Vân An đã chứng minh năng lực của mình trong tuần đầu tiên. Cô xử lý công việc gọn gàng, nhanh chóng nắm bắt thói quen làm việc kỳ quặc của Tổng giám đốc, thậm chí còn dự đoán trước được các yêu cầu của anh. Sự chuyên nghiệp của cô gần như hoàn hảo, đến mức Minh Khôi không tìm ra được bất kỳ lý do nào để khiển trách.
Cuối tuần thứ hai, một chuyến công tác gấp đến Đà Nẵng được ấn định. Mục đích là gặp gỡ và ký kết hợp đồng với đối tác quan trọng, ông Trần – người nổi tiếng là khó tính và thích thử thách người trẻ.
Chuyến bay diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Vân An cặm cụi đọc tài liệu, chuẩn bị các kịch bản đàm phán dự phòng, trong khi Minh Khôi làm việc trên laptop. Sự tập trung cao độ của cô tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, nhưng Minh Khôi vẫn thường xuyên lén liếc nhìn cô qua màn hình máy tính. Cô gái này dường như không hề có điểm yếu, sự hoàn hảo đến mức khiến anh phát cáu.
Buổi tiệc tối với đối tác diễn ra tại một nhà hàng sang trọng nhìn ra biển. Không khí ban đầu rất trang trọng, nhưng khi rượu bắt đầu chảy, ông Trần bắt đầu chuyển sang "thử thách" không chính thức.
"Tổng giám đốc Minh của chúng ta còn trẻ nhưng đã có thành tựu lớn. Nghe nói ngài độc thân? Cô thư ký đây thật xinh đẹp và tài năng," ông Trần nói, ánh mắt đánh giá nhìn Vân An một cách lộ liễu. "Uống cạn ly này, tôi sẽ ký hợp đồng không cần suy nghĩ."
Một ly rượu mạnh được đẩy về phía Vân An. Cô biết nếu từ chối sẽ làm hỏng cuộc đàm phán, nhưng uống cạn ly này chắc chắn sẽ làm cô mất kiểm soát.
"Thưa ông Trần," Vân An mỉm cười, bình tĩnh đáp. "Là thư ký, tôi phải giữ tỉnh táo để ghi nhớ tất cả các điều khoản. Tôi xin phép được uống ít hơn để đảm bảo hợp đồng được ký kết suôn sẻ, đúng không thưa Tổng giám đốc?"
Cô khéo léo đẩy vấn đề về phía Minh Khôi. Anh ngước lên, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia hài lòng trước sự khôn ngoan của cô.
"Cô ấy nói đúng," Minh Khôi đáp, giọng nói mang theo quyền lực không thể nghi ngờ. Anh nhanh chóng rót đầy ly của mình, "Cô ấy là cánh tay phải của tôi. Cô ấy cần tỉnh táo. Tôi sẽ thay cô ấy uống."
Minh Khôi dứt khoát nâng ly, uống cạn mà không nhíu mày. Hành động này không chỉ giải vây cho Vân An, mà còn thể hiện sự bảo vệ tuyệt đối, khiến đối tác phải nể nang. Tuy nhiên, sau đó, Minh Khôi lại tiếp tục uống vài ly nặng nữa để đẩy nhanh tiến độ.
Sau khi buổi tiệc kết thúc và hợp đồng được ký kết thành công, Minh Khôi gần như đã say. Anh vẫn giữ được sự tỉnh táo cuối cùng để ký tên, nhưng bước đi của anh đã trở nên chao đảo.
"Tổng giám đốc, ngài có ổn không?" Vân An đỡ anh ra khỏi nhà hàng, lòng cô đầy lo lắng.
"Ổn... chỉ là hơi nóng," Minh Khôi khẽ lẩm bẩm.
Khi đến khách sạn, Vân An bàng hoàng nhận được tin từ lễ tân: "Rất xin lỗi, thưa cô. Khách sạn chúng tôi có sự cố về hệ thống đặt phòng. Phòng Tổng thống của Tổng giám đốc đã được sắp xếp nhưng phòng đơn của cô bị trùng lặp. Hiện tại, chúng tôi chỉ còn duy nhất một phòng trống."
"Không thể nào!" Vân An cau mày.
Minh Khôi dựa vào cô, giọng khàn khàn: "Vậy thì... cho tôi phòng đó."
Vân An cố gắng giữ bình tĩnh, cô biết đây là một khách sạn cao cấp, việc ở chung phòng với sếp nam là điều cấm kỵ. Cô định tìm một khách sạn khác gần đó.
"Không cần," Minh Khôi đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, lực đạo mạnh đến bất ngờ. Anh nhích lại gần, hơi thở nóng rực phả vào tai cô: "Lịch trình ngày mai rất sớm. Tôi không muốn chờ đợi. Cô là thư ký. Phải giải quyết vấn đề."
Sự khẩn cấp trong giọng nói của anh khiến cô không thể từ chối. Hơn nữa, anh đang say.
Cuối cùng, Vân An đành chấp nhận. Cô dìu Minh Khôi vào phòng, một căn phòng suite sang trọng với hai chiếc giường lớn.
Vừa bước vào, Minh Khôi đã gần như gục xuống. Anh nới lỏng cà vạt, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, để lộ một mảng cơ bắp săn chắc ở cổ và ngực. Anh ta không còn là Tổng giám đốc lạnh lùng, mà là một người đàn ông quyến rũ đang mất đi sự kiểm soát.
"Nước," anh thều thào.
Vân An lấy khăn lạnh và một ly nước cho anh. Cô cẩn thận giúp anh cởi áo vest, nhưng khi tay cô chạm vào vai anh, Minh Khôi đột ngột giữ chặt cổ tay cô.
"Cô... đừng rời đi," anh nói, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhìn cô.
Ánh mắt ấy không còn vẻ băng giá thường ngày, mà là một ngọn lửa mơ hồ, thiêu đốt, và đầy khao khát chiếm hữu. Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh nóng rực như đang bị sốt.
"Ngài đang say, Tổng giám đốc. Tôi sẽ đi tắm và ngủ ở giường bên kia. Ngài cứ nghỉ ngơi." Vân An cố gắng rút tay lại.
Nhưng Minh Khôi lại dùng lực kéo cô sát vào người. Khuôn mặt anh gần đến mức cô có thể cảm nhận được mùi rượu và bạc hà quyện vào nhau.
"Cô Vân An... Cô luôn chuyên nghiệp," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn như tiếng đàn cello, "nhưng đêm nay... tôi muốn cô thất bại một lần."
Nói rồi, anh đột ngột đặt một nụ hôn mạnh mẽ, không báo trước lên môi cô. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là sự bộc phát của khao khát bị kìm nén. Nụ hôn thô bạo, đầy men say, khiến Vân An hoàn toàn bất ngờ. Cô chống tay vào ngực anh để đẩy ra, nhưng cơ thể anh lại nóng bỏng và mạnh mẽ hơn cô nghĩ.
Trong một giây phút, Vân An quên mất vị trí của mình. Cô quên mất anh là sếp, cô là thư ký. Cô chỉ cảm nhận được sự kích thích mãnh liệt đang bùng cháy, và sự căng thẳng lạ lùng đã tích tụ từ ngày đầu tiên gặp mặt.
Và rồi, sự chuyên nghiệp đã thua cuộc trước bản năng.
Cô nhắm mắt lại, đáp lại nụ hôn của anh, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một khoảnh khắc đầy tội lỗi trong căn phòng suite xa hoa nhìn ra biển.
Minh Khôi dường như hài lòng với sự đáp lại của cô. Anh ôm cô chặt hơn, kéo cả hai ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Đây là một sự cố. Vân An nghĩ. Tuyệt đối không được để nó xảy ra thêm lần nữa.
Nhưng thân nhiệt nóng rực của anh, và sự kích thích mà anh mang lại, khiến cô biết rằng, mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát.