MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí mật độc quyềnChương 8

Bí mật độc quyền

Chương 8

2,075 từ · ~11 phút đọc

Thoải mái cởi giày cao gót, cô đi chân trần, theo ánh đèn tiến về phía trước, một mình đi trên con đường nhỏ, gió nhẹ khẽ lướt qua, phân tán cảm giác say của cô một chút.

Cô nghĩ, nên giữ một khoảng cách với Jess, sự nhiệt tình của chàng trai đó là nghiêm túc, đáng tiếc, cô không thể đáp lại hắn.

Cô chỉ lợi dụng hắn để khiến người kia chú ý, như thế thực quá đáng, cô biết, nhưng để đạt được mục đích, cô không ngại giở bất cứ thủ đoạn nào.

Cô An Bối Nhã từ trước đến nay sẽ không phải một nàng công chúa lương thiện, công chúa chỉ có thể đợi chờ hoàng tử đến, cô khinh thường chờ đợi, thứ cô muốn, cô sẽ vì mình ra sức tranh đoạt, cho dù trở thành phù thủy xấu xa cũng chả sao hết.

Dù sao, cô vốn xấu xa mà.

"Ha..." Tiếng cười nhẹ nhàng theo cánh môi bật ra, cô chuyển hướng, không tiến vào nhà chính nữa, đi tới hướng hồ bơi ở bên trái.

Sau đó, cô chứng kiến cảnh hoàng tử và công chúa hôn nhau.

Hoàng tử ngồi trên ghế dựa, bàn tay to ngăm đen đang chạm vào gáy công chúa, mà công chúa dựa vào vòm ngực rộng lớn của hoàng tử, giống như con chim nhỏ, được hoàng tử ôm trong ngực.

Thật đẹp, y như một bức họa tuyệt mĩ.

Người biết thưởng thức, sẽ im lặng mà xoay người bỏ đi, không đành lòng phá tan hình ảnh vô cùng mỹ lệ này. Đáng tiếc An Bối Nhã cô đây từ trước đến nay không biết thưởng thức, cô đi vào bức tranh này, làm một tên bạch diện xấu xa, "Hi! Quấy rầy rồi"

Cô cười khẽ, cắt ngang sự thân mật của hoàng tử và công chúa mất rồi.

Chà! Thấy Lina giật mình ngoảnh lại, còn có người nào đó bắn ra một ánh mắt giá lạnh, An Bối Nhã không thể không thú nhận — cảm giác thích thật.

"Hello! Lina" Cô hướng về phía công chúa vẫy tay, đôi giày cao gót mang trên tay cô theo cử chỉ của cô mà phát ra tiếng lộc cộc.

"Hi! Bối Nhã." Lina vuốt tóc, đem sợi tóc vén sau mang tai, đối mặt với vẻ say rượu của An Bối Nhã, cô vẫn đáp lại với một nụ cười.

Mỹ nữ chính là mỹ nữ, ngay cả động tác vén tóc cũng rất đẹp.

An Bối Nhã cười tán thưởng, sau đó nhìn về phía khối băng nào đó, "Hi! Ngượng thật, quấy rầy hai người rồi."

Tề Thiên Kiêu lạnh lùng nhìn cô, cô mặc quần short demin, độ dài chỉ đủ để ôm lấy cặp mông tròn, lộ ra đôi chân dài xinh đẹp, T-shirt ngắn màu trắng ôm lấy đường cong xinh đẹp, chỉ cần cô khẽ cử động, áo phông ngắn sẽ hướng lên trên, lộ ra cái bụng phẳng.

Anh nhìn chằm chằm vào bụng của cô–nói chính xác là nhìn chằm chằm vào cái khuyên rốn trên bụng.

Cô đeo nó từ bao giờ? Ba tháng trước rõ ràng anh còn chưa thấy.

Chú ý tới tầm mắt của anh, An Bối Nhã nghiêng đầu cười, cô vén áo phông ngắn, lộ ra cái bụng nhỏ, ngón tay đùa nghịch cái khuyên lóe sáng.

"Đẹp không? Em mới đeo ba tháng trước." Chính xác là ngay sau hôm anh đi New York, "Lúc đầu em muốn đeo thêm một cái ở lưỡi nữa." Cô thè lưỡi, sau đó nhăn mặt nhăn mũi, "Có điều em sợ Tề thúc sẽ té xỉu, nên thôi vậy." Giọng điệu của cô rất là tiếc rẻ.

Đáng tiếc lời của cô chỉ rước lấy sự lạnh lùng của hoàng tử, còn có nét phản đối trong ánh mắt khinh thị của công chúa, nhưng vì gia giáo tốt nên công chúa vẫn chỉ mỉm cười lịch sự.

Thật là không thú vị.

An Bối Nhã bỏ lại giày cao gót, bước từng bước nhỏ đến bể bơi.

"Em uống say rồi, trở về phòng đi." Tề Thiên Kiêu rốt cục mở lời, vừa mở miệng là lạnh lùng ra lệnh.

Cô mà nghe lời thì đúng là ma ám.

An Bối Nhã buồn cười liếc anh một cái. Người đàn ông này dựa vào cái gì ngồi trên ghế, dùng cái miệng cao cao tại thượng kia nói chuyện với cô?

Anh biết cô sẽ không phục tùng.

"Có lẽ hai người nên để nơi này lại cho tôi." Cô đề nghị với họ, "Tin tôi đi, phòng có giường đôi, so ra thì phù hợp với hai người hơn."

Cho dù bảo vệ nghiêm ngặt, thế nhưng paparazzi( tiếng bông là cẩu tử=]]) vô khổng bất nhập*, ống kính dài dùng tốt lắm, bị chụp mấy tấm đang ham muốn rồi được đăng trên tạp chí hàng tuần sẽ không hay.

*( chỗ nào cũng nhúng tay vào, lợi dụng tất cả mọi dịp)

An Bối Nhã hướng bọn họ tặng một cái hôn gió, "Ngoan, nghe lời." Ngả ngớn ném một cái mị nhãn, sau đó xoay người lấy một tư thế hoàn mỹ nhảy xuống bể bơi.

Rào một tiếng, thực cố ý, khiến nước bắn tung tóe đến chỗ bọn họ, rước lấy tiếng kêu nhỏ của Lina.

Thế nào? Cắn cô à!

An Bối Nhã trồi lên khỏi mặt nước, ngón tay vuốt mái tóc ngắn ẩm ướt ra đằng sau, áo trắng ngắn mỏng manh kề sát thân thể mềm mại, vẽ ra bộ ngực tròn trịa chắc nịch, một phần eo nhỏ lộ ra, quần đùi denim bao lấy cặp mông tròn, Ánh trăng tỏa trên người cô, da thịt màu mật ong lộ ra xinh đẹp rực rỡ, đôi mắt đẹp như đang nhìn về phía hư không, môi cười nhạt, nét gợi cảm khiến người ta điên cuồng.

Mà đôi mắt đẹp lại liếc Tề Thiên Kiêu, tinh tường thấy được ngọn lửa trong mắt anh.

"Lina, em về phòng trước, anh có việc muốn cùng công chúa nhỏ của Tề gia thảo luận một chút." Tề Thiên Kiêu thản nhiên mở lời.

"Được rồi." Lina mềm mại gật đầu, cầm khăn tắm quấn quanh cơ thể, xoay người đi vào bên trong.

An Bối Nhã đạp nước, hiện lên thân thể bơi về phía sau, ngước mắt nhìn anh, con ngươi xinh đẹp mang theo chút cám dỗ, "Chúng ta nói chuyện gì?"

Tề Thiên Kiêu nhảy xuống nước, di chuyển về phía cô.

Cô thì cứ lùi, đến tận lúc bị thành bể ngăn lại, bị thân hình cao lớn bao phủ, cô ngẩng đầu, cánh tay vòng lên cổ anh.

Anh đẩy tay cô ra, thô lỗ mà chế trụ người cô.

"An Bối Nhã, trò chơi này tôi chán ngấy rồi." Anh vô tình nhìn cô, khuôn mặt anh tuấn lạnh giá mà châm biếm.

"Cô cho là ở bên tên nhóc nhà Brown, tôi sẽ để ý sao?" Anh nói khẽ, nhìn thấy dấu hôn trên xương quai xanh của cô, mắt hơi long lên, ngón tay nắm cằm cô càng dùng sức, làm cô đau đớn.

An Bối Nhã đẩy tay anh ra, cô dán vào anh, bộ ngực chống vào lồng ngực của anh, mắt đẹp nhìn anh, "Nói chơi chán rồi, thì không chơi nữa vậy!"

"Không chơi?" Bàn tay nắm lấy bộ ngực mềm mại, Tề Thiên Kiêu véo nộn nhũ, khuôn mặt anh tuấn cúi thấp xuống, môi hai người gần như kề sát lại, trong con ngươi đen như mực là đùa cợt không chút giấu diếm.

"Cô cam lòng? Đừng quên, là cô bám lấy tôi trước, là cô quyến rũ tôi trước, người trêu chọc tôi trước cũng là cô. An Bối Nhã, cô tưởng rằng tôi không biết cái gì sao? Cô nàng nhỏ khờ dại, cô yêu tôi, đúng không?" Anh nhìn cô chằm chằm, muốn thấy cô lộ ra bộ dạng bối rối.

Anh muốn cô không chịu nổi, muốn kéo nụ cười trên mặt cô xuống, khiến cô không thể kiêu ngạo làm càn nữa, dùng ánh mắt khủng hoảng nhìn anh.

Bàn tay to dùng sức, đem cô khóa vào trong ngực, dục vọng của anh kề sát mềm mại của cô, cô ngả ngớn mơn trớn thân thể của anh, mà đầu ngực non mịn đã sớm đứng thẳng, xuyên thấu qua áo phông ngắn, hé lộ động tình của cô.

Tề Thiên Kiêu cười nhạo, nhìn vào mắt cô khinh thường tới cực điểm," An Bối Nhã, yêu tôi cô có thực sự sẵn sàng chấm dứt trò chơi này?"

"Sao lại luyến tiếc?" Bị anh nói toạc ra chuyên cô yêu anh, An Bối Nhã không chút kinh ngạc, cô sớm biết bản thân không thể lừa gạt anh, cô cũng không ngại cho anh biết, bởi vì–là cô cố ý để lộ cho anh biết.

Cô không muốn giống như trước khi tái sinh, chỉ muốn len lén thương anh trong lòng, chỉ biết dùng vẻ kiêu căng nguỵ trang bản thân, cái gì cũng chẳng dám nói, cô không muốn lại phải làm một người nhút nhát nữa.

Lúc này, cô tuyệt đối sẽ không giống như trước đây.

"Tôi yêu anh, nhưng mà..." An Bối Nhã đẩy anh ra, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, bướng bỉnh không thuần phục, "Tề Thiên Kiêu, tôi không cần anh."

Yêu, phải hèn mọn sao?

Không, cô từng hèn mọn, không giống An Bối Nhã dám yêu dám hận một chút nào, mà lần này, cô sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó nữa.

Cô kiêu ngạo cuồng vọng như thường, chỉ có như vậy, anh mới chăm chú nhìn cô, thứ anh muốn là một đối thủ ngang sức, mà cô, sẽ làm ánh mắt anh không thể dời khỏi người mình.

Tề Thiên Kiêu nhìn cô chằm chằm, cô gái này... Rõ ràng anh nắm được nhược điểm của cô, nhưng cô vẫn đang cao ngạo như nữ hoàng, anh vĩnh viễn không thể hiểu rõ cô, hai người giằng co, cô chưa bao giờ sẽ là người thua.

Mà anh, vì thế nên căm giận, nhưng không kìm được để ý, muốn hoàn toàn chinh phục cô, khiến cô chịu khuất phục, biết rõ đây là thủ đoạn của cô, anh vẫn cứ bước vào.

An Bối Nhã vỗ nhẹ mặt anh, kiễng mũi chân, ghé vào lỗ tai anh thầm thì, "Tề Thiên Kiêu, trò chơi này muốn chấm dứt hay không, là do tôi quyết định."

Sau đó trước khi anh đưa tay tóm được cô, cô đã rời đi trước.

Lên bờ, cô từ trên cao nhìn xuống anh đang ở dưới, ánh trăng rơi vào trên người cô, khuôn mặt thanh tú phấn chấn, xinh đẹp mà phơi phới kiêu ngạo.

"Công chúa của anh đang ở trong phòng chờ anh đấy!"

Mà cô–phù thủy xấu xa này điềm nhiên bỏ đi trước, còn hoàng tử thì... Cô còn chưa vội mà đem anh nuốt vào bụng, chậm rãi thu lưới là được rồi.

Tặng cho anh một cái hôn gió, khom người xách giày cao gót lên, cô cao ngạo bỏ đi.

Tề Thiên Kiêu mím môi nhìn cô rời khỏi, lửa nóng ở dưới bụng của anh, là một ngọn lửa giận cháy hừng hực do cô dấy lên.

Vành tai anh vẫn còn giữ lại hơi ấm từ hơi thở nhẹ nhàng của cô, lời nói khiêu khích của cô khiến anh rũ mắt xuống, môi đẹp lạnh lùng nhếch lên.

Anh sẽ khiến cô hiểu ra, trò chơi này, cô không phải là thống lĩnh, anh — mới là kẻ chi phối nó.

***

Trong phòng họp, tiến hành hội nghị nghiêm túc.

Tề Thiên Kiêu ngồi trên vị trí chủ trì, ngón tay dài cầm bút máy, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, tây trang màu đen sang trọng tỏa ra khí thế kinh người.

Điều này làm cho trưởng phòng kinh doanh đang báo cáo công việc càng nơm nớp lo sợ, vừa lén nhìn sắc mặt phó tổng giám đốc, vừa giới thiệu kế hoạch kinh doanh mới nhất.

Tề Duy Đức tuy rằng vẫn là tổng giám đốc, song gần như đã không quan tâm đến công việc, ngay cả công ty cũng ít đến, ông đem toàn bộ công việc của công ty giao cho Tề Thiên Kiêu xử lý, chỉ vào hội nghị cổ đông hàng năm mới xuất hiện.

Mà nhân viên trong công ty đều biết tác phong nghiêm khắc của Tề Thiên Kiêu, anh muốn những người thực sự làm việc, chứ không phải những nhân viên ăn không ngồi rồi.