Lâm Diệp Anh bị kéo đi dọc hành lang tầng 60 trong trạng thái hồn siêu phách lạc. Những nhân viên cấp cao đi ngang qua đều trố mắt nhìn cô thư ký nhỏ mặt đỏ bừng, môi hơi sưng, còn đại tổng tài của họ thì mang sát khí bừng bừng dẫn người vào phòng.
Cạch.
Tiếng khóa cửa điện tử vang lên khô khốc. Diệp Anh lùi lại, lưng đập vào cánh cửa gỗ nặng nề. Phó Quân Lệ không vội vàng, chị thong thả tháo chiếc ghim cài áo – thủ phạm gây ra vết đỏ trên trán Diệp Anh – rồi ném nó lên bàn làm việc.
"Phó... Phó tổng, ban nãy là sự cố kỹ thuật. Thang máy dừng đột ngột nên em mới mất đà..." – Diệp Anh cố gắng vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng, đôi mắt to tròn bắt đầu long lanh nước theo đúng kịch bản "nạn nhân".
"Sự cố?" – Phó Quân Lệ bước tới, hai tay chống hai bên vai Diệp Anh, giam cầm cô trong một khoảng không gian chật hẹp đầy mùi hương bạc hà và gỗ tuyết tùng. "Lâm Diệp Anh, em có biết điểm yếu lớn nhất của mình là gì không?"
Diệp Anh ngẩn người: "Dạ?"
"Là em nói dối quá nhiều, đến mức khi em nói thật, người ta cũng chỉ muốn... chặn miệng em lại."
Dứt lời, Phó Quân Lệ cúi xuống. Nhưng lần này, thay vì một nụ hôn bạo liệt như trong thang máy, chị lại nhẹ nhàng lướt đôi môi mình qua vành tai nhạy cảm của Diệp Anh.
Hù... Một hơi thở nhẹ thoảng qua.
Toàn thân Diệp Anh run bắn lên. Một luồng điện xẹt qua sống lưng khiến hai chân cô nhũn ra. Đây chính là điểm yếu chết người mà cô hằng che giấu! Mặt Diệp Anh đỏ bừng đến tận mang tai, hơi thở trở nên dồn dập, lớp vỏ bọc "trà xanh thanh thuần" vỡ vụn hoàn toàn.
"Sao thế? Bí kíp không dạy em cách ứng phó khi bị thổi tai à?" – Giọng Phó Quân Lệ trầm thấp, đầy vẻ trêu chọc.
"Đừng... chị đừng thổi nữa..." – Diệp Anh lắp bắp, hai tay vô lực chống lên ngực Phó Quân Lệ. "Em... em thừa nhận! Là em cố ý ngã! Chị hài lòng chưa? Mau thả em ra đi, em còn phải đi pha trà..."
"Pha trà? Em định pha loại trà gì? Trà xanh?" – Phó Quân Lệ nhếch mép, ánh mắt tối sầm lại. Chị đột ngột nâng cằm Diệp Anh lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt mình. "Lâm Diệp Anh, nụ hôn trong thang máy chỉ là mở đầu. Nụ hôn này... mới là để phạt em vì tội không thành thật."
Chị cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi trái tim nhỏ nhắn kia. Diệp Anh định lên tiếng phản kháng nhưng mọi âm thanh đều bị nuốt chửng. Nụ hôn của Phó Quân Lệ mang theo sự trừng phạt nồng đậm, lưỡi chị càn quét khắp khoang miệng cô như muốn hút cạn hết không khí. Diệp Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một tay của Phó Quân Lệ bắt đầu không an phận trượt từ eo xuống hông, siết chặt lấy đường cong mềm mại của cô qua lớp váy bút chì.
“Mẹ kiếp... kịch bản trên mạng bảo chỉ cần hôn nhẹ là nam chính sẽ đổ gục mà... sao bà chị này lại như muốn ăn tươi nuốt sống mình thế này?!” – Diệp Anh gào thét trong lòng, nhưng cơ thể lại phản ứng một cách thành thật. Đôi tay cô vốn định đẩy ra, nay lại vô thức túm lấy cổ áo sơ mi của Phó Quân Lệ, kéo chị lại gần hơn.
Khi nụ hôn kết thúc, Diệp Anh tựa hẳn vào lòng Phó Quân Lệ, hơi thở đứt quãng. Phó Quân Lệ nhìn cô gái nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay mình, khóe môi hiện lên một nụ cười vừa ý. Chị dùng ngón cái lau đi vệt nước vương trên khóe môi Diệp Anh, thì thầm:
"Đây là nụ hôn đầu tiên của em sao? Vụng về đến đáng yêu."
Diệp Anh xấu hổ muốn chết, vùi mặt vào ngực chị, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Chị im đi... đều tại chị hết..."
"Ừ, tại tôi." – Phó Quân Lệ bế bổng cô lên, đi về phía chiếc ghế sô pha lớn trong phòng. "Vậy nên tối nay, em không cần về phòng khách nữa. Chuyến công tác ngày mai đến vùng biển phía Nam, em sẽ đi cùng tôi. Chỉ có hai chúng ta."
Diệp Anh nghe đến "chỉ có hai chúng ta", da gà da vịt nổi hết cả lên. Cô biết, giai đoạn "xem xiếc" đã kết thúc. Con sói già này đã chính thức lộ nanh vuốt, và con thỏ là cô... xem chừng sắp bị nướng chín tới nơi rồi.