiếc giày cao gót làm cô đứng không vững. Khi thang máy bắt đầu tăng tốc, cô thực hiện chiêu "mất trọng tâm", nhắm thẳng vào lồng ngực bọc trong lớp vải vest cao cấp của Phó Quân Lệ mà lao tới.

Bịch!

Đúng là cô đã ngã vào lòng Phó Quân Lệ, nhưng thay vì một cái ôm lãng mạn như phim ngôn tình, trán của Diệp Anh đập thẳng vào chiếc ghim cài áo bằng kim loại sắc nhọn trên ngực sếp.

"Ui da!" – Diệp Anh thét lên một tiếng đau đớn thật sự, nước mắt sinh lý trào ra tức khắc.

Phó Quân Lệ nhanh tay túm lấy eo cô, giữ chặt không để cô ngã nhào xuống sàn. Chị cúi xuống nhìn cái trán đang đỏ ửng lên của cô thư ký nhỏ, giọng điệu vừa giễu cợt vừa mang theo chút hơi ấm lạ lùng:

"Lại ngã? Thang máy này vận hành bằng công nghệ tiên tiến nhất thế giới, độ rung bằng không. Em có thể giải thích vì sao em lại lao vào tôi như hỏa tiễn vậy không?"

Diệp Anh ôm trán, mếu máo, quên luôn cả kịch bản trà xanh: "Chị... chị ghim cái gì trên ngực mà cứng như đá vậy? Đau chết em rồi!"

Phó Quân Lệ nhếch mép, bàn tay đang đặt trên eo Diệp Anh bỗng siết chặt hơn, kéo cô sát vào cơ thể mình. Chị cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả vào vùng tai nhạy cảm của cô:

"Lâm Diệp Anh, chiêu này trong bí kíp gọi là gì? 'Cưỡng ép va chạm' sao? Tiếc là em tính toán sai khoảng cách rồi. Muốn quyến rũ tôi bằng cách tự sát à?"

"Em... em không có..." – Diệp Anh đỏ bừng mặt, cố gắng đẩy ra nhưng đôi tay kia như gọng kìm bằng thép.

Bất chợt, Phó Quân Lệ đưa tay bấm nút dừng khẩn cấp. Thang máy khựng lại giữa tầng 45 và 46. Ánh đèn vàng nhạt bên trong càng làm không khí thêm phần mờ ảo.

"Chị làm gì vậy? Sắp họp rồi..." – Diệp Anh hốt hoảng.

"Phí tổn thất tinh thần tối qua tôi vẫn chưa thu đủ." – Phó Quân Lệ đẩy Diệp Anh vào vách thang máy lạnh lẽo, một tay chống lên vách, tay kia nhẹ nhàng mơn trớn vết đỏ trên trán cô rồi trượt dần xuống đôi môi đang run rẩy – "Bộ váy này rất đẹp, rất dễ cởi. Em đã cất công chuẩn bị màn biểu diễn này, nếu tôi không 'thưởng thức' một chút thì thật bất lịch sự với nỗ lực của em."

Ánh mắt Phó Quân Lệ lúc này không còn sự lạnh lùng của một sếp tổng, mà là sự khao khát chiếm hữu tột độ của một kẻ săn mồi đã nhắm trúng mục tiêu. Diệp Anh cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô định há miệng nói gì đó, nhưng ngay lập tức bị một nụ hôn sâu, nồng cháy chặn đứng.

Đây không phải nụ hôn nhẹ nhàng như lần trước. Nó mang theo sự trừng phạt, sự đánh dấu và cả sự cám dỗ chết người. Diệp Anh nhũn cả chân, hai tay vô thức bấu chặt vào vai Phó Quân Lệ để không ngã xuống. Một tay của Phó Quân Lệ bắt đầu luồn vào dưới vạt áo sơ mi lụa, chạm vào làn da mịn màng khiến Diệp Anh rùng mình, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nuốt trọn trong khoang miệng.

Ting! Ting! Ting!

Tiếng chuông báo động của thang máy vang lên cắt ngang bầu không khí nóng bỏng. Giọng nói của nhân viên kỹ thuật vang qua loa: "Phó tổng? Có chuyện gì xảy ra ạ? Thang máy đang dừng đột ngột!"

Phó Quân Lệ rời môi Diệp Anh, nhìn cô gái nhỏ đang thở hổn hển, gương mặt đỏ lựng và đôi mắt ngấn nước đầy vẻ mời gọi. Chị thong thả chỉnh lại cổ áo cho cô, lau đi vệt son bị lem trên khóe môi mình, rồi lạnh lùng bấm nút mở khóa.

"Hủy buổi họp sáng nay. Đưa thư ký Lâm lên văn phòng tôi, cô ấy bị 'thương' cần được chăm sóc đặc biệt."

Phó Quân Lệ quay sang nhìn Diệp Anh, đôi mắt ánh lên tia cười thâm hiểm: "Thỏ con, đừng có ý định bỏ trốn. Cửa phòng làm việc của tôi... khóa rất chắc."

Diệp Anh đứng trong góc thang máy, đầu óc trống rỗng. Cô chợt nhận ra mình không phải là người đang diễn kịch, mà là con mồi đang bị người ta dắt mũi vào tận hang cọp.