MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí mật độc quyềnChương 4

Bí mật độc quyền

Chương 4

2,287 từ · ~12 phút đọc

Em bị lạc trong ngôi nhà bánh kẹo, đi một chút dừng một chút, luôn luyến tiếc rời xa, bởi vì — anh ở nơi này.

Đèn pha lê sáng rực rỡ, khách khứa tụ họp, ly cụng ly, hai bên là dàn nhạc đang chơi, thân sĩ quý tộc chuyện trò vui vẻ, đây là một bữa tiệc của xã hội thượng lưu.

Nhân vật chính là dưỡng nữ của Tề gia, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của cô, Tề Duy Đức đặc biệt vì cô tổ chức tiệc sinh nhật.

An Bối Nhã mặc một bộ lễ phục váy quây màu đen, phía dưới là váy tầng mỏng manh, lộ ra một đôi chân dài xinh đẹp, trên cổ là một chiếc dây chuyền kim cương, được gọt cắt thành một hình thoi hoàn mỹ tọa trên bộ ngực sữa hơi lộ ra, ở dưới ánh đèn lóe lên tia sáng rực rỡ.

Cô vẫn để mái tóc ngắn đen xinh xắn, cùng với vòng cổ khuyên tai kim cương, trên khuôn mặt xinh đẹp là một nụ cười tự tin, đôi mắt sáng nhìn quanh, một phong thái làm mê muội lòng người.

Ở phương đông một mét sáu mươi lăm có thể nói là cao gầy, nhưng tại nước ngoài mỹ nữ xung quanh, cô xem như nhỏ xinh, ngũ quan chỉ có thể coi là thanh tú, cũng không sánh bằng thiên kim quý tộc ở bốn phía, vậy mà cô vẫn tỏa sáng lóa mắt, phong thái tự tin hào hứng, khiến cô vô cùng dễ làm người khác chú ý.

Vây quanh bốn phía của cô là một đám nam sĩ, bọn họ tranh nhau cùng cô nói chuyện, trong mắt lộ vẻ tán thưởng và nịnh hót cô. Nhân vật nổi tiếng trong xã hội ở Anh quốc ai chẳng biết, An Bối Nhã là công chúa nhỏ được Tề Duy Đức thương yêu nhất, mặc dù thân phận là con nuôi, nhưng Tề Duy Đức cơ hồ luôn đem đến cho cô những điều tốt đẹp nhất, coi cô như con gái ruột.

Khi cô mười bảy, Tề Duy Đức đặc biệt vì cô tổ chức tiệc sinh nhật, để cô vào công ty thực tập, khi họp, cô ngồi bên người Tề Duy Đức lắng nghe( nguyên gốc là bàng thính: Tham gia hội nghị nhưng không được quyền phát biểu và biểu quyết), chờ nhân viên báo cáo xong, điều đầu tiên Tề Duy Đức làm, là quay đầu hỏi cô có ý tưởng gì.

Mà cô, không chút hồi hộp, đối mặt với một nhóm người lớn tuổi và lão làng hơn, cô mỉm cười, chậm rãi mà nói.

Cô nói, tương lai là thế giới 3G, mọi người dựa vào mạng, dựa vào công nghệ cao, Tề thị đi trước người khác một bước, là muốn khai phá trước người khác, trước tiên bắt đầu làm từ ISP( Internet service provider–Nhà cung cấp dịch vụ Internet) rồi đến điện thoại di động, rồi đến máy tính, Tề thị chủ yếu sẽ dẫn đầu các xí nghiệp khác, trở thành thủ lĩnh của lình vực công nghệ cao.

Cô lập ra một kế hoạch khiến Tề thị kiếm được hàng trăm triệu, cổ phiếu lên cao, cũng làm thanh danh cô khai hỏa, Tề Duy Đức trong lòng đối với cô càng yêu thương hơn, coi cô như báu vật, địa vị của cô gần như thay thế được thiếu gia của Tề gia. Chỉ có điều, cô không cần những thứ này, thứ cô muốn, chỉ có một.

Cầm ly rượu thủy tinh, An Bối Nhã uống sâm panh, cánh môi chứa nét cười nhạt, giống như chuyên tâm nghe người bên cạnh nói chuyện, nhưng lòng dạ của cô vẫn đặt ở cửa.

Cô cân nhắc thời gian, đã hơn mười giờ, anh vẫn chưa xuất hiện, nhưng cô không vội, cô biết anh nhất định sẽ đến, Tề thúc đã từng ra lệnh cho anh, kêu anh đêm nay nhất định phải xuất hiện.

Tuy rằng quan hệ của anh và Tề thúc vô cùng lạnh nhạt, song lời nói của Tề thúc anh vẫn sẽ tuân theo. Cha với con trai, mặc dù luôn giương cung bạt kiếm, nhưng cô biết Tề thúc vẫn luôn quan tâm đến anh, chẳng qua là đã quen nghiêm khắc, cũng không biết nên thay đổi thái độ như thế nào.

Mà anh, nếu không thèm để ý, căn bản là sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, chỉ có thể nói cá tính hai cha con đều kiêu ngạo như nhau, ai nếy đều giấu đi biểu cảm thật dưới khuôn mặt. An Bối Nhã gợi lên nét cười —— bởi vì ở cửa truyền đến tiếng xôn xao. Cô biết, anh đến rồi.

Ngước mắt lên, cô nhìn về phía anh. Tây trang màu xám đậm tôn lên thân hình cao lớn, mái tóc đen dày được chải gọn gàng, lộ ra cái trán cao, cũng làm cho ngũ quan tuấn mỹ càng lạnh lùng, môi mỏng khẽ mím, không hề mỉm cười, ánh mắt lãnh ngạo, cả người tản mát khí thế quý tộc.

Sự xuất hiện của anh làm cho nam giới trong bữa tiệc ảm đạm thất sắc, trong ánh nhìn cuả nhóm nữ giới là sự ái mộ không chút che giấu. Anh khoác tay một mĩ nữ tóc vàng, cô ta mặc một bộ lễ phục màu trắng tao nhã, đôi mắt xanh biếc đẹp như bảo thạch, ngũ quan tinh tế như ngọc, xinh đẹp mà cao quý, khiến chúng nam sĩ nín thở. Đồng tử An Bối Nhã hơi co lại.

Lina? Hayes —— thiên kim quý tộc nổi danh, gia tộc cô ta có lịch sử lâu đời, ở Scotland có quyền có thế, mà vẻ đẹp của cô ấy càng làm người khác chú ý, các nam nhân tre già măng mọc khao khát cái ngoái đầu của cô, cô ấy là một người phụ nữ hấp dẫn, một ngôi sao.

Cô ấy cũng là cô gái duy nhất có thể khiến anh lộ ra một chút dịu dàng, chỉ khi đối xử với cô ấy, anh mới không cao ngạo lạnh nhạt.

Năm đó, cũng vào tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của cô, anh dẫn theo Lina xuất hiện, mà cô, mặc dù kinh ngạc, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, thậm chí vẫn còn có thể cùng khách khứa cười nói, chỉ đến khi trở về phòng, cô mới tháo mặt nạ xuống, lộ ra sự mất mát.

Cô luôn luôn kiêu ngạo, bất luận ở trước mặt kẻ nào cũng sẽ không tỏ ra yếu mềm, nhất là anh, huống chi hai người bọn họ lại như nước với lửa, thế nhưng đôi tai lại vẫn để ý tới chuyện của anh.

Hiện tại ngẫm lại, khi đó cô thật đúng là ngớ ngẩn. An Bối Nhã mỉm cười, chống lại ánh mắt của Tề Thiên Kiêu, cô hướng về anh nâng ly rượu, im lặng mà kính anh (kính này là kính anh một ly rượu), sau đó mở miệng, khẽ nhấp một ngụm sâm panh, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua cánh môi, lập tức thấy tia lửa chợt lóe rồi biến mất trong mắt anh. Bên bờ môi cô nét cười càng sâu.

"Bối Nhã." Nam sĩ bên cạnh đột nhiên đem môi dán vào bên tai cô nói chuyện, cô không tránh né, quay đầu lại nhìn về phía hắn, cánh môi vẫn giữ nét cười nhạt.

"Hửm?" Cô giương mắt hỏi, một động tác nhẹ nhàng, nhưng lại tự nhiên quyến rũ như vậy, đôi mắt đẹp nhộn nhạo, tràn đầy ý cười.

Người đàn ông tim đập thình thịch, nhịn không được đưa tay ôm hông cô. Thân thể mềm mại cùng hắn dán vào nhau, xông vào mũi là mùi hương thoang thoảng của phụ nữ khiến người ta mê muội.

"Bằng lòng cùng tôi khiêu vũ chứ?" An Bối Nhã đặt ly rượu xuống, quay về phía người đàn ông mỉm cười.

"Được thôi!" Ôm lấy tay của hắn ta, tiến vào sàn nhảy, cô để người đàn ông ôm vô cùng thân mật, cánh tay đặt ở sau gáy hắn, mắt đẹp nhìn hắn, nụ cười yếu ớt xinh đẹp vẫn dừng trên bờ môi. Cô biết, người ấy đang nhìn cô. Bởi thế nụ cười của cô lại càng đẹp hơn.

Anh nhìn cô. Tay của người đàn ông kia đang dán vào hông cô, chỉ thiếu chút nữa thì chạm vào mông cô, thân thể của cô gần như dán vào người nam nhân, nam nhân vô cùng thân thiết ở bên tai cô nói chuyện, mà cô cười khẽ, mắt đẹp nhìn quanh, lộ ra phong thái hết sức mê người.

Anh nhìn người đàn ông ôm cô lộ ra ánh mắt mê muội, hận không thể một hơi nuốt cô vào. Không chỉ nam nhân kia, những nam nhân ở đây đều nhìn cô.

Đây là yến hội của cô, mà cô được người khác chú mục chính là nữ hoàng. Cô cười, nhất nhất chấp nhận lời mời khiêu vũ của nam nhân, cô dựa vào cánh tay họ, dùng cặp mắt xinh đẹp chết tiệt kia chăm chú nhìn họ.

***

Tề Thiên Kiêu dùng sức cắn đôi môi mềm, rước lấy một tiếng hừ nhẹ phản đối, chôn ở da thịt mềm mại cọ xát cực nóng của người phụ nữ, ra sức xâm nhập sự diễm lệ của cô.

An Bối Nhã uốn cong thân hình yêu kiều, chân dài ôm lấy thắt lưng anh, lễ phục nhỏ màu đen bị kéo xuống, hỗn độn rơi rớt ở thắt lưng, bộ ngực sữa bị bàn tay to tùy ý nhào nặn chơi đùa, lưu lại vết tích thô lỗ của nam nhân.

Anh còn cắn môi cô, đau đớn làm cho cô nhíu mày, từ môi anh lùi lại, đầu lưỡi liếm qua cánh môi, mắt đẹp kiều mỵ ngắm nhìn anh.

"Nhẹ một chút, đừng lưu lại dấu vết, bữa tiệc còn chưa kết thúc." Cô vừa từ toilet đi ra, đã bị anh kéo đến thư phòng tối tăm, không nói hai lời, liền bạo ngược mà lấp kín môi của cô, kéo lễ phục của cô xuống, hung tợn mà tiến vào cô.

"Thế này cô còn muốn quay về yến hội?" Vẻ mặt anh trào phúng.

Môi của cô bị anh cắn đến sưng đỏ, đôi mắt đẹp chớp chớp, xuân quang mềm mại đáng yêu, bộ ngực sữa in hằn dấu ngón tay của anh, ngay cả bả vai nhỏ mảnh dẻ cũng bị anh cố ý để lại vết cắn. Cô dám đi ra ngoài như vậy, người sáng suốt vừa thấy đã biết ngay cô vừa làm gì xong.

"Đương nhiên, tôi chính là nhân vật chính của bữa tiệc này, nhân vật chính sao có thể vắng mặt." An Bối Nhã bày ra một dáng vẻ đương nhiên, cô hướng anh cười, đầy quyến rũ,

"Chỉ cần anh đừng quá phận, những dấu vết này, dùng phấn là có thể che đi hết."

Sau đó để cô mang theo diện mạo xinh đẹp quyến rũ này, đi vào bữa tiệc, cho bàn tay của những nam nhân ngu xuẩn đó chơi đùa sao?

Cô gái này rất khéo nắm bắt lòng người, nhất là đối với nam giới, cô giống như công chúa, lúc đó giao thiệp với bọn họ, hưởng thụ ngưỡng mộ từ họ.

Rõ ràng là một dung mạo bình thường không có gì đặc sắc, bạn gái anh Lina so với cô đẹp hơn không biết bao nhiêu, nhưng mà ở tiệc rượu lúc nãy, sự xuất hiện của Lina chỉ được chú ý một lúc, cô một lòng cùng nam nhân khiêu vũ( nguyên văn là ủng vũ– ủng là ôm), ánh mắt của mọi người đều rơi vào người cô.

Mà cô mỉm cười, hưởng thụ những ánh mắt này, được nam nhân khác ôm vào trong ngực, cô thì chuyên tâm nhìn bọn họ, lơ là sự hiện hữu của anh. Không ai có thể dễ dàng tha thứ cho sự phớt lờ đó.

Tề Thiên Kiêu lùi thân mình lại, bừng bừng phấn chấn rút dục vọng nam tính ra khỏi tiểu huyệt, anh rời khỏi liền rước lấy tiếng ngâm khẽ của cô. Anh còn chưa thỏa mãn, sao dễ dàng bỏ qua cho cô được.

Sự nghi vấn của cô lập tức nhận được đáp án, anh đột nhiên xoay người cô lại, để cô nằm sấp trên bàn sách, đưa lưng về phía anh, cô sửng sốt, lập tức hiểu được ý đồ của anh.

"Tề Thiên Kiêu, anh không thể..."

Xoát một tiếng, tiểu lễ phục màu đen bị anh xé bỏ hoàn toàn, rời khỏi thân thể yêu kiều, rơi lả tả trên mặt sàn.

"Anh... A ——" cô quay đầu đang muốn phản kháng, anh lại đột nhiên tiến vào từ phía sau, nhiệt thiết chen mở mị thịt, bất thình lình tiến vào hoa tâm.

Cô cắn môi, thân thể vì bị đột ngột tiến vào mà run rẩy, vách thường hoa tự nhiên co rút lại, chặt chẽ thít chặt nơi nóng rực to lớn.

Anh nghiêng người, vòm ngực cường tráng ngăn chặn cái lưng mềm mại. Khác với cô, tây trang của anh vẫn hoàn hảo mặc trên người, chỉ cởi bỏ quần lót, để dục vọng nam tính chôn vào.

"Như vậy cô còn có thể trở lại bữa tiệc sao?"

Lời nói tràn ngập ác ý ở bên tai cô nhẹ thở, bàn tay nắm lấy khuôn ngực mềm mại, hông mạnh mẽ rút ra, rồi lại hung hăng xâm nhập.

"A..." An Bối Nhã ngẩng đầu, khẽ cắn môi, đầu mày nhíu lại, nhưng mà thân thể nhịn không được truyền đến hưng phấn.