Hợp đồng được ký kết, và mọi thứ diễn ra với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong vòng 48 giờ, tin tức về cuộc hôn nhân chớp nhoáng giữa Tổng giám đốc Minh Khôi và Thư ký riêng Vân An đã lan truyền khắp giới truyền thông. Phản ứng của công chúng lẫn nội bộ công ty đều là kinh ngạc. Mặc dù có nhiều lời đồn đại về động cơ, nhưng không ai dám chất vấn tính xác thực của sự kiện.
Đồng thời, Vân An chuyển đến biệt thự riêng của Minh Khôi. Căn biệt thự nằm khuất trong khu vực đồi cao cấp, biệt lập và sang trọng tuyệt đối, giống như một pháo đài.
Tối hôm đó, Vân An đứng trong căn phòng ngủ được thiết kế dành riêng cho cô. Căn phòng rộng rãi, với nội thất tối giản nhưng tinh tế, hoàn toàn tách biệt khỏi phòng ngủ chính của Minh Khôi ở một cánh khác của tầng lầu.
Minh Khôi bước vào phòng cô, tay cầm một tập giấy A4. Anh vẫn mặc bộ đồ công sở, nhưng cà vạt đã được nới lỏng, khiến vẻ ngoài bớt đi sự sắc lạnh thường ngày.
"Đây là 'Quy tắc Ngầm' mà tôi và cô cần tuân thủ khi sống chung," anh nói, giọng điệu lại trở về sự lạnh lùng của một ông chủ.
Vân An nhận lấy, danh sách ghi rõ ràng:
Quy Tắc Sống Chung (Phòng Thí Nghiệm)
Tại Công ty/Trước công chúng: Thể hiện sự hòa hợp và thân mật tối đa, nhưng phải giữ chừng mực. Nắm tay, ôm eo là bắt buộc.
Tại Nhà (Không có người ngoài): Tuyệt đối giữ khoảng cách. Không vào phòng riêng của đối phương khi chưa được cho phép.
Bữa ăn: Ăn tối cùng nhau ít nhất ba lần một tuần để giữ thói quen gia đình.
Chuyện Riêng Tư: Tuyệt đối không can thiệp vào điện thoại, máy tính, hoặc bất kỳ tài sản cá nhân nào của nhau.
Thân Mật (Điều khoản 3 Hợp đồng): Chỉ xảy ra khi có sự giám sát của bên thứ ba (gia đình, đối tác), hoặc khi một trong hai người yêu cầu rõ ràng, và người còn lại đồng ý. Không có sự cưỡng ép.
Minh Khôi dừng lại ở điểm cuối cùng, ánh mắt anh hơi tối lại: "Tôi không muốn sự cố lặp lại, trừ khi đó là 'kịch bản' cần thiết. Chúng ta đang dùng nơi này làm 'phòng thí nghiệm' cho cuộc hôn nhân giả của mình."
Vân An cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút với điều khoản này. Nó giúp cô thiết lập lại ranh giới sau những gì đã xảy ra. "Tôi hiểu, thưa Tổng giám đốc. Chỉ là tôi thắc mắc... chúng ta nên ngủ ở đâu nếu có người ở lại qua đêm?"
"Sẽ có một phòng khách đặc biệt, cô không cần lo. Nhưng nếu là người thân trong gia đình tôi, cô phải ngủ ở phòng tôi. Tôi sẽ ngủ ở phòng khác." Minh Khôi nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên đầy ẩn ý. "Trừ khi... kịch bản yêu cầu cô phải 'giữ chân' tôi."
Sự ám chỉ đầy mập mờ này khiến Vân An đỏ mặt. Cô cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp: "Tôi sẽ làm theo chỉ đạo."
"Tốt." Minh Khôi hài lòng.
Trước khi rời khỏi phòng, anh bất ngờ tiến lại gần giá sách của Vân An, nơi cô đang bày biện vài cuốn sách yêu thích. Anh lướt ngón tay qua gáy sách, rồi đột nhiên rút ra một cuốn. Đó là một tập thơ cổ điển.
"Cô thích thơ?" anh hỏi.
"Vâng, đó là sở thích cá nhân," Vân An trả lời, hơi khó chịu vì anh đã vi phạm quy tắc riêng tư.
Minh Khôi nhận ra sự khó chịu của cô. Anh đưa cuốn sách cho cô, ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm khó hiểu. "Nhớ quy tắc số 4, Vân An. Nhưng quy tắc không áp dụng cho phòng khách chung. Đừng quên vai diễn của mình. Đôi khi, diễn xuất tốt nhất lại đến từ bản năng."
Anh quay lưng bước đi, để lại Vân An một mình trong căn phòng lạnh lẽo.
Mối quan hệ của họ tại nhà hoàn toàn trở lại trạng thái Sếp – Thư ký: nghiêm túc và giữ khoảng cách. Họ dùng bữa tối trong sự im lặng, chỉ thỉnh thoảng trao đổi những lời ngắn gọn về công việc hoặc lịch trình sắp tới.
Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi khi họ bước ra khỏi cánh cửa biệt thự.
Ngày hôm sau, Minh Khôi đưa Vân An đi mua sắm trang sức để chuẩn bị cho buổi ra mắt gia đình.
Vừa bước vào cửa hàng trang sức cao cấp, Minh Khôi lập tức nắm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh rộng, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng của anh. Anh siết nhẹ tay cô, khiến Vân An bất giác nhìn lên.
"Diễn tốt vào, 'Vợ'," anh thì thầm, nụ cười ẩn chứa sự nguy hiểm.
Trong suốt buổi mua sắm, Minh Khôi thể hiện sự chiều chuộng tuyệt đối. Anh chọn cho cô chiếc vòng cổ đắt giá, tự tay đeo nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô. Hành động này vô tình chạm vào những điểm yếu mềm trong lòng Vân An, khiến cô gần như quên mất rằng đây chỉ là một vở kịch.
Khi mọi người xung quanh không để ý, anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở ấm nóng khiến tai cô đỏ ửng: "Chiếc nhẫn này đã đánh dấu cô rồi. Cô là của tôi, dù là giả."
Sự chiếm hữu này khiến Vân An bối rối. Cô biết mình đang sống trong một "phòng thí nghiệm" đầy rủi ro, nơi ranh giới giữa giả và thật có thể bị xóa nhòa bất cứ lúc nào. Đặc biệt là khi người đàn ông này luôn biết cách khơi gợi sự kích thích tiềm ẩn trong cô, và anh đã có Hợp Đồng để làm điều đó.