Sáng hôm sau, Vân An tỉnh dậy trong cơn đau đầu nhẹ và sự trống rỗng khó tả. Cô nằm trên chiếc giường lớn, chiếc giường mà đêm qua cô và Minh Khôi đã… chia sẻ, trong một sự cố không thể lường trước. May mắn là cả hai vẫn giữ được giới hạn cuối cùng, cô chỉ nhớ những nụ hôn cháy bỏng và sự giằng xé đầy ám ảnh trước khi Minh Khôi hoàn toàn gục xuống vì say.
Minh Khôi đã rời khỏi giường. Cô nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Vân An nhanh chóng thay đồ, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi Minh Khôi bước ra, anh đã trở lại thành vị Tổng giám đốc cao cao tại thượng, mái tóc hơi ẩm ướt, khoác lên mình bộ suit mới tinh tươm. Anh nhìn cô, ánh mắt không hề có một chút bối rối hay hối lỗi nào.
"Tình hình công việc sáng nay thế nào, Thư ký Vân An?" anh hỏi, giọng điệu hoàn toàn trở về trạng thái công việc.
"Thưa Tổng giám đốc, lịch trình đàm phán phụ lúc 9 giờ 30 phút. Tôi đã chuẩn bị xong hồ sơ," cô đáp, giọng nói chuyên nghiệp đến mức khiến cô tự kinh ngạc.
"Tốt."
Mọi chuyện dường như đã được chôn vùi dưới lớp áo khoác chuyên nghiệp.
Buổi đàm phán phụ diễn ra thành công. Trên chuyến bay trở về, sự im lặng giữa họ càng trở nên nặng nề hơn. Vân An chỉ tập trung vào tài liệu, trong khi Minh Khôi đôi lúc lại nhìn cô, ánh mắt sâu hơn, mang theo nhiều suy tư hơn.
Vài ngày sau khi trở lại công ty, Vân An được Minh Khôi gọi vào phòng. Không phải để bàn công việc, mà là để nói về một chuyện hoàn toàn khác.
Minh Khôi đóng cửa phòng, khóa trái. Hành động này đã khiến Vân An cảnh giác cao độ. Cô đứng thẳng tắp trước bàn làm việc của anh.
"Ngồi đi, Vân An," anh nói, giọng điệu có phần dịu hơn so với thường ngày.
Vân An ngồi xuống, cảm nhận sự căng thẳng sắp bùng nổ.
Minh Khôi đẩy một tập tài liệu dày sang phía cô. Đó là một bản hợp đồng.
"Gia đình tôi, cụ thể là ông nội, đang gây áp lực buộc tôi phải kết hôn để ổn định vị thế trong hội đồng quản trị và để tôi sớm có người thừa kế. Nếu tôi không làm, họ sẽ làm khó trong việc triển khai dự án trọng điểm ở nước ngoài." Minh Khôi đi thẳng vào vấn đề, không chút che đậy.
Vân An kinh ngạc nhìn tập hợp đồng. "Ngài muốn tôi tìm người phụ nữ phù hợp?"
"Không," Minh Khôi lắc đầu. "Tôi muốn cô làm vợ tôi. Vợ trên danh nghĩa."
Vân An sững sờ. "Thưa Tổng giám đốc, ngài đang đùa? Tôi... tôi chỉ là thư ký của ngài."
"Cô là lựa chọn hoàn hảo nhất," anh nhấn mạnh, giọng nói mang theo sự quyết đoán không thể bàn cãi. "Cô thông minh, chuyên nghiệp, biết giữ mồm giữ miệng. Quan trọng nhất, cô hiểu rõ lịch trình của tôi và tôi tin tưởng cô tuyệt đối."
Minh Khôi mở bản hợp đồng: "Đây là một hợp đồng hôn nhân giả, kéo dài hai năm. Cô có thể đọc kỹ các điều khoản."
Vân An bắt đầu lật xem. Cô sửng sốt trước mức thù lao: một khoản tiền khổng lồ, đủ để cô trả hết nợ và đảm bảo cuộc sống sung túc cho gia đình.
Điều 1: Quan hệ giữa hai bên là hôn nhân trên giấy tờ và trước công chúng. Điều 2: Tuyệt đối không can thiệp vào cuộc sống riêng tư và các mối quan hệ xã hội của nhau.
Vân An khẽ nhíu mày khi đọc đến Điều 3.
Điều 3: Để đảm bảo tính chân thật của cuộc hôn nhân trước gia đình và đối tác, hai bên phải sống chung một nhà. Và có trách nhiệm phối hợp thực hiện các hành vi thể hiện tình cảm thân mật, bao gồm cả những hành vi tế nhị nhất, khi cần thiết.
"Điều khoản này là sao, Tổng giám đốc?" Vân An ngước lên, tim cô đập thình thịch. Cô hiểu "hành vi tế nhị nhất" đó là ám chỉ điều gì, và nó khiến cô nhớ lại đêm ở Đà Nẵng.
Minh Khôi đáp lại bằng một cái nhếch mép khó thấy. "Là để đảm bảo kịch bản hoàn hảo nhất, Vân An. Cụ thể, khi có người thứ ba giám sát. Tôi sẽ không làm gì cô nếu cô không muốn, trừ khi đó là yêu cầu của kịch bản."
Nhưng còn đêm đó? Câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu Vân An. Cô biết Minh Khôi là người làm việc có nguyên tắc, đêm đó có lẽ chỉ là sự cố do rượu. Tuy nhiên, Điều 3 này... nó cho phép sự cố có thể lặp lại, một cách hợp pháp.
Vân An thở dài. Cô cần tiền, đây là một cơ hội đổi đời, nhưng cái giá phải trả là sự riêng tư, và có thể là cả sự... trong sạch.
"Tôi có thể hỏi, tại sao không phải là một cô gái danh giá nào đó? Họ sẽ dễ dàng giúp ngài hơn," cô chất vấn.
Minh Khôi nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu cô. "Cô gái danh giá sẽ đòi hỏi nhiều hơn hợp đồng, họ muốn vị trí thật. Còn cô, cô chỉ muốn tiền và sự yên ổn. Cô sẽ giữ lời hứa và bí mật. Hơn nữa..."
Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, dừng lại ngay trước mặt cô, khiến cô phải ngước nhìn. Anh cúi xuống, giọng nói thì thầm đầy ám muội, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
"Hơn nữa, sau đêm ở Đà Nẵng, tôi biết cô không hề bài xích sự gần gũi này. Và tôi... Tôi không muốn dành hai năm bên cạnh một người phụ nữ mà tôi không có hứng thú."
Câu nói đó như một cú đánh mạnh vào sự tự chủ của Vân An. Cô hoàn toàn bị anh nhìn thấu.
Cô ngước nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt. Hợp đồng này là cái bẫy hoàn hảo, giăng ra đúng lúc cô tuyệt vọng nhất.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Vân An gật đầu, đưa tay về phía tập tài liệu.
"Tôi đồng ý, thưa Tổng giám đốc. Nhưng tôi sẽ thêm một điều khoản: Hợp đồng kết thúc, chúng ta trở lại là sếp và thư ký, không bao giờ nhắc lại chuyện này, và không một ai được biết về thỏa thuận tài chính."
Minh Khôi mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và nguy hiểm. "Thỏa thuận. Chào mừng 'vợ' sắp cưới của tôi."
Anh chìa bút cho cô. Khi Vân An đặt bút ký tên, cô biết, cô đã bước vào một trò chơi mạo hiểm. Trò chơi mà Minh Khôi là người điều khiển, và mọi rào cản giữa họ đã bị phá bỏ, ít nhất là trên mặt giấy.