MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí mật độc quyềnChương 1

Bí mật độc quyền

Chương 1

1,653 từ · ~9 phút đọc

Phù thủy tàn ác xấu xa có thể khiến anh chú ý sao? Nếu vậy, tôi không làm một công chúa yếu đuối chờ được cứu vớt.

An Bối Nhã biết mình không được hoan nghênh, tất cả tình huống đềugiống y như trí nhớ của cô.

Điều đầu tiên cô nhìn thấy là một tòa lau đai như trong truyện cổ tích, ởgiữa cây rừng xanh biếc là một con đường mòn lat đa, đai phun nước lấplanh dưới ánh mặt trời, thảm cỏ xanh mướt, con sông nhỏ trong vắt, nhữngbông đua nhau khoe sắc, còn có mấy trăm người hầu đứng tại cổng xếp thành hàng hoan nghênh.

Khi cô mười sáu tuổi, chứng kiến màn phô trương này, gần như la sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, có điều đối với một người đã tái sinh, dù lâu đài cổ nay có đẹp như thế nào, cô vẫn không có cảm giác.

Cho nên toàn bộ phản ứng của An Bối Nhã là bình thản, bình thản đến nỗi Tề Thiên Kiêu cũng không nhịn được liếc mắt về phía cô.

Anh nghĩ cô phải lộ ra vẻ mặt như một đứa ngốc, sau đó anh sẽ ở trong lòng cười giễu cợt, mở miệng chế nhạo cô.

Không ngờ rằng cô lại lộ ra vẻ như bình thường vốn đã quen thuộc,ngay cả lông mày cũng không chút thay đổi, chỉ bình thản chậm rãi xuống xe, sau đó đưa mắt liếc anh, tựa như cô đang nhìn một bé trai ngây thơ.

Loại cảm giác này làm cho tâm tình anh trở nên tồi tệ.

Không thèm để ý tới cô. Tề Thiên Kiêu hừ nhẹ, bày ra dáng vẻ cao ngạo, nhìn ra chỗ khác.

An Bối Nhã chỉ cảm thấy buồn cười, cô mím mím môi, ra sức nhịn cười.

Kỳ quái, trước đây cô chưa từng nghĩ rằng anh như vậy rất đáng yêu.

"Thiếu gia, hoan nghênh ngài trở về". Một người đan ông tóc đã bạc một nửa tiến lên. Tóc ông ta được chải gọn gàng, mặc một bộ âu phục đen được là phẳng phiu, phong thái cung kính khom người, đúng một góc bốn mươi lăm độ theo tiêu chuẩn.

"Ừm!" Tề Thiên Kiêu đap nhẹ một tiếng, "Cha tôi đau?"

"Tước gia đang ở đại sảnh chờ ngài và An tiểu thư". Cole lập tức xoay người hướng về phía An Bối Nhã, "An tiểu thư, xin chào, tôi la quản gia Cole".

Tại tòa nhà lớn này, ngoài Tề thúc ra, cũng chỉ có Cole thân thiện với cô, ông coi cô như con gái yêu của mình, cô cũng xem ông như cha mà kính trọng.

"Rất hân hạnh được biết ông".

Nụ cười của cô chiếm được ấn tượng tốt từ Cole, khuôn mặt nghiêm túc cũng có chút mềm mại hơn.

Mặt Tề Thiên Kiêu thì không chút thay đổi, chỉ lạnh lùng liếc xéo cô một cái, đi vào trước.

An Bối Nhã nhún vai, nháy mắt với Cole, sau đó chân bước nhẹ nhàng theo sau Tề Thiên Kiêu.

Cử chỉ đột ngột này khiến ông ở trong lòng mỉm cười, sau đó cũng đi theo.

An Bối Nhã vừa đi vào đại sảnh, liền cảm nhận được bên phải một ánh mắt lạnh lùng hướng tới, cô đưa mắt lên thấy một phụ nữ có mái tóc vàng được chăm chút kĩ lưỡng dùng đôi mắt lạnh lẽo xanh thẳm nhìn cô.

Trước đay, cô cao ngạo ngẩng đầu, ánh mắt ngang bướng, mà cô hiện tại, môi khẽ nhếch, coi như không thấy.

Dù sao mẹ Tề Thiên Kiêu thấy cô không vừa mắt cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, từ lúc cô bắt đầu tiến vào căn nhà này, bà đã coi cô như cái đinh trong mắt.

"Bối Nhã! Con chính là Bối Nhã sao!", Tề Duy Đức kích động nhìn An Bối Nhã, đưa tay vuốt tóc cô, âm thanh khàn khàn run rẩy, "Con thật giống mẹ", nhất là ánh mắt, giống người con gái ông yêu như đúc.

An Bối Nhã nhìn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười, "Chào Tề Thúc".

Kỳ thật Tề Thiên Kiêu và Tề thúc rất giống nhau, nhất là chiều cao và bối cảnh, khuôn mặt đẹp trai cũng giống, chỉ là ngũ quan sâu hơn, di truyền từ mẹ, làm cho anh mang nét đẹp ngoại quốc.

"Tốt, tốt". Tề Duy Đức vui mừng mà cười không ngừng, ông vỗ vỗ tay An Bối Nhã, giống như một người cha hiền từ, "Trông con nay, gầy như vậy, chắc chắn ở bên ngoài chịu không ít khổ cực. Cũng do Tề thúc tìm được con quá muộn, bằng không cũng đã sớm đón con về".

"Con ở cô nhi viện rất khỏe, viện trưởng cũng rất tốt với con", An BốiNhã cười nói.

Cử chỉ thân thiết của Tề Duy Đức khiến ánh mắt người phụ nữ tóc vàng càng sắc bén mà nhìn chằm chằm, cô không khỏi thở dài trong lòng.

Tề thúc cho dù chia tay mẹ cô- Khả Tâm nhưng vẫn đối với bà nhớ mãi không quên, mà lại cư xử với vợ mình lạnh nhạt, hai vợ chồng tương kính như tân. (tôn trọng nhau như khách).

Ông cũng nghiêm khắc với Tề Thiên Kiêu, thậm chí sau khi biết tin mẹ cô qua đời, lại liên tục phái người tìm cô. Cũng chẳng có gì lạ khi cô phải rước lấy sự bất mãn của người khác.

Tại tòa dinh thự này, cô là người ngoài, nhưng Tề thúc lại đối xử với cô vô cùng tốt, đem toàn bộ tươi cười và yêu thương dành cho cô.

Cô nhìn về phía Tề Thiên Kiêu, không bất ngờ khi thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh, khi thấy cô nhìn, anh lấy lại vẻ lạnh nhạt, cánh môi gợi lên nét giễu cợt.

"Bối Nhã thực ngoan". Tề Duy Đức vỗ nhẹ tay, lúc này mới nghĩ đến chuyện giới thiệu cho cô, "Đây là vợ ta, Carleen". Ông nhìn về phía người phụ nữ tóc vàng.

Thân là thiên kim quý tộc, bà sẽ không chào đón An Bối Nhã, phong thái của Carleen vẫn là cao ngạo tao nhã, mắt nhìn An Bối Nhã như đang nhìn một con sâu hạ đẳng.

"Người anh muốn tìm cũng đã tìm được rồi, cũng đã mang về, anh muốn làm gì em không ngăn cản, nhưng mà cũng đừng nghĩ em sẽ cùng nó sống chung hòa thuận. Anh tốt nhất nên để người khác chăm sóc nó, đừng để nó bước đến chỗ em". Không thèm để ý An Bối Nhã, Carleen nói với Tề Duy Đức một cách lạnh lùng.

Tề Duy Đức không vui nhíu mày, ông nhìn vợ, thái độ không giống lúc nói chuyện với An Bối Nhã, ngược lại lạnh nhạt, "Carleen, em là bề trên,không nên nói chuyện với con cháu như vậy".

"Cha à, mẹ nói rất đúng". Tề Thiên Kiêu lên tiếng, đứng ở bên cạnh mẹ, "Cha muốn con làm gì, con cũng đã làm, người cũng đã đón về, không ai hoan nghênh nó".

"Thiên Kiêu!" Tề Duy Đức giận dữ khiển trách, "Chú ý thai độ của con."

"Nếu lời của con xúc phạm đến cha, con thật xin lỗi, nhưng những điều này đều là lời nói thật, nếu cha không chấp nhận, con cũng không có cách nào", Tề Thiên Kiêu nói xong, chào Tề Duy Đức, "Xem ra có nói gì đi nữa,mọi chuyện càng khó coi, con xin phép đi trước".

Nói xong, anh cũng không quay đầu lại ma đi lên gác.

"Thiên Kiêu". Tề Duy Đức giận dữ.

Carleen cũng đứng dậy, trào phúng nhìn chồng, sau đó hướng An Bối Nhã, lần đầu tiên nói với cô, "Hoan nghênh cháu đến Tề gia".

Nhưng giọng nói và vẻ mặt của bà lại tuyệt không giống hoan nghênh một chút nao, cười giễu cợt, bà cũng đi lên lầu.

Tề Duy Đức tức đến ná thở, khuôn mặt đỏ lên.

"Tước gia!". Cole lo lắng đến gần, vội vang bưng trà cho ông.

"Không có việc gì". Tề Duy Đức phất tay, sau đó nhìn về phía An Bối Nhã, ôn hòa động viên cô, "Bối Nhã, con đừng để ý đến những lời nó nói,hãy coi như đây là nhà của con".

An Bối Nhã chỉ có thể quay lại mỉm cười, ánh mắt lại nhịn không được dời về phía thang lầu.

Cô biết, sự tình sẽ không chấm dứt như thế này.

Chiến tranh giữa cô và Tề Thiên Kiêu, từ lúc cô bước vào cửa lớn của Tề gia đã bắt đầu, sẽ không kết thúc trong một ngày.

An Bối Nhã đến Tề gia chưa bao lâu, Tề Duy Đức liền vì cô mà sắp xếp tất cả, cô trước tiên sẽ vừa học vừa làm, vì học bổng, thành tích của cô từ trước đến nay không tồi, chưa đến ba ngày, Tề Duy Đức đã giải quyết xong thủ tục nhập học cho cô.

Scot Will —— Scotland la trường quý tộc nổi danh nhất, học phí cũng nổi tiếng đắt đỏ, trừ phi là con cháu nhà giàu, nếu không tuyệt đối sẽ không gánh nổi.

Đương nhiên, ngoại trừ học phí đắt đỏ, tố chất của giao viên cũng rất cao, cũng coi trọng bài vở và bài tập, không phải chỉ cần có tiền là có thể bưng bít mà tốt nghiệp trường.

Ngoại trừ khu trung học, còn có khu đại học, khu trung học cơ sở, khutiểu học. Trường học chiếm trăm khoảnh đất(1 khoảng rộng bằng 100 mẫuTrung Quốc), bình thường học sinh trong trường hầu như đều vào học từ nhỏ rồi trực tiếp lên thẳng, hiếm khi có người nửa đường chen vào như An Bối Nhã, mà còn vào học giữa chừng, trừ phi có đặc quyền đặc lợi, nếu không hoàn toàn không thể.

Đương nhiên, với quyền thế của Tề gia ở Scotland, loại chuyện xếp lớp thế này chỉ là việc nhỏ.