Nắm trường kiếm, tôi như dũng sĩ Đồ Long, vượt mọi chông gai, liếm vết thương một mình tiến về phía trước, mỏi mệt về nhà, nụ hôn của hoàng tử lại chưa bao giờ thuộc về tôi. Mo
Một quyển tạp chí quăng tới trước mặt Tề Thiên Kiêu.
Tề Thiên Kiêu cúi đầu, trang bìa là bức ảnh anh và Lina bị chụp khi tham gia yến hội tối qua, nâng mắt, anh thản nhiên mà nhìn bạn tốt, không hiểu bạn tốt ném tạp chí này cho anh làm gì?
"Tôi không bảo cậu xem cái này." Nick bĩu môi, mở tạp chí ra, "Cậu nhìn này."
Đây chính là tin tức lớn.
Con ngươi đen như mực hơi hơi co rút lại, Tề Thiên Kiêu nhìn tấm hình trên tạp chí.
Cô gái trong bức ảnh dĩ nhiên không xa lạ với anh, cô bị một gã tóc nâu anh tuấn ôm trong lòng, nam nhân hôn vào má cô, mà cô cũng cười hết sức ngọt ngào.
"Nghe nói gần đây Bối Nhã cùng tiểu tử này qua lại thân mật, hắn là con cháu nhà Brown, tên là Jess, từ sau sinh nhật lần trước của Bối Nhã, hai người liền quen biết, thường thường đi chơi cùng nhau, mình còn tưởng rằng Bối Nhã chỉ coi hắn là bạn bè, không ngờ rằng lại bị chụp ảnh, với lại không chỉ như vậy, cậu xem xem." Nick đưa tay lật sang trang kế tiếp, vẫn là hai người đó, nhưng bức ảnh lại càng thân mật.
Tay cô ôm lấy cổ người đàn ông, tay gã lại đặt ở hông cô, thân thể gắt gao dán vào nhau, hai người hôn đến nóng bỏng.
"Xem ra tiểu Bối Nhã của chúng ta đã yêu rồi ha!" Nick cảm thán mà vuốt cằm, một đôi mắt lam lại nhìn thẳng Tề Thiên Kiêu.
Hắn chờ xem phản ứng của Tề Thiên Kiêu.
Chuyện giữa Tề và Bối Nhã, hắn dĩ nhiên biết, thân là bạn bè của cả hai người, hắn luôn đặt tất cả ở trong mắt.
Bối Nhã luôn luôn là tiểu muội muội yêu thương của hắn, hắn biết Tề ghét hận sự tồn tại của Bối Nhã, nhưng hắn cho rằng Bối Nhã vô tội.
Song tính cố chấp của Tề hắn hiểu rõ hơn bất kì ai, hai người cùng nhau lớn lên, hắn biết khúc mắc trong lòng Tề, đối với loại ân oán này hắn cũng không có biện pháp bình phẩm, chỉ có thể làm người đứng ngoài quan sát.
Chẳng qua là hắn không nghĩ đến Tề và Bối Nhã rốt cuộc sẽ phát sinh quan hệ, lúc phát hiện, là hắn trong lúc vô ý bắt gặp cảnh hai người bọn họ hôn nhau.
Mà bị hắn phát hiện, thái độ hai người trái lại rất bình tĩnh, Tề cảnh cáo hắn không được nói ra, nhất là không được để Tề Duy Đức biết.
Về phần Bối Nhã, thần sắc của cô bình thản, cánh môi cười yếu ớt. Cô em gái nhỏ này, thỉnh thoảng luôn trầm lặng làm cho người ta nhìn không thấu.
Hắn từng hỏi Tề, sao cùng Bối Nhã phát triển thành như vậy? Thái độ của Tề cũng là lạnh nhạt, nói hai người là quan hệ bạn trên giường, ngoài cái đó ra, cái gì cũng không phải.
Mà Bối Nhã, đối mặt với câu hỏi của hắn, cô lại chỉ hướng về phía trước ôm lấy hắn, muốn hắn không cần lo lắng vì cô, cô không có việc gì, chuyện với Tề, là tự cô để nó phát sinh.
Cô bé ngốc đó.
Nghe cô nói như vậy, hắn liền hiểu được, cô em gái nhỏ của hắn yêu một người không nên yêu, nhưng cô không cần hắn nói ra.
Cô nói, thứ thuộc về cô, cô sẽ tự mình giành lấy, không muốn ai nhúng tay vào.
Được rồi! Hắn không nhúng tay vào, vậy hắn có thể phá rối chứ!
Thân là đàn ông Anh quốc, luôn muốn đứng về phía phụ nữ, hắn quyết định giúp em gái yêu thương của hắn một phen, thăm dò phản ứng của Tề,
"Thế nào? Cậu có cảm giác gì?" Chịu không nổi sự im lặng của Tề Thiên Kiêu, Nick không nhịn được mở miệng.
Tề Thiên Kiêu dời mắt khỏi tạp chí, thản nhiên giương mắt, khuôn mặt anh tuấn không chút dao động,, "Muốn có cái cảm giác gì? Đó là chuyện của cô ta."
Mà chuyện của cô, không liên quan gì tới anh.
"Cậu không quan tâm?" Nick không tin được dò hỏi.
Nhìn ra ý đồ của hắn, Tề Thiên Kiêu hừ nhẹ giễu cợt "Nick, cậu suy nghĩ nhiều quá, mình đã nói rồi, mình cùng cô ta chỉ là bạn trên giường, theo nhu cầu, thế thôi."
"Cậu đối với Bối Nhã thật sự không có chút cảm giác nào?" Hắn cho là mối quan hệ của bọn họ lâu như vậy, Tề phải có phần để ý chứ.
"Cảm giác? Đương nhiên là có." Tề Thiên Kiêu nhếch môi, cũng không mang chút cảm tình "Cậu đã quên, tôi khao khát cô ta biến mất."
"Tề." Nick nhíu mày, mất hứng vì câu nói này.
Tề Thiên Kiêu biết bạn tốt đứng về phía An Bối Nhã. Cô gái kia, với đàn ông có một vỏ bọc, mặc kệ là cha, Mike, Cole hay là Nick, đều bị cô biến thành ngoan ngoãn dễ bảo.
Tề Thiên Kiêu hừ lạnh trong lòng, nhìn về phía Nick, anh lạnh giọng cảnh cáo, "Nick, đây là chuyện của mình và cô ta, cậu đừng quản."
Anh luôn luôn chán ghét người khác tham gia vào chuyện của mình, cho dù đối phương là bạn tốt của mình cũng không được.
Nhìn Tề Thiên Kiêu, Nick nhịn không được thở dài, "Tề, Bối Nhã nó..."
Hắn muốn vì Bối Nhã nói chuyện, nhưng lại nghĩ Bối Nhã kêu hắn không cần nhúng tay.
Aizzz! Hai người đều nói hắn không cần nhúng tay, thế nhưng bảo hắn không lo lắng sao được? Hơn nữa xem ra Tề thật sự không có một chút tình cảm nào với Bối Nhã, hắn khuyên Bối Nhã từ bỏ liệu có được không?
Nhưng Bối Nhã sẽ chịu nghe sao?
Ở phương diện nào đó, cá tính của hai người kia thật sự rất giống nhau, kiêu ngạo giống nhau, tùy hứng giống nhau, độc lập giống nhau, cố chấp giống nhau.
"Quên đi, tùy các người thôi!" Nick phất tay, buông tha. Hắn cứ tiếp tục làm người đứng xem là tốt rồi.
"Tớ trở về phòng làm việc của mình đây.", Hắn quyết định quay về văn phòng gọi điện thoại, hắn muốn hỏi Bối Nhã một chút, cô cùng con trai nhà Brown xảy ra chuyện gì.
Nick vừa rời đi. Ánh mắt của Tề Thiên Kiêu lại chuyển về phía tạp chí, hình ảnh ôm hôn làm cho con ngươi đen lướt qua một tia lạnh.
Sau tiệc sinh nhật, anh rời khỏi Scotland, tới chi nhánh công ty ở New York, mà Lina cũng đi theo, cô là đối tượng gặp gỡ của anh gần đây.
Lina xinh đẹp cao nhã, gia thế bối cảnh cùng anh cực xứng đôi, mẹ rất hài lòng với Lina, nếu không có gì ngoài ý muốn, cô là người vợ tương lai của anh.
Đối với người vợ được chọn này, anh cũng vừa ý.
Về phần An Bối Nhã, cô vốn bé nhỏ không đáng nói – Anh đưa Lina cùng đến London, hai người cùng đến cùng đi, anh để Lina theo anh tham gia các yến hội, khiến tạp chí đưa tin về anh và Lina, anh không ngại thể hiện sự thân mật giữa anh và Lina, anh muốn cho An Bối Nhã biết, cô hoàn toàn không là gì hết.
Lên giường thì sao? Hai bên cam tâm tình nguyện, anh không cần phụ trách, cho dù — cô yêu anh.
Đúng, anh đã biết từ lâu. Anh sẽ không rung động với cô.
Tề Thiên Kiêu cười lạnh, nhìn tấm ảnh trên bìa tạp chí.
Cô muốn mượn cái này khiến anh chú ý, để xem anh có quan tâm hay không à? Trò hề vô vị.
Cầm tạp chí, anh ném vào thùng rác.
***
Porsche đỗ trước cửa.
"Bối Nhã, tới rồi." Jess xoay người, mê muội nhìn An Bối Nhã, bàn tay mơn trớn bắp đùi trắng mịn, không an phận mà ôm eo nhỏ.
An Bối Nhã hơi say rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, lười biếng mở mắt ra, khắp người tản ra hương vị mê người không nói nên lời.
Cô cười với Jess, "Cám ơn"
Không nam nhân nào có thể kháng cự lại cô lúc này, Jess nhịn không được nghiêng người về phía trước, muốn hôn cô gái đã khiến lòng hắn xúc động.
Nhưng bàn tay nhỏ bé mềm mại lại ngăn cản hắn.
"Không được." Cô lắc đầu với hắn, mắt đẹp hiện ra ý cười quyến rũ.
Jess thở dài, nhưng vẫn không bỏ qua, đôi tay dùng sức ôm vòng eo thon, để thân hình mềm mại dán vào hắn, "Bối Nhã, làm bạn gái của anh được không?"
Hắn lại hỏi một lần nữa, muốn cô thuộc về hắn.
Mấy tháng nay bọn họ luôn vui đùa cùng nhau, với cái ôm, nụ hôn của hắn,cô sẽ không cự tuyệt, nhưng với yêu cầu kết giao hắn đưa ra, cô lại luôn lắc đầu.
Cô luôn dao động bất định, khiến hắn không nhìn thấu, nhưng càng như vậy, hắn càng say đắm cô, hận không thể khiến cô chỉ thuộc về hắn.
An Bối Nhã nhẹ nhàng đẩy hắn ra, nhìn ngọn lửa trong đôi mắt chàng trai, cô mỉm cười, nghiêng người thơm nhẹ lên má hắn.
"Cám ơn anh vì đã đưa em về." Gỡ tay hắn ra, cô mở cửa xe, sau đó khom người cười với hắn "Lái xe cẩn thận, bye."
Thái độ của cô làm Jess biết mình lại bị từ chối, nhưng hắn sẽ không buông tha như vậy, "Bối Nhã, ngày mai có muốn tới bãi biển không? Anh sẽ lái du thuyền đưa em ra khơi."
Ngày mai bắt đầu nghỉ hè, hắn muốn lợi dụng mùa hè này theo đuổi cô.
"Không được." Bắt đầu từ ngày mai, cô được đến công ty thực tập, đây là kế hoạch hàng năm được thu xếp tốt mỗi khi đến kì nghỉ hè của cô.
Thấy Jess lại muốn nói gì đó, An Bối Nhã mở miệng, " Jess, khai giảng gặp lại." Sau đó vẫy tay chào, đóng cửa xe, bước về phía cánh cổng sắt.
Nghe được tiếng Porsche phóng đi, cô rũ mắt xuống.
Tối nay cô và Jess đến quán ăn đêm thưởng thức, uống rất nhiều rượu, cảm giác say thế này làm bước chân cô liêu xiêu, nhưng thần trí cô vẫn tỉnh táo.
Cô từ trước đến nay luôn biết kiềm chế, biết giới hạn của mình, sẽ không để cho mình say đến bất tỉnh nhân sự.