Buổi ra mắt gia đình Minh Khôi diễn ra thành công rực rỡ, dù chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Gia đình anh, đặc biệt là ông nội, tỏ ra hài lòng với sự chuyên nghiệp và thông minh của "cháu dâu" Vân An.
Sau buổi gặp mặt, cả hai trở về biệt thự trong tình trạng kiệt sức. Lớp mặt nạ xã giao khiến họ mệt mỏi hơn cả một ngày làm việc cật lực.
Tối hôm đó, Minh Khôi phải tham dự một bữa tiệc rượu quan trọng. Anh trở về nhà vào khoảng nửa đêm, bước chân tuy không chao đảo như ở Đà Nẵng, nhưng rõ ràng là đã say.
Vân An đang làm việc trong phòng khách chung, cố gắng hoàn thành nốt bản báo cáo. Khi thấy Minh Khôi bước vào, cô lập tức đứng dậy để đỡ anh.
"Tổng giám đốc, ngài nên đi nghỉ sớm," cô nói, tay đỡ lấy cánh tay anh.
Minh Khôi dựa vào cô, nhiệt độ cơ thể anh nóng rực, mùi rượu vang thượng hạng và nước hoa đắt tiền quyện vào nhau. Anh không đi về phía phòng mình, mà lại đứng im, nhìn chằm chằm vào cô.
"Tôi không thích," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn hơn bình thường.
"Không thích gì ạ?"
"Không thích cái cách cô gọi tôi là 'Tổng giám đốc' sau giờ làm. Chúng ta là vợ chồng, Vân An. Dù là giả, cũng nên có một chút chân thật."
Vân An bối rối. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách. "Đây là Quy tắc Ngầm của chúng ta, Minh Khôi."
"Quy tắc có thể thay đổi," anh đột ngột kéo cô sát vào mình, hai thân thể gần như dán chặt. Lần này, anh hoàn toàn tỉnh táo hơn so với đêm ở Đà Nẵng, và sự kiểm soát này lại càng nguy hiểm.
"Hôm nay, trước mặt gia đình, cô đã diễn xuất rất tốt." Minh Khôi đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh. "Và cô đã rất đẹp, nhất là khi đeo chiếc nhẫn tôi tặng."
Khen ngợi của anh khiến tim Vân An lỡ một nhịp. Cô nuốt nước bọt, cố gắng tỏ ra bình tĩnh: "Tôi chỉ làm đúng theo hợp đồng."
"Vậy sao? Thế còn 'Cảm giác tối qua' ở Đà Nẵng? Đó là một phần của hợp đồng sao?"
Câu hỏi thẳng thừng này đánh trúng tim đen Vân An. Cô không biết nên trả lời thế nào. Sự tiếp xúc thân mật tối qua rõ ràng không phải là một phần của bất kỳ kịch bản nào.
"Đó là do ngài say, và tôi không kịp phản ứng," cô nói dối, giọng hơi run.
Minh Khôi cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự thách thức. Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào tai cô, thì thầm một cách ám muội: "Vậy để tôi thử xem, khi tôi tỉnh táo, cô sẽ phản ứng như thế nào."
Không để cô kịp phản kháng, Minh Khôi đột ngột hôn cô.
Nụ hôn này không còn thô bạo, vồ vập như đêm say nữa, mà là một sự xâm chiếm chậm rãi, tinh tế, đầy kỹ thuật. Anh dùng sự dịu dàng nguy hiểm để khơi gợi, để quyến rũ, khiến Vân An từ chống cự chuyển sang mềm yếu. Anh không chỉ hôn môi cô, mà còn hôn cả sự căng thẳng của cô, sự kìm nén của cô.
Vân An cảm thấy cơ thể mình nóng bừng. Bản năng trỗi dậy, cô vô thức vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy một cách say đắm. Cô biết mình không nên làm vậy, nhưng hơi thở của anh, mùi hương của anh, sự chiếm hữu mạnh mẽ này khiến cô không thể cưỡng lại.
Họ hôn nhau đầy khao khát ngay giữa phòng khách, nơi ánh đèn chùm pha lê mờ ảo đổ bóng. Nụ hôn kéo dài, Minh Khôi từ từ lùi lại, nhìn vào đôi mắt đang ngập nước vì kích thích của cô. Anh đưa ngón tay cái chạm nhẹ vào môi cô, lau đi vết son nhòe.
"Cô thấy đấy, Vân An," anh nói, giọng nói khàn đặc vì dục vọng. "Đó không phải là tai nạn. Cô không bài xích. Và tôi... tôi muốn nhiều hơn."
Anh siết chặt vòng tay, ôm cô vào lòng một cách mạnh mẽ, tựa hồ muốn ép cô tan chảy vào cơ thể mình.
"Đêm nay, cô sẽ ngủ với tôi," Minh Khôi tuyên bố, không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh. "Theo Điều khoản 3. Gia đình tôi sẽ gọi điện hỏi thăm vào sáng mai. Chúng ta cần có 'sự đồng điệu'."
Anh đang dùng lý do hợp đồng, nhưng ánh mắt anh lại tràn ngập dục vọng cá nhân.
Vân An không thể phản kháng. Cô biết, anh đã tạo ra một cái bẫy hoàn hảo, nơi cô không thể từ chối mà không làm hỏng "kịch bản". Và quan trọng hơn, một phần sâu thẳm trong cô... đã không muốn từ chối.
Đêm đó, mọi rào cản chính thức sụp đổ. Dưới vỏ bọc của "diễn xuất", Minh Khôi đã hoàn toàn chiếm lấy cô, bằng tất cả sự dịu dàng, cuồng nhiệt và chiếm hữu của một người đàn ông đã kìm nén quá lâu. Anh biến phòng ngủ thành "phòng thí nghiệm" cho những khao khát riêng, nơi Vân An không còn là thư ký hay vợ giả, mà là một người phụ nữ hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc mãnh liệt anh mang lại.
Sáng hôm sau, Vân An tỉnh dậy, cả cơ thể đau nhức, nhưng lòng cô lại tràn ngập một cảm giác trống rỗng và... thỏa mãn tội lỗi. Cô nhìn sang bên cạnh, Minh Khôi đã rời đi, nhưng mùi hương của anh vẫn còn vương vấn trên gối.
Cô không biết đó là tình yêu hay chỉ là sự bùng phát của bản năng. Cô chỉ biết rằng, từ giờ trở đi, ranh giới giữa công việc và đời sống riêng tư, giữa hợp đồng và cảm xúc, đã hoàn toàn bị xóa nhòa.