Ngọn đèn mờ nhạt chiếu vào người cô, để anh chứng kiến dáng vẻ mê người khi cô sa vào sắc dục. Nắm lấy bầu ngực non mềm, ngón tay dùng sức siết lấy, không để ý sức lực của mình sẽ làm cô đau, anh xoa nắn nhũ thịt, thô lỗ mà lôi kéo đỉnh nhụy.
Anh đối cô từ trước đến nay chưa hề dịu dàng, là cô trêu chọc anh trước, hai người chơi đùa đã bốn năm, thân thể mềm mại dưới thân này, anh hiểu rõ hơn so với bất kì ai khác.
Anh càng thô lỗ, tiểu huyệt càng siết chặt anh, mị thịt non mịn sít sao bao bọc lấy anh, khiến anh mỗi một cái trừu đưa đều vô cùng khó khăn.
Bất luận chiếm giữ cô bao lần, cô vẫn síết chặt như vậy, làm cho anh muốn hung hăng phá hủy. Anh chiếm lĩnh cô, một lần rồi lại một lần xâm nhập, tiếng rên rỉ trầm trầm của cô làm cho anh chiếm lĩnh dữ dội hơn.
Hoa thịt nhu động, tham lam cùng nghênh đón sự xâm lược của anh. Ngón tay dài đi vào nơi trơn mềm, trêu chọc hai cánh hoa ẩm ướt đang nhỏ giọt, đầu ngón tay khẽ uốn, yêu dịch quấn quanh ngón tay, theo mỗi lần trừu đưa của anh, dâm đãng mà chảy xuống dưới đùi.
An Bối Nhã ngẩng đầu lên, ngón tay mảnh khảnh cắm sâu vào lòng bàn tay, thân hình đáng yêu vì sắc dục mà phiếm hồng, cô mê hoặc xoay hông, khi anh ra vào, bụng hơi co lại, siết lấy vật nóng rực.
Anh tiến vào cô, cô cám dỗ anh, lễ phục bị xé bỏ minh chứng rằng anh không thể khống chế được nữa, cô không cần anh cư xử dịu dàng, từ trước đến nay cô không phải là một cô gái nhu nhược. Cô như ngọn lửa, hơn nữa, muốn thiêu đốt anh.
Tiểu huyệt chặt chẽ bóp nghẹt cắn nuốt anh,cô nghe được tiếng hô hấp dồn dập của anh, tiếng tim đập thật nhanh, hòa cùng tiếng thở dốc của cô. Trận vui chơi này, cô sẽ không để cho bản thân độc diễn, cô muốn anh và cô cùng nhau điên cuồng.
"A..." Chất lỏng nóng bỏng tràn vào cơ thể, cô rên rỉ, thân thể mềm mại vì hưng phấn mà run rẩy, sau đó hạ thân mềm nhũn.
Tề Thiên Kiêu rút ra dục vọng nam tính, yêu dịch ngọt ngậy chảy ra thật nhiều, hòa cùng nhiệt dịch anh đưa vào, từng giọt từng giọt mà lưu lại một vũng mật dịch trên nền đá cẩm thạch trắng.
Anh biết hôm nay là kỳ an toàn của cô, cho nên không hề do dự —— đừng hỏi vì sao anh biết, dù sao anh cũng chẳng biết tại sao ngay cả thời gian hành kinh của cô cũng nhớ rõ.
Anh lau sạch thân mình, xác định không có một chút dấu vết hỗn độn nào, không hề quan tâm cô vẫn đang gục xuống bàn, định rời khỏi.
"Từ từ." An Bối Nhã lười biếng xoay người, thanh âm mang theo kiều mỵ sau lửa tình, chân cô vì mới vừa rồi giao hoan kịch liệt mà khẽ run, nếu không phải dựa vào bàn học, e rằng chân đã sớm mềm nhũn.
"Anh định bỏ đi như vậy?" Chiếm hữu cô, xé lễ phục của cô, bản thân sảng khoái xong rồi thì muốn đi?
"Không thế thì sao?" Anh không cho là bọn họ còn có cái gì có thể nói, về phần không có quần áo thì cô phải rời đi như thế nào, đó là chuyện của cô.
An Bối Nhã ngồi trên bàn sách, hai chân hé mở, ngọn đèn mờ nhạt chiếu lên thân thể mềm mại trần trụi, trên người cô tất cả đều là dấu vết dâm mỹ, giữa hai chân là cánh hoa đỏ tươi, để lộ nước mật thơm tho.
"Thì ra năng lực của anh chỉ có như vậy?" Yêu mị mà liếm đôi môi sưng đỏ xinh đẹp, cô ngờ vực liếc anh một cái.
"Được rồi! Anh có thể đi rồi." Cô vươn tay cầm lấy điện thoại bên cạnh. Tề Thiên Kiêu nhìn động tác của cô, mày bất giác nhăn lại,
"Cô muốn làm gì?" An Bối Nhã không để ý tới anh, trực tiếp bấm số, chờ kết nối xong mới mở miệng,
"Xin chào! David, anh..." Cạch! Điện thoại bị ngắt kết nối. Cô cười, yếu ớt nâng mắt, không chút bất ngờ nhìn con ngươi đen lạnh lẽo sâu thẳm
"Làm sao vậy?" Vẻ mặt của cô vừa vô tội vừa khờ dại. Bóng đen cao lớn bao phủ cô, Tề Thiên Kiêu nghiêm mặt lạnh lùng, tay anh phủ lên đoá hoa thầm kín, ngón tay đâm vào tiểu huyệt ướt át, thanh âm rét lạnh, cơ hồ khinh bỉ nói
"Cô thật dâm đãng."
"Đúng vậy nhỉ!" Cô không quan tâm đến lời bình luận của anh, ngón tay nắm lấy cà vạt, kéo anh xuống, môi gần như dán vào anh.
"Có điều, hiện tại tôi không muốn dâm đãng với anh."
Nói xong, lập tức đẩy anh ra, cô nhảy xuống khỏi bàn, không quan tâm bản thân đang trần trụi, cô đi về phía tủ rượu, rót cho mình một ly.
Dựa vào tủ rượu, An Bối Nhã nhấm nháp ly vang đỏ ngọt ngào, như một bà hoàng, cao ngạo mà nhìn anh.
"Còn chưa đi sao? Hay là anh muốn thưởng thức tôi cùng nam nhân khác ân ái?" Cô buồn rầu mà nhíu mày,
"Nhưng tôi không muốn bị người ta thấy đông cung tú đâu! ( kiểu chương trình three some kaka) Cho nên..." Cô phất tay xua anh, như muốn đuổi một con cún, "Đi mau."
Tề Thiên Kiêu trừng mắt với cô. Đối mặt với cái nhìn chòng chọc của anh, cô vẫn coi như không, rượu vang đỏ khẽ chảy xuống cánh môi, nhỏ giọt xuống ngực, tiếp tục thong thả đi xuống. Anh nhìn chằm chằm chất lỏng lưu lạc kia, nhìn thân thể mềm mại mới nãy anh còn chiếm giữ, nơi thầm kín xinh đẹp vẫn ướt át, mật dịch vẫn không ngừng từ tiểu huyệt chảy xuống.
Toàn thân cô tất cả đều là dấu vết anh lưu lại, vừa rồi còn rên rỉ ở dưới thân anh, như một yêu nữ truỵ lạc, gắt gao quấn lấy anh. Mà hiện tại, cô vẫn chưa hài lòng, khiêu chiến tôn nghiêm đàn ông của anh, chuẩn bị tìm nam nhân khác —— bởi vì, anh chưa làm cô thỏa mãn.
Không một người đàn ông nào có thể chịu được loại vũ nhục này, biết rõ là cô cố tình, nhưng Tề Thiên Kiêu vẫn bị cô chọc giận.
Cô luôn hiểu được làm thế nào để khiêu khích lửa giận của anh, dùng dáng vẻ tươi cười của cô, dùng ánh mắt của cô, dùng tất cả mọi thứ của cô, người phụ nữ này —— khiến người ta hoàn toàn căm giận.
Anh nới lỏng cà vạt, bước về hướng cô. Muốn chơi đúng không? Anh theo hầu. Nhìn trong mắt anh toát ra lửa giận, An Bối Nhã nhướng mày, cô lánh về bên cạnh, né tránh đôi tay đang đưa tới của anh,
"Tránh ra, tôi không muốn chơi đùa với anh."
"Tùy theo cô sao?" Tề Thiên Kiêu thô bạo bắt lấy cô, ly rượu trên tay cô rơi xuống, rượu đỏ chảy tràn trên sàn, cũng không ai để ý. Môi cô bị lấp kín, nam nhân tách hai chân cô ra, dục vọng nam tính sớm đã bừng bừng phấn chấn đặt nơi đóa hoa, mông hẹp đột nhiên rất thẳng, lách vào nơi trơn mềm, dùng sức thẳng tiến tiểu huyệt.
"Đừng..." Cô hừ nhẹ, đôi tay nhỏ bé nắm lấy áo sơ mi của anh, dùng sức lôi kéo, mặc dù không thể xé rách áo sơ mi của anh, nhưng cũng khiến những chiếc cúc áo rơi vãi trên mặt đất. Anh đã xé bỏ lễ phục của cô, thì đây chỉ là có qua có lại.