Ánh sáng lạnh lẽo từ văn phòng Tổng giám đốc chiếu thẳng vào tấm bằng Thạc sĩ Ngoại thương mà Vân An đang nắm trên tay. Mười phút nữa, cô sẽ bước vào cuộc phỏng vấn cuối cùng, cuộc phỏng vấn quyết định liệu cô có trở thành Thư ký riêng của Tổng giám đốc tập đoàn Khôi Minh – một trong những đế chế bất động sản và công nghệ lớn nhất thành phố.
Khác với vẻ ngoài mong manh, Vân An là một người phụ nữ của kỷ luật và hiệu suất. Kinh nghiệm làm việc ở nước ngoài đã rèn giũa cô thành một "cỗ máy" công việc hoàn hảo. Vị trí này là tất cả những gì cô cần lúc này: một mức lương cao để giải quyết khoản nợ gia đình, và một môi trường chuyên nghiệp để khẳng định bản thân. Cô biết rõ về Tổng giám đốc Minh Khôi: trẻ tuổi, tài năng, nhưng nổi tiếng là lạnh lùng và khắt khe đến mức các thư ký trước chỉ trụ được vài tháng.
Đúng 8 giờ 30 phút, cánh cửa gỗ mun chạm khắc tinh xảo mở ra. Cô bước vào, lập tức cảm nhận được áp lực vô hình bao trùm cả căn phòng rộng lớn.
Minh Khôi đang ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, toàn thân toát lên khí chất quyền lực và xa cách. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, sơ mi trắng được là phẳng tuyệt đối, không một nếp nhăn. Khuôn mặt điển trai như tượng tạc, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và không hề có nhiệt độ.
"Mời ngồi, cô Vân An," giọng anh trầm ấm, nhưng ngữ điệu lại vô cảm như đọc một bản báo cáo.
Vân An ngồi xuống, tư thế thẳng tắp, tập hồ sơ được đặt ngay ngắn trên đùi. Cô không hề nao núng trước cái nhìn đánh giá sắc bén của anh.
"Hồ sơ của cô rất ấn tượng. Kinh nghiệm ba năm tại Mĩ, chuyên môn sâu về phân tích thị trường. Nhưng tôi muốn biết, lý do thật sự khiến cô quay về và chọn vị trí thư ký, thay vì một vị trí quản lý cấp cao?" Minh Khôi đặt thẳng vấn đề, không vòng vo.
Vân An mỉm cười chuyên nghiệp: "Thưa Tổng giám đốc, sau ba năm, tôi nhận ra sự cạnh tranh khốc liệt tại thị trường trong nước lại là động lực lớn nhất. Vị trí thư ký cho ngài, một người nổi tiếng đòi hỏi sự hoàn hảo, là thách thức tôi muốn chinh phục. Hơn nữa, tôi tin rằng, một thư ký xuất sắc không chỉ là người sắp xếp lịch trình, mà còn là cánh tay phải đắc lực, giải quyết mọi vấn đề ngài không tiện nhúng tay vào."
Câu trả lời này dường như khiến Minh Khôi khựng lại một giây. Anh dựa lưng vào ghế, đan mười ngón tay vào nhau trên bàn, đôi mắt vẫn không rời cô.
"Tốt. Cô biết quy tắc làm việc của tôi: giờ làm việc là giờ vàng. Sai sót là không thể chấp nhận. Và điều quan trọng nhất..." Giọng anh hạ thấp, mang theo một chút cảnh báo mơ hồ, "...công việc của thư ký là tuyệt đối bảo mật. Cô có chắc mình sẵn sàng làm việc 24/7, và giữ kín mọi bí mật cá nhân, lẫn công việc của tôi không?"
"Tôi sẵn sàng, thưa Tổng giám đốc," Vân An đáp dứt khoát.
Sau một loạt câu hỏi về kỹ năng và tình huống giả định, Minh Khôi đứng dậy. Hành động của anh lập tức khiến áp lực trong phòng tăng lên gấp bội. Anh đi vòng qua bàn, tiến lại gần Vân An. Cô buộc phải ngẩng đầu lên, hơi thở chợt trở nên khó khăn.
"Vậy thì, chào mừng cô đến với Khôi Minh. Ngày mai, cô sẽ bắt đầu công việc. Tôi cần cô phải nắm rõ tất cả các dự án trong vòng một tuần." Anh nói.
Khi Minh Khôi lướt qua, một mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà thoang thoảng xộc vào khứu giác cô. Vân An chưa kịp thở phào thì anh lại dừng lại ngay cạnh cô. Tay anh chậm rãi đặt lên mép bàn, chỉ cách tay cô vài milimet.
"Một điều nữa, Thư ký Vân An," anh nhìn thẳng vào mắt cô, lần này, ánh mắt không còn hoàn toàn lạnh lùng nữa, mà có gì đó thăm dò, thậm chí là... tò mò?
"Vâng?"
"Đừng bao giờ để tôi phải nhắc lại điều gì lần thứ hai."
Vân An hiểu đó là lời cảnh cáo nghiêm khắc nhất, nhưng bên dưới lời cảnh cáo đó, cô cảm thấy một sự cuốn hút chết người từ người đàn ông này. Cô đứng dậy, cúi chào chuyên nghiệp: "Tôi sẽ không làm ngài thất vọng, Tổng giám đốc."
Sau khi cô rời đi, Minh Khôi vẫn đứng nguyên ở đó, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại.
Thư ký Vân An.
Cái tên này lặp đi lặp lại trong đầu anh. Cô gái này không hề giống những người thư ký trước. Cô có sự kiên định, sự tự tin lạnh lùng, và quan trọng hơn, đôi mắt cô sâu đến nỗi khiến người khác muốn khám phá. Minh Khôi đưa tay xoa nhẹ thái dương, anh cảm thấy một sự căng thẳng bất thường. Vị trí thư ký này anh đã thay đổi quá nhiều, nhưng với Vân An, anh có cảm giác... khó kiểm soát một cách thú vị.
Anh quay về bàn làm việc, bắt đầu công việc như thường lệ. Nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại vô thức dừng lại ở chiếc ghế sofa đối diện, nơi Vân An vừa ngồi. Anh biết cô là người chuyên nghiệp, nhưng trong sâu thẳm, anh cảm nhận được một ngọn lửa nào đó đang âm ỉ, một thứ sẽ sớm phá vỡ sự nghiêm túc của công việc.
Cô ấy sẽ là người cuối cùng. Anh tự nhủ, không chỉ là thư ký, mà còn là... một thứ gì đó khác.