Cô bé?
Tề Thiên Kiêu nhìn về phía An Bối Nhã, mà cô cũng nhìn anh. Mỗi khi cô nhìn vào mắt anh anh đều cảm thấy anh mới là một cô bé trong mắt của cậu bé ngây thơ.
"Cô tốt nhất nên thu loại ánh mắt này về". Khiến anh nhìn liền không hài lòng, rõ ràng là một nha đầu miệng còn hôi sữa, dựa vào cái gì lại dùng ánh mắt khoan dung mà nhìn anh?
"Vậy thì anh thể hiện phong độ của anh đi". An Bối Nhã mỉm cười, cử chỉ vẫn ung dung, "Thể hiện phong thái quý ông của anh đi".
"Phong độ?" Tề Thiên Kiêu cười nhạo, mắt đen hiện lên trào phúng,anh tới gần cô, lấy thân thể cao lớn đè ép cô. Đem cô khóa ở bên tường,cánh tay tráng kiện ngăn trở hai bên vai cô, khuôn mặt anh tuấn kề sát cô,khí thế liều lĩnh khiến người ta run rẩy.
"Đối với cô, cũng chẳng cần thiết". Anh lạnh lùng nhìn cô, trong đôi mắt đen là căm ghét không chút giấu diếm.
Cô gái trước mắt nay, lúc đầu khi anh biết chuyện của cô, anh liền ghét cô.
Cha luôn dùng thái độ lạnh lùng mà đối xử với mẹ, trong lòng ông chỉ có một người phụ nữ, chính mắt anh thấy sự cô đơn và âu sầu của mẹ, mà cha đối xử với anh chỉ có nghiêm khắc, chưa hề có một chút dịu dàng, dịu dàng của ông chỉ dành cho tấm ảnh của người đàn bà ấy, sau đó, An Bối Nhã xuất hiện, thuộc về cha anh, cha cũng chỉ thể hiện tình thương của một người cha với cô.
Cô cùng mẹ đã đoạt đi tất cả của anh và mẹ anh, anh vẫn có thể bình tĩnh đối mặt với cô, không có bất kỳ lời nói và hành động trả thù nào, cũng đã xem là có phong độ.
Còn chung sống hoà bình cùng cô? Không có khả năng, tốt nhất cô cũng đừng kỳ vọng bất cứ cái gì.
"Anh chán ghét tôi". Cô bình tĩnh nói. Có lẽ hai chữ chán ghét này thật khiêm nhường, anh phải căm hận cô ấy chứ!
Anh bật môi cười khẩy "Tôi nghĩ đó là một sự thật hiển nhiên".
Sự tồn tại của cô là cái gai đâm vào lòng anh. Mỗi lần nhìn cô, cái gái kia lại đâm càng sâu, nhất là sự yêu thương của cha với cô.
Mắt đen hơi nheo lại, anh trừng mắt nhìn cô, gần như muốn dùng sức lực phá hủy cô.
Cô cảm nhận được cảm xúc của anh, nhưng không có một chút sợ hãi,cô luôn luôn không sợ anh, kể cả trước đây lẫn bây giờ, thực ra sự chán ghét của anh lại làm cô vui mừng, ít nhất anh cũng chú ý tới cô, cho dù là ghét cũng chẳng sao hết, chí ít, anh nhìn cô.
"Em không ghét anh". Tuyệt đối không, cô nhìn thẳng vào anh, thật sâu, giống như đang nhìn điều duy nhất trong lòng.
Cô thừa dịp này kiễng chân về phía trước, dán môi mình vào môi anh.
Tề Thiên Kiêu trừng mắt.
Cô thậm chí còn phát ra tiếng "Chu", sau đó lùi lại, cười với anh một cái, cười híp cả mắt, trên má hiện rõ lúm đồng tiền.
"Không đưa khăn tay, vậy thì hôn cũng được". Nói xong, cô khom người luồn từ dưới cánh tay anh, thoát ra khỏi vòng tay đang khống chế. "Hết tiết thể dục rồi, tôi đi trước đây".
Cô vẫy tay với anh, vui vẻ rời đi.
Trên môi phảng phất vẫn còn sự mềm mại của cô, anh trừng mắt nhìn cảnh cô rời đi, ngạc nhiên một lúc.
Cô, hôn anh.
Tề Thiên Kiêu không phải chưa từng bị nữ sinh hôn, anh qua lại với phụ nữ nhiều vô số kể, dựa vào dung mạo tuấn tú của anh, thời nổi loạn, anh cũng chơi đùa rất phóng túng.
Cái đó vốn không thể xem như hôn, chỉ là một cái chạm môi ngây thơ.
Nhưng mà lúc đó, anh thật sự ngây ngẩn cả người, bởi vì hanh động của cô thật đột ngột.
Anh cho rằng cô sẽ sợ sệt "Không, cô không phải cái loại người nhẫn nhục chịu đựng này".
"A? Bối Nhã!" Thanh âm của Nick khiến anh hoàn hồn, anh xoay người, thấy An Bối Nhã đứng trên sân thể dục.
Khuôn viên khu đại học và khu trung học của trường không giống nhau, nhưng sân thể dục lại dùng chung.
Nick huýt sao, "Cậu xem cặp chân Bối Nhã kìa, thật xinh đẹp".
An Bối Nhã mặc quần thể dục, lớp vải mỏng manh bó sát phần dưới,tuy cô gầy nhưng rất phù hợp với vóc dáng cao cao, một đôi chân dài thẳng tắp cân xứng, cô lười biếng duỗi thắt lưng, tập bài tập kéo giãn cơ, áo phông ngắn theo động tác của cô mà cuộn lên, lộ ra một phần da thịt màu mật ong.
Anh chú ý thấy mấy tên con trai xung quanh đều đang nhìn cô.
Người phương đông ngoại quốc vốn là là khiến người khác chú ý, mái tóc ngắn mỏng manh áp tai làm cho cô thoạt nhìn giống một nam sinh nhỏ nhắn, nhưng ngũ quan xinh xắn lại êm dịu, nét nam tính cùng nữ tính đan xen mà mâu thuẫn, thực có thể khiến cho đàn ông muốn nhúng chàm khai phá thú tính.
Tề Thiên Kiêu không nén được mím chặt môi.
Nick vẫn ở một bên líu lo nói, "Chậc chậc! Bối Nhã gầy thì gầy, nhưng mà cái mông đường cong lại rất đẹp, bộ ngực mặc dù nhỏ, nhưng mà để nam nhân một tay nắm thật vừa vặn". Bụng đột nhiên bị thưởng một cú đấm, hắn ôm bụng, không hiểu ra sao nhìn bạn tốt, "Tề, sao cậu đánh mình?"
"Cái loại tiểu nữ sinh này có gì đẹp?" Tề Thiên Kiêu hừ lạnh.
"Vậy sao?" Nick nhìn bốn phía, "Nhưng cậu xem, một đống người đang nhìn Bối Nhã kìa! Mới nhập học không bao lâu, tiếng tăm của Bối Nhã liền truyền khắp trường học, mình nghe nói rất nhiều nam sinh muốn theo đuổi con bé. A? Nhìn kìa nhìn kìa". Hắn chỉ vào sân thể dục.
Tề Thiên Kiêu đương nhiên cũng nhìn thấy, một gã con trai tóc vàng lấy chai nước khoáng cho cô, cô đưa tay nhận lấy, khuôn mặt thanh tú mỉm cười.
Thấy cô cười, gã tóc vang hơi thẹn thùng, song càng hưng phấn, khoa chân múa tay đang cùng cô nói gì đó.
"Tớ cá là, hắn nhất định là muốn hẹn Bối Nhã dùng bữa".Nick vuốt cằm đoán.
An Bối Nhã chuyên chú nghe đối phương nói chuyện, cánh môi vẫn giữ lấy nét cười, ánh mắt nhìn chăm chú vào tên con trai, Tề Thiên Kiêu biết, bị cô dùng loại ánh mắt nay nhìn chăm chú sẽ khiến cho người ta có cảm giác như đang rơi vào trong nó.
"Ố! Cậu bé đỏ mặt, thật đáng yêu." Nick cười ha hả, "A? Bối Nhã gật đầu! Nó đồng ý hẹn hò sao?"
Có gì phải kinh ngạc à? Anh chỉ cảm thấy vô vị.
Đối với chuyện của An Bối Nhã, anh hoàn toàn không có hứng thú.
An Bối Nhã nhảy xuống khỏi xe máy, cởi mũ bảo hiểm, khuôn mặt nhỏ nhắn cười nhẹ.
"Cám ơn cậu đã mời mình ăn cơm, bữa tối rất vui vẻ".
Cậu trai tóc vàng nhận lấy mũ bảo hiểm, cười đến ngại ngùng, hắn hồi hộp hỏi: "Bối Nhã, về sau còn có thể hẹn cậu ăn tối không?"
"Đương nhiên có thể".An Bối Nhã cười híp mắt.
Câu trả lời của cô làm cho nam hài tóc vàng vui vẻ, hắn cố lấy can đảm, mạnh dạn khẽ hôn lên má cô.
An Bối Nhã hơi choáng váng, nhưng không cự tuyệt.
"Vậy, ngày mai gặp ở trường". Cậu trai tóc vang đỏ mặt, vẫy tay tạm biệt cô.
"Hẹp gặp lại." An Bối Nhã cười nhìn theo cậu bé tóc vàng rời khỏi.
A! Một bé trai thanh thuần, thật là đáng yêu.
Cô tâm tình vui vẻ xoay người, cùng bảo vệ gật đầu mỉm cười, sau đó bước vào cổng.
Cô vừa đi vừa thưởng thức những bông hoa đêm theo gió lay động, đường nhỏ được hàng hàng ngọn đèn chiếu sáng, tuy rằng đã là buổi tối,nhưng sân nhà đèn đuốc vẫn sáng trưng.
An Bối Nhã ngâm nga hát.
"Tâm trạng tốt nhỉ?" Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang sự vui sướng của cô.
An Bối Nhã nhìn người đang đứng ở cửa, có chút ngoài ý muốn nhưng cũng không quá bất ngờ, buổi chiều ở sân thể dục, cô cũng thấy anh và Nick.
Nhất định nụ hôn ngày hôm qua khiến anh hoài nghi, cô tin rằng anh vẫn suy nghĩ về cái hôn đó, chắc chắn đầu óc hoàn toàn chỉ nghĩ về cô.
Cho nên cô nhận cuộc hẹn, thực ra là đang đánh cuộc.
Hôn anh, trong nháy mắt lại cùng người khác hẹn hò, cô nghĩ, không một người đan ông nào chịu được, không phải vì yêu thích, chỉ vì cái lòng tự trọng nực cười.
Xem đi, cô thắng cuộc rồi.
"Đúng vậy, không tồi." Cô mỉm cười, bước qua anh, chuẩn bị vào cửa.
Thái độ phớt lờ của cô làm mắt anh híp lại, nhìn tay cô, xoay người một cái, anh đem cô giam ở trên cửa, hai tay giữ lấy cổ tay của cô.
Thấy tay bị nắm lấy, An Bối Nhã nâng mắt, yếu ớt cười khanh khách, "Có chuyện gì sao?"
Tề Thiên Kiêu từ từ cúi đầu, thân hình cao lớn gần như bao phủ cô,chăm chăm nhìn thẳng vào mắt cô như hiểu rõ tất cả, rồi lại lộ ra ảo não.
Anh không ngu, đương nhiên hiểu rõ cô đang bay trò lừa bịp gì, nhưng mà, anh lại mắc câu, bởi vì lòng tự trọng của mình.
Cô gái trước mắt này, cực thạo tâm lí của nam nhân, biết làm thế nao để khiêu khích ham muốn chinh phục của đàn ông. Tề Thiên Kiêu không cam lòng thừa nhận, cô hoàn toàn hấp dẫn sự chú ý của anh.
"Cô muốn chơi sao?" Anh mở miệng, trên khuôn mặt tuấn mỹ là vẻ âm trầm, mang theo hơi thở hắc ám, giống như muốn đem cô cắn nuốt.
Cô chẳng sợ, hất hàm lên; bị anh nhìn thấu, cô không có một chút chột dạ, cô biết anh chưa bao giờ là người dễ đùa.
"Anh dám à?" Cô hướng anh hạ chiến thư.
Con ngươi đen híp lại, vì ánh mắt khiêu khích của cô, môi anh kề sát lại.
"Tôi sẽ phụng bồi." Khi nói chuyện, cánh môi cô mấp máy, lập tức, miệng lưỡi cực nóng chiếm lấy cô.
Không phải kiểu chạm môi thanh thanh khiết khiết như hôm qua, đó là một cái hôn sâu, như hỏa diễm, suýt nữa đem cô thiêu trụi bằng nụ hôn nồng nhiệt.
Mà cô, chậm rãi mở miệng, vui mừng nghênh đón hơi thở của anh.
Tề Thiên Kiêu, đây chính là mở đầu cho cuộc đi săn, An Bối Nhã trong lòng mỉm cười.