Bàn tay nhỏ bé lành lạnh vỗ về cơ ngực cường tráng, hàm răng gặm cắn môi dưới anh, trả lễ lại việc anh vừa mới cắn môi cô. Cô không quay về bữa tiệc được, anh cũng đừng hi vọng xuất hiện ở đó.
Tề Thiên Kiêu híp mắt, sự ngang bướng trong mắt cô gợi lên ham muốn chinh phục của đàn ông, anh rút ra, bàn tay siết lấy bên mông, hướng lên trên hoa tâm đụng chạm. Cô không cam chịu yếu thế, xoay thắt lưng thả lỏng hông, khi anh tiến tới tận cùng cũng như lùi xuống, mị thịt hút quyện dục vọng nam tính, ma sát sảng khoái nóng rực.
Bọn họ giống như hai dã thú, dùng thân thể cắn xé lẫn nhau, miệng lưỡi giao triền, nước miếng chảy xuôi, bọn họ không có thời gian rảnh rỗi tranh luận, chỉ dùng sức lực mà cuốn lấy đối phương.
Ướt át của cô bao lấy anh, lửa nóng của anh chiếm lĩnh cô, mồ hôi theo da thịt tuôn ra, nơi giao hợp phát ra tiếng nước dính dấp.
"Tề, anh ở đây à?" Đột nhiên, cửa phòng mở ra.
Hai người dừng động tác lại, tủ rượu che khuất bóng dáng của bọn họ, làm người đứng ở của nhìn không thấy bọn họ, nhưng mà nếu tiến tới thì sẽ không như vậy.
An Bối Nhã khẽ cắn môi anh, mắt đẹp ẩn chứa nét quyến rũ.
"Thế nào? Là Lina." Cô khẽ thì thầm, hai chân lại càng siết chạt hơn, mông cong khẽ mở, đóa hoa non nớt chặt chẽ kẹp chặt dục vọng nam tính.
Tề Thiên Kiêu nhịn khát vọng muốn kêu lên xuống, nhìn ý cười cố tình trong mắt cô, bàn tay chế trụ mông tròn, dục vọng nam tính hung hăng hướng lên tận cùng chơi đùa, nhẹ nhàng chậm chạp mà mãnh liệt va chạm hoa tâm ở chỗ sâu nhất.
An Bối Nhã dùng sức cắn môi, nhịn tiếng rên rỉ, đầu ngón tay lại vì khoái cảm mà cắm thật sâu vào vai anh. Anh xấu xa kéo môi, không buông tha cô, tiếp tục đưa tới, khiêu khích thân thể của cô.
An Bối Nhã vòng tay ôm anh thật chặt, dứt khoát há mồm cắn bên cổ anh, mông tròn cũng hư hỏng mà vặn vẹo, nghênh đón động tác của anh.
"Tề?" Lina chuẩn bị đi vào phòng.
"Lina tiểu thư." Cole đúng lúc xuất hiện,
"Sao ngài lại ở chỗ này?" "Cole, ông có biết Tề đi đâu không?"
"Thiếu gia vừa mới nhận được một cuộc điện thoại quan trọng, tạm thời phải rời đi trước, cậu ấy phân phó tôi thông báo cho ngài, còn dặn tôi thiết đãi ngài thật tốt."
"Thì ra là vậy." Lina cười nói.
"Đúng vậy, thật sự rất xấu hổ, vậy mời tiểu thư Lina đi theo tôi." Cole cung kính nói, ông lặng lẽ đóng cửa lại, tầm mắt từ đầu đến cuối cũng chưa nhìn vào trong.
Mà trong phòng hai người sớm đã quên đi tất cả, lửa dục đốt cháy bọn họ, đến tận khoảnh khắc cuối cùng, bọn họ run lên, hai mắt nhìn nhau, miệng lưỡi giao triền, điên cuồng mà đòi hỏi, vẫn muốn chiếm đoạt đối phương, dục vọng mới biến mất lại bắt đầu, thật lâu không ngớt...
An Bối Nhã biết, thứ Tề Thiên Kiêu muốn ở cô —— chỉ giới hạn ở tình dục. Hai người bọn họ thể xác từ trước đến nay phối hợp khăng khít, anh biết làm gì để khiêu khích cô, cô biết rõ trêu chọc anh thế nào, họ quen thuộc với thân thể của nhau. Mà tâm hồn vẫn thật xa xôi. Tuyệt đối không thể so với sự gần gũi giữa anh và Lina.
Ăn kem, cô đọc những bài báo của các tạp chí bát quái, trang bìa chính là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, nam tuấn tú, nữ xinh đẹp, đứng chung một chỗ, tựa như câu chuyện cổ tích của hoàng tử và công chúa. Cô nhìn tấm ảnh của anh, mà anh, cúi đầu nhìn Lina, vẻ mặt từ trước đến nay lạnh lùng đang giữ một nét cười hiếm thấy. Anh tới New York đi công tác, còn có mỹ nữ theo cùng, thật sự là thoải mái ha! Một đôi tay che chắn tấm ảnh.
"Đừng nhìn, cái này có gì đẹp sao?" Y Ti cuộn tạp chí lại, dùng sức quăng vào sọt rác.
"Xem cũng không tồi đâu! Tuấn nam mỹ nữ đứng cùng nhau, thực là cảnh đẹp ý vui." An Bối Nhã cắn thìa, vẫn cười thảnh thơi.
"Bối Nhã? An!" Y Ti chống nạnh trừng cô, "Cậu quả thực là..." Cô tức giận đến mức không biết nên nói sao, cô hoàn toàn không hiểu Bối Nhã đang suy nghĩ cái gì.
Nó rõ ràng thích Tề Thiên Kiêu, hai người còn phát sinh quan hệ, nhưng Tề Thiên Kiêu lại chỉ cư xử với nó lạnh nhạt, thậm chí tin tức phong lưu một đống, hiện tại người yêu mới chính là Lina, bây giờ tin tức bát quái tất cả đều trên báo, hai người gia thế bối cảnh tương xứng như hoàng tử và công chúa, chuyện tốt không còn xa.
Nhìn đến những bát quái này, cô lo lắng đến muốn chết, sợ Bối Nhã đau lòng khổ sở, cho nên đặc biệt bay đến Scotland trông nom nó, không nghĩ rằng nó lại bày ra một bộ dáng điềm tĩnh...
Không, với cá tính của Bối Nhã, nhất định là giả vờ, nó mà đau lòng khổ sở, cũng sẽ không để cho người khác biết, tính cách của nó chính là quật cường như vậy.
Y Ti nhịn không được mà lo lắng cho bạn thân, "Bối Nhã, không cần thích hắn, nhiều đàn ông theo đuổi cậu như vậy, sao nhất định phải là Tề Thiên Kiêu kia?"
Theo quan điểm của cô, tên kia căn bản là chẳng đáng để Bối Nhã thích, cô thật sự không hiểu, Bối Nhã yêu thương hắn vì cái gì?
Đúng, bộ dạng Tề Thiên Kiêu trông rất đẹp mắt, có dáng điệu của quý tộc, anh tuấn nhiều tiền, khiến phụ nữ động tâm, nhưng hắn đối xử với Bối Nhã không tốt một chút nào, hơn nữa hắn còn rất ghét Bối Nhã.
Với cá tính của Bối Nhã, loại đàn ông mắt mọc trên đỉnh đầu này, nó vốn sẽ không thích, vậy mà nó đã yêu. Bối Nhã nói với cô, nó vừa gặp đã yêu.
Trời ơi! Cô không thể tin được Bối Nhã luôn luôn lý trí, thế mà lại có lúc nhất kiến chung tình, hơn nữa đối tượng còn là một người căm hận nó khủng khiếp.
Hai người là chị em tốt, Bối Nhã có gì đều nói với cô, đương nhiên cả việc nó không được hoan nghênh trong đại trạch của Tề gia. Thậm chí đã ở đó bốn năm, Bối Nhã vẫn cứ cô độc.
"Y Ti, đừng lo lắng cho mình, mình ổn mà."
Đối với sự quan tâm của bạn tốt, An Bối Nhã trong lòng đau khổ, nhưng cô thật sự không sao. Suy cho cùng những bài báo này, trước khi chết cô cũng xem rồi, muốn đau lòng cũng đã đau lòng, cô được tái sinh, so với bất kì ai khác đều hiểu được đau lòng là chuyện vô ích.
Cô trước kia, chỉ có thể kín đáo quan tâm tới chuyện của anh, bởi vì anh căm ghét, bởi vì anh kiêu ngạo, cô cũng chưa từng chung sống hòa bình với anh.
Mỗi khi đối thoại, lời nói luôn lạnh nhạt, liều mạng xem ai thắng ai thua, anh châm chọc khiêu khích, cô ăn nói lanh lợi, lúc nào cũng chia tay trong cụt hứng.
Cho dù hối hận, cô cũng chẳng biểu lộ ra mặt. Cô chỉ có thể len lén nhìn anh, giống như con ngốc, đối mặt với anh, đối mặt với tình yêu, cô nhát gan không dám tiến lên một bước, không giống cá tính của An Bối Nhã cô chút nào.
Mà hiện tại, cô không như thế, cũng không muốn lại khiến mình có cơ hội hối hận. Cho dù hiện tại anh cùng Lina ở bên nhau thì sao? Chỉ cần hai người vẫn chưa kết hôn, cô vẫn còn cơ hội, hơn nữa...
Cô không cho rằng anh thực sự thờ ơ với cô. Mỗi lần hai người giằng co đến một giới hạn nào đó, anh sẽ rời khỏi Scotland, sau đó, cô sẽ chứng kiến một đống chuyện xấu của anh.
Làm cho cô có chút ảo giác, hình như anh đang cố tình gây chuyện để cho cô thấy. Xúc một miếng kem, An Bối Nhã há miệng ăn, chocolate ngọt lạnh làm đầu óc cô nguội mát, cũng làm tâm tư đang vội vàng xao động cũng bình tĩnh trở lại — được rồi!
Cô phải thừa nhận, cho dù đã trải qua cái việc nặng nề này một lần, khi nhìn tạp chí, cô vẫn bị tổn thương. Aizz! Bất kể trước khi tái sinh hay sau khi tái sinh, số phận của An Bối Nhã cô là thua trong tay Tề Thiên Kiêu.
"Bối Nhã, cậu đang suy nghĩ gì vậy?" Y Ti lo lắng nhìn cô. Còn nói không sao, thậm chí còn thất thần như vậy.
"Không có gì." Biết Y Ti vẫn lo lắng, An Bối Nhã vỗ vỗ vai cô ấy, "Này, ăn kem đi. Cậu hiếm khi tới Scotland, chúng ta dạo chơi ở Edinburgh nha. Cậu muốn ở thêm vài ngày, mình sẽ đưa cậu đi chơi ở mọi chốn." Cô cười, đôi mắt cong cong, tìm không thấy một chút muộn phiền.
Trò chơi bốn năm qua, cô nghĩ, đã đến lúc nên chậm rãi thu lưới rồi.