MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí mật độc quyềnChương 2

Bí mật độc quyền

Chương 2

1,841 từ · ~10 phút đọc

An Bối Nhã vừa vào học, ngay lập tức bị chú ý, chưa đến một ngày,chuyện của cô liền truyền khắp trường học, cũng bao gồm cả gia thế bối cảnh của cô.

Cho dù được Tề gia nhận nuôi, nhưng dù sao cô cũng cô độc, đối với những thiên kim tiểu thư này, cô chỉ là một đứa con gái nghèo nàn nhà quê nhưng may mắn.

Bởi vậy bị coi thường, bị coi rẻ, điều đó cũng thật bình thường, nhưng những kẻ có tiền này từ trước đến nay luôn cho rằng mình rất cao quý,cũng không nhỏ nhen mà gây phiền toái cho cô.

Thế nhưng, lúc cô đứng đầu trường trong kì thi giữa kì, mà còn là một đứa nhà quê nghèo nàn, điều nay đối với mấy vị thiên kim nhà giàu cao cao tại thượng thì thật là nhục nhã.

Hơn nữa không chỉ ở phương diện học hành, thành tích thể dục của An Bối Nhã cũng không tồi, nhập học chưa tới ba tháng, liền chiếm được sự yêu thích và coi trọng của giao viên, điều này làm những thiên kim tiểu thư được nuông chiều vô cùng tức tối.

An Bối Nhã bị vây quanh ở một góc, cô mặc một bộ trang phục chơi tennis, váy chỉ ngắn tới giữa đùi, lộ ra đôi chan thon dài cân xứng.

Vây quanh cô là vài nữ sinh mặc trang phục cưỡi ngựa, chất liệu đắt tiền lộ rõ thân phận tôn quý của bọn họ.

Bây giờ là đang tiết thể dục, mà vợt tennis của cô lại không thấy đau,đang đi tìm thì mấy cô nữ sinh này liền xuất hiện, nói là nếu cần vợt tennis thì đi cùng bọn họ, nên bị bọn họ dẫn tới một xó của trường.

An Bối Nhã dựa vào tường, khoanh tay trước ngực, hất cằm, lười biếng mà nhìn họ, "Cac người muốn gì?"

Cô đương nhiên sẽ không khờ dại đến mức cho rằng những nữ sinh nhỏ này sẽ đem vợt tennis trả lại cho cô, e rằng vợt tennis của cô hiện tại đã bị người nào vứt vào lò mà thiêu rồi.

Họ vừa xuất hiện, cô biết ngay mình bị làm khó dễ, dù sao cô lên giọng sẽ rước lấy căm tức của những thiên kim tiểu thư được cưng chiều đến hư người này.

Nhưng, thế thì sao nào?

Cô cũng không muốn đứng đầu kì thi, chỉ là mỗi câu hỏi cô đều viết được —— cho dù cô không trọng sinh, đứng đầu bảng vẫn dễ như trở bàn tay.

Cá tính của An Bối Nhã, muốn tới thì tới, sao phải quản người khác nghĩ thế nào, hạ giọng sống vẫn bị khinh thường, sao cô phải hạ giọng? Những thiên kim tiểu thư này không thèm cùng cô làm bạn, cô cũng không muốn cùng một đống nữ sinh bị bệnh công chúa ở cùng một chỗ.

Nhưng cô cũng không nghĩ tới, một ngày nào đó bản thân bị bao vây thế này. Nhớ ngày đó cô làm nhân vật phong vân ở Scot Will thì cũng chưa bị vây quanh bao giờ.

Vậy nên, lúc trước cô cũng không lên giọng nói nhiều như bây giờ?

"An Bối Nhã?, mày tốt nhất nên hiểu rõ tình huống, Scot Will cũng không phải là nơi mà loại mồ côi như mày nên tới". Nữ sinh tóc nâu cầm đầu mở miệng, nhìn An Bối Nhã với ánh mắt khinh bỉ.

An Bối Nhã nghiêng đầu nhìn cô ta. Công bằng mà nói, nữ sinh này bộ dạng cũng không tệ lắm, nhưng mà, "Trang điểm đậm như vậy, cô không sợ bị ngã ngựa a?" Cô nghĩ đến con ngựa bị dọa mà bi ai.

"Cái gì?" Nữ sinh tóc nâu nghe mà sửng sốt. Cô cưỡi ngựa từ nhỏ, sao có thể ngã ngựa được? "Cô đang nói nhảm gì đấy?"

Cô ta còn chưa nói xong, nữ sinh đứng ở bên cô ta hiểu được An Bối Nhã đang châm chọc, do dự một chút, vội vàng kề tai cô ta nói nhỏ.

"Shary, cô ta đang nói lớp trang điểm của cậu sẽ làm con ngựa sợ!"

"An Bối Nhã, mày đứng lại đã!"

Lời nói của bạn làm cho nữ sinh tóc nâu hiểu ra ý tứ châm chọc trong câu nói của An Bối Nhã, lại thấy thái độ của An Bối Nhã, cô ta không khỏi vừa xấu hổ vừa giận dữ, bực tức xông lên phía trước.

"Còn chuyện gì quan trọng?" An Bối Nhã xoay người, còn chưa nói xong, đã bị nhận một cái tát, trong chớp mắt, ánh mắt của cô lạnh hơn.

Vẫy vẫy bàn tay vừa tát cô, nữ sinh tóc nâu vốn còn đang vênh vang hả hê, nhưng nhìn vẻ mặt âm u lạnh lẽo của An Bối Nhã, cô ta không hiểu sao lại thấy cả kinh, còn chưa kịp phản ứng, An Bối Nhã đã tiến lại dùng sức giáng cho cô ta một cái tát.

"Mày!" Không ngờ rằng An Bối Nhã dám đánh mình, nữ sinh tóc nâu bụm mặt, kinh hoảng sững sờ trừng mắt nhìn cô.

An Bối Nhã liếm vết thương nơi khóe miệng, lạnh lùng nhếch môi, không chút khách khí giương tay hướng bên má trái cô ta giáng thêm một cái tát, trên mặt nữ sinh tóc nâu xinh đẹp còn in hằn dấu hai bàn tay.

"Bối Nhã An, mày, mày..." Nữ sinh tóc nâu đau đến phát khóc.

"Cô có gan đấy" An Bối Nhã cười lạnh, mà nụ cười của cô lại khiến một đám nữ sinh lùi lại, "Đời nay tôi chưa từng bị ai tát".

Ở cô nhi viện không có, sau khi được nhận nuôi lại càng không ai dám động thủ với cô, cô bị ức hiếp, từ trước đến nay còn nhiều hơn gấp bội, cô cũng sẽ không để cho bản thân chịu uất ức.

"Mày, mày" Nữ sinh tóc nâu sợ tới mức lui về phía sau, rồi lại không chịu thua, quay đầu hét lên với các cô gái khác: "Các người đứng đó làm gì? Còn không mau giúp tôi dạy dỗ con bé kia!"

Bị cô ta gào tỉnh, các nữ sinh khác xông lên phía trước, định bụng giáo huấn An Bối Nhã cho tốt.

An Bối Nhã cũng lắc lắc cổ tay, chuẩn bị cho những em gái nhỏ này biết chị đây không dễ chọc đâu.

Ai ngờ lúc này, một tiếng còi vang lên.

"Thật náo nhiệt, các vị tiểu thư xinh đẹp, mọi người đang cãi nhau sao?" Một nam sinh đẹp trai nhìn họ đầy hứng thú —— nói chính xác, là nhìn An Bối Nhã.

Ánh mắt An Bối Nhã lại đặt vào một hình bóng khác, Tề Thiên Kiêu bên môi cũng chứa nét châm biếm, dựa vào tường, như đang thưởng thức một trò hề, con ngươi đen như mực liếc cô, khi nhìn đến vết đỏ trên má cô, mắt chợt lóe.

"Học trưởng Nick!" Cac nữ sinh kinh hô, đương nhiên cũng thấy Tề Thiên Kiêu, bọn họ liền đưa mắt nhìn nhau.

Với nam sinh trước mặt, họ đương nhiên muốn duy trì phong thái tiểu thư, hơn nữa trước mắt là hai nhân vật phong vân của trường, làm cho bọn họ ngưỡng mộ không thôi.

Nữ sinh tóc nâu cắn cắn môi, hung hăng nguýt An Bối Nhã một cái, sau đó nhanh chóng bỏ đi.

Thấy họ ly khai, nữ sinh bên cạnh cũng vội vàng theo sau.

Lập tức,mọi người đều đi hết sạch, chỉ còn lại ba người bọn họ.

An Bối Nhã không đi, cô cũng không muốn đi, dù sao khó khăn lắm mới nhìn thấy Tề Thiên Kiêu.

Tại Tề gia, cô ở gian phòng phía tây, phòng của anh thì ở phía đông, toà nhà lớn như vậy, mà anh vốn không muốn gặp cô, bởi vậy đến Tề gia đã bốn tháng, số lần cô thấy anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Một cái khăn tay sạch sẽ đưa tới trước mặt cô.

An Bối Nhã nhìn về phía Nick, đối phương nở một nụ cười đẹp như ánh mặt trời với cô, "Khóe miệng của em bị thương này, cô bé tội nghiệp,hai má đều sưng lên".

"Tin em đi, so với nữ sinh bị em đánh như đầu heo, loại sưng đỏ nho nhỏ này có là bao." An Bối Nhã nhận lấy, ngược lại như cười như không nhìn Nick "Nhưng thật ra chơi vậy có đẹp không?"

Sao lại trùng hợp như thế? Muốn đấu võ thì bọn họ lại xuất hiện, cô chắc chắn bọn họ nhất định đứng một góc quan sát lâu rồi.

Nick trừng mắt nhìn, nở nụ cười trêu tức, "Cô gái thông minh, khó trách sao cha anh thích em như vậy. "À! Anh la Nick".

"Em biết, anh là con của chú Mike." Là người anh em cùng Tề Thiên Kiêu lớn lên, cũng là bạn tốt, luôn ở giữa cô và Tề Thiên Kiêu hòa giải.

Nghĩ đến Tề Thiên Kiêu, cô lập tức hướng tới anh, đến trước mặt anh, chìa tay về phía anh, "Khăn tay".

Lời của cô làm cho hai người sửng sốt.

Nick cúi đầu nhìn cái khăn trên tay mình, "Bối Nhã?"

"Em không cần khăn của anh." An Bối Nhã ngoắc ngoắc tay mà nhìn chằm chằm Tề Thiên Kiêu, "Em muốn cái của anh ấy".

Vì cái gì? Khăn tay của anh không sạch sẽ sao?

Nick gãi đầu, nhưng cũng không nói gì, liếc chiếc khăn tay bị ghét bỏ một cái, sờ sờ mũi bỏ vào túi, hứng thú dạt dào nhìn hai người.

Tề Thiên Kiêu nhìn cô. Tuy rằng tướng mạo bình thường, nhưng cô lại có một đôi mắt đẹp, đẹp như viên đá obsidian*, làm cho người khác khi bị cô nhìn chăm chú có ảo giác như bị cuốn vào trong.

* (Obsidian còn gọi là đá vỏ chai, là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mắc ma phun trào.)

Đầu tiên anh chưa hiểu, như cho rằng lời nói của cô rất nực cười, ki muốn quan tâm định bỏ đi.

Thấy anh muốn đi, An Bối Nhã nheo nheo mắt, "Mỗi lần đối mặt với tôi liền bỏ chạy, tôi hoài nghi anh sợ tôi đúng không?".

Phép khích tướng tuy rằng cũ, cũng rất hữu hiệu, nhất là với cá tính kiêu ngạo của tên này.

Quả nhiên, Tề Thiên Kiêu dừng bước lại.

Anh nhìn cô lạnh lẽo, sau đó nhìn Nick đứng ở một bên xem trò vui, ý tứ thực rõ ràng.

Nick chỉ có thể bất đắc dĩ mà vuốt cái mũi, hướng An Bối Nhã nháy mắt mấy cái, muốn cô bảo trọng —— tuy rằng hắn cảm thấy nữ sinh nhỏ này dường như chế ngự được người anh em tốt của mình.

Hắn vỗ vỗ bả vai Tề Thiên Kiêu, "Tề, đừng so đo cùng một cô bé".

Hắn biết chuyện của Tề gia, cũng biết tình cảnh của An Bối Nhã, mặc dù hắn thông cảm với cô, nhưng lực bất tòng tâm.